1.

Năm tôi gặp Trần Trạch Lâm, tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh - Thượng Hải được khánh thành thông xe, dân số toàn cầu vượt mốc 7 tỷ người, và tàu vũ trụ Thần Châu 8 phóng thành công.

Hôm đó là ngày thứ hai sau khi kết thúc đợt học quân sự, tôi đen nhẻm như một hòn than, tình cờ lướt qua cậu ấy.

Bên trong chiếc áo khoác đồng phục, cậu ấy mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, dưới chân là đôi giày Nike mẫu mới nhất.

Dưới ánh mặt trời, làn da cậu ấy vẫn trắng đến ch.ói mắt, so với tôi thì dường như cậu ấy chẳng hề tham gia đợt quân sự này vậy.

Thật ra cậu ấy không hề ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Nhưng tôi lại tự ti mà cúi gằm mặt xuống.

Lần chạm mặt tiếp theo là vào "Đại chiến bách đoàn" (Ngày hội tuyển thành viên các câu lạc bộ) một tuần sau đó.

Trường Trung học số 1 Nam Thành vì muốn học sinh phát triển toàn diện về cả đức, trí, thể, mỹ, lao nên trong trường có đủ các thể loại câu lạc bộ.

Hôm đó tôi cũng đi hóng hớt cho vui.

Cũng chính vì thế, tại cửa câu lạc bộ Guitar, tôi đã nhìn thấy cậu ấy đang đứng trên bục.

Cậu ấy trả lời mọi câu hỏi của đàn anh một cách vô cùng tự tin và trôi chảy.

Tôi đứng ngoài cửa, vội vã liếc nhìn cậu một cái.

Lúc bấy giờ, tôi hoàn toàn không ngờ được rằng, giống như tất cả những tháng ngày sau này….

Về cậu ấy, phần lớn thời gian tôi chỉ có thể ngắm nhìn góc nghiêng của cậu ấy mà thôi.

Tôi không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào cả.

Bởi vì không có câu lạc bộ Thư pháp.

Hồi nhỏ, rất nhiều bé gái được phụ huynh đưa đi học piano và học múa.

Nhưng tôi thì khác, thầy Giang vì muốn tôi rèn tính tĩnh tâm nên ngay từ đầu đã chọn lớp năng khiếu cho tôi là thư pháp.

Từ nhỏ tôi đã được không ít giáo viên khen ngợi là viết chữ đẹp.

Nhưng ngày hôm ấy tôi lại thấy hối hận, lẽ ra tôi nên đi học một môn năng khiếu nào đó có thể bước lên sân khấu biểu diễn mới phải.

2.

"Các cậu có biết Trần Trạch Lâm lớp 10A21 không?"

"Tớ biết, chính là cái cậu nam sinh lên đ.á.n.h đàn guitar hồi học quân sự ấy."

"Tớ cũng biết, tớ học cùng trường cấp hai với cậu ấy, hồi cấp hai cậu ấy đã nổi tiếng lắm rồi."

Thời học sinh, đa số mọi người đều mộc mạc quê mùa, nên hễ trong khối có bạn nào ngoại hình xuất chúng thì gần như ai cũng biết.

Các bạn học xung quanh đang say sưa bàn tán.

Bàn tay đang cầm b.út của tôi chợt khựng lại, cậu ấy rất được yêu thích.

Hôm đó tôi vì đi muộn nên bị giáo quan phạt thụt dầu năm mươi cái.

Sau khi về lại hàng, tôi chẳng còn chút sức lực nào để để ý đến tiếng hò reo vang lên từ trên bục.

Hóa ra người lên sân khấu biểu diễn lúc đó là cậu ấy.

"Vũ Yên, sao trưa nay cậu lại đi ăn muộn nữa thế?" Bạn cùng bàn buôn dưa lê xong thì đột nhiên quay sang hỏi tôi.

Bởi vì lớp của Trần Trạch Lâm ở tầng hai, còn tôi ở tầng bốn.

Để được tình cờ gặp cậu ấy, tôi bắt đầu cố ý đi chậm lại.

Nhưng lần nào đến được tầng hai thì cũng sắp vào lớp mất rồi.

Tôi đành phải hớt hải tăng tốc chạy thục mạng lên tầng bốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại chẳng ngờ, quay lại trường sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Tôi trở thành học sinh duy nhất trong lớp đi học muộn.

Hôm đó tôi bị giáo viên chủ nhiệm phạt đi cọ nhà vệ sinh.

Cuối cùng, tôi đành tìm bừa một lý do vụng về để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

3.

Tôi và Trần Trạch Lâm không có nhiều tương tác với nhau.

Phần lớn thời gian, tôi chỉ có thể tranh thủ lúc chạy thể d.ụ.c để tìm kiếm bóng dáng cậu ấy trong biển người.

Chỉ có như vậy tôi mới có thể quang minh chính đại ngẩng đầu nhìn thẳng vào bóng lưng cậu ấy.

Thế nhưng mùa thu ở Nam Thành lại rất hay mưa.

"Nghe đứa bạn học lớp 21 của tớ nói, có vô vàn người nhét thư tình vào ngăn bàn Trần Trạch Lâm đấy."

"Tớ quen rồi, hồi cấp hai cũng có đầy người làm thế."

"Ê, các cậu có biết Mạnh Thư không? Cái bạn trông rất xinh ấy."

……

Vào cái thời đại mà điện thoại thông minh vẫn chưa mấy thịnh hành.

Tôi luôn có thể nghe được đủ loại tin đồn về cậu ấy trong giờ nghỉ giải lao.

"Đi thôi, đi học thể d.ụ.c nào." Bạn cùng bàn gấp cuốn bài tập Sinh học trước mặt lại, ngẩng đầu gọi tôi.

Lần này giáo viên Toán và giáo viên Thể d.ụ.c của lớp tôi đã đổi tiết cho nhau.

Nhưng tôi không ngờ rằng hôm ấy mình và cậu lại trùng hợp học cùng một tiết Thể d.ụ.c.

Sau khi khởi động xong, thầy giáo giải tán hàng ngũ cho chúng tôi tự do hoạt động.

Thế là rất nhiều nữ sinh đều xúm lại xem Trần Trạch Lâm đang chơi bóng trên sân bóng rổ.

Tôi cũng không ngoại lệ.

Trên sân bóng thỉnh thoảng lại vang lên những tràng vỗ tay, Trần Trạch Lâm dưới ánh mặt trời vẫn trắng đến phát sáng.

Tôi đứng cách đó không xa, bất giác đưa tay sờ sờ lên mặt mình.

Thật may, bây giờ tôi đã không còn đen nhẻm như lúc mới kết thúc đợt học quân sự nữa.

Nhưng tôi vẫn không dám ngẩng quá đầu nhìn cậu ấy.

"Cẩn thận!"

Đáng tiếc là hôm đó tôi lại không nghe thấy tiếng nhắc nhở của các bạn.

Lúc đó tôi ngốc nghếch đứng sững tại chỗ, trân trân nhìn quả bóng trên sân đang lao vun v.út về phía mình.

Cuộc sống không phải là phim thần tượng, chẳng có ai đỡ hộ tôi quả bóng đó cả.

Nó đập thẳng vào trán tôi.

Cũng may, nó không đau như tôi tưởng tượng, nhưng vẫn khiến tôi trào cả nước mắt sinh lý.

"Bạn gì ơi, cậu không sao chứ?"

Không biết từ lúc nào cậu ấy và đám nam sinh chơi bóng đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên là lần đầu tiên tôi chạm mắt với Trần Trạch Lâm.

Ánh mắt cậu ấy chân thành và thẳng thắn: "Bạn ơi, có cần tôi đưa cậu đến phòng y tế không?"

 

====================