“Ai?” - Tiếng thở của cô đã khiến Kiều Phong Khang nhướng mày nghi ngờ.
Anh đột ngột quay mặt lại và nhìn chằm chằm về hướng phát tiếng động. Đúng lúc đó, thắt lưng anh đột nhiên bị thắt lại, vòng eo gầy gò được ôm chặt bởi một đôi tay mảnh mai.
Kiều Phong Khang bị chấn động, từng đợt sóng trong lòng anh dâng trào.
Hơi thở này… giống như anh đang nằm mơ vậy. Tuy nhiên, anh biết nó là chân thật, thật hơn giấc mơ anh mơ suốt hai năm qua nhiều.
Đáng tiếc hiện thức quá tàn nhẫn, anh của bây giờ tự thấy xấu hổ về bản thân.
“Cô là ai?” - Anh im lặng lâu mới hỏi.
Tất cả sự phấn khích và xúc động đều bị anh giấu vào trong góc sâu thẳm nhất, anh chỉ có thể bình tĩnh, cố gắng tỏ ra bộ dạng thật thản nhiên.
Du Anh Tuyết từng nghĩ rất nhiều lần về viễn cảnh được gặp lại anh. Cô nghĩ cô sẽ phải hỏi anh tại sao rõ ràng anh vẫn còn sống nhưng lại không chịu quay lại tìm cô trong suốt hai năm. Hỏi anh có còn nhớ rằng mình vẫn còn một người vợ đang đợi anh không? Hoặc ít nhất cô sẽ nổi giận với anh, bỏ mặc anh ít nhất hai tháng. Nhưng khi anh thực sự xuất hiện trước mặt cô, đừng nói là hai tháng, chỉ hai giây thôi cô cũng không muốn phải xa anh nữa.
Cô siết tay để ôm anh chặt hơn. Cô muốn đem chính mình hòa vào anh làm một. Cô không nói được gì mà cứ rơi nước mắt liên tục, chiếc áo phông cũ kỹ của anh bị cơ làm ướt một mảng lớn.
“Thật may... thật may là anh vẫn còn sống…”
Cô tự lẩm bẩm một mình, vừa cười vừa khóc:
“Anh còn sống... em không có nằm mơ, anh còn sống.”
“Anh có biết em nhớ anh đến nhường nào không? Mọi người đều rất nhớ anh…”
“Xin lỗi, tôi không biết cô!” - Anh trầm giọng nói, ngay sau đó, anh đã kéo tay cô ra khỏi eo mình.
Du Ánh Tuyết ngẩn ra.
Khi cô kịp định thần lại, anh đã bước vào cửa.
Cô vội ngăn cản anh lại, ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh không thể không biết em. Tối hôm qua anh đã nhìn thấy em trên bãi biển, anh còn đắp chăn cho em.”
Lời của cô không phải là một câu hỏi, mà là một câu khẳng định.
“Tôi không biết cô đang nói cái gì.” - Anh cau mày phủ nhận.
Giữa hai lông mày còn hiện lên vẻ chán ghét và thiếu kiên nhẫn:
“Mong cô hãy ra khỏi nhà của tôi, nơi này không hoan nghênh cô.”
Giọng nói lãnh đạm của anh giống như kim đâm vào tim cô. Nhưng Du Anh Tuyết lại mỉm cười, ôm chặt anh:
“Anh muốn em, em có thể ngoan ngoãn nghe lời anh nhưng anh phải đi cùng em. Nếu anh không đi, em sẽ ở đây, không đi đâu cả.”
Tay anh buông thõng xuống bên hông, nắm bóp chặt xong lại thả ra, không nói nên lời.
Anh phải làm như thế nào đây? Anh vẫn tham lam cái ôm của cô như vậy như vậy, anh không có sức kháng cự trước cô.
Nhưng ngay sau đó, anh lại nghe thấy giọng nói lo lắng của cô:
“Chúng ta cùng trở về đi sau đó đến bệnh viện, được không?”
Sự kích động trong mắt anh, phút chốc bị xé rách không còn lại gì. Nó được thay thế nhanh chóng bằng sự lạnh nhạt và dửng dưng.
Lần này, anh dùng sức lực rất lớn một lần nữa gỡ tay cô ra:
“Cho ngươi cô giây rồi biến mất ở trước mặt tôi. Bằng không đừng trách tôi không có lễ độ.”
Anh thật sự dùng lực lên cánh tay cô, Du Ánh Tuyết thấy đau nhưng tim cô càng đau hơn. Cô không nói lời nào, cắn chặt môi, im lặng cố chấp đứng nhìn anh.
Ba giây sau, cô bị người anh đẩy ra khỏi nhà.
“Bang.” - Một âm thanh lớn vâng lên, cánh cửa bị đóng sầm lại.
Một cánh cửa, ngăn cách hai thế giới và cũng ngăn cách hai trái tim.
Bên trong cánh cửa, anh nắm chặt tay và đập mạnh vào cánh cửa. Ngoài cửa, cô dựa tự cuộn tròn mình lại, cho dù trời lạnh hơn, cô vẫn cố chấp không chịu rời đi.
Trái tim cô thật sự đau đến muốn vỡ tung ra, đôi mắt, đôi chân, rốt cuộc là tại sao?
Bên ngoài trời tuyết có thể rơi bất cứ lúc nào. Nếu cô thật sự ngủ quên ở bên ngoài, ngày mai chắc chắn sẽ chết cóng.
Anh không nhịn được mở cửa, đúng như dự đoán, cô như một động vật nhỏ đáng thương nằm cuộn tròn trên ngưỡng cửa. Lúc này thị lực của anh cũng không quá tệ đã khôi phục được một chút. Anh có thể thấy được cô đang ôm một tấm chăn mỏng mà mơ hồ chìm vào giấc ngủ.
Cơ thể nhỏ bé của cô đang run rẩy. Môi cũng chuyển sang màu tím đen, rõ ràng là cô sắp bị đóng băng luôn rồi.
Anh nghiến răng, thật sự hâm mộ bản thân mình. Anh thực sự có thể để cô ấy ở bên ngoài lâu như vậy, thật ra là anh không dám nghĩ cô vẫn ở bên ngoài. Một ngọn lửa trong lòng anh bùng cháy, anh bước tới và ôm lấy cô.