Ánh mắt Kiều Phong Khang thâm trầm nhìn Du Ánh Tuyết, sau đó đứng dậy gọi điện thoại cho lễ tân. Anh nói mấy câu rồi cúp máy, trực tiếp cơi áo sơ mi của mình ra.

Du Ánh Tuyết phản xạ lùi lại một bước, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô. Dáng người của anh từ bốn năm trước hay bốn năm sau đều rất đẹp, đường cong ngực bụng hoàn hảo cùng với hõm Apollo khêu gợi đều được thể hiện rõ ràng, toàn thân tỏa ra khí chất đàn ông mạnh mẽ, gợi cảm đến mức khiến người ta tim đập thình thịch.

“Cầm đi.” Anh đưa áo sơ mi cho cô.

“Cái… Cái gì?” Cô lắp bắp hỏi.

“Tắm xong thì mặc cái này.”

Mặc… Áo sơ mi của anh ư? Trong đầu Du Ánh Tuyết hiện lên cảnh tượng nguy hiểm kia, gần như lắc đầu ngay tức thì: “Không đâu.”

“Nếu cô muốn ở trần thì cứ tự nhiên.” Anh không ép buộc, nói rồi định mặc lại áo sơ mi.

Du Ánh Tuyết thật bị lạnh, máy sưởi trong phòng vừa mở nên còn chưa có tác dụng, huống chi cô cũng không thể thật sự kéo dài thời gian. Thấy anh thật sự sắp mặc lại cái áo đó, cô giương mắt nhìn anh, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.

Kiều Phong Khang nhếch môi cười: “Không bướng nữa hả?”

Du Ánh Tuyết chu môi. Người này thật đáng ghét, không cho cô mặt mũi gì cả, nhất định phải vạch trần mình mới chịu.

Anh ném áo sơ mi lên đầu cô: “Mau tắm rửa đi!”

Du Ánh Tuyết cầm áo của anh vào phòng tắm. Đi đến trước cửa, cô quay đầu lại, nhìn anh một lượt rồi hỏi: “Anh… Sẽ không bị cảm chứ?”

Lông mày anh giãn ra. Cô bé này đang lo cho mình à?

“Tôi còn chưa yếu đến mức đó đâu. Mau vào đi.”

Tắm xong, Du Ánh Tuyết cởi áo sơ mi và quần dài, mặc áo sơ mi của Kiều Phong Khang. Cô đưa tay áo đến gần chóp mũi, say mê hít một hơi. Hương vị của anh… Rất quyến rũ. Cô không khỏi ngây người.

Trước hôm nay, cô nằm mơ cũng không ngờ mình sẽ có ngày như thế này. Nhưng… Nhìn bản thân mình trong gương, cô lại chần chờ. Từ trên xuống dưới, trừ nội y, cô chỉ mặc mỗi cái áo của anh, nếu ra ngoài với dáng vẻ như thế này thì rõ ràng là… Quá ướt át.

Cô đang chần chờ không biết nên làm thế nào thì cửa phòng tắm bị gõ vang.

“Tắm xong chưa?”

Cô cắn môi, không chịu lên tiếng.

Cho dù trần trụi đứng ở đó, Kiều Phong Khang vẫn rất gợi cảm. Anh nhìn lướt qua thân thể Du Ánh Tuyết, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, thuần khiết đến mức không dính bụi trần. Nhưng mái tóc còn ướt cùng với đôi chân dài thon thả lại gợi cảm đến mức khiến người ta không dời mắt được. Cô vừa quyến rũ lại vừa ngây thơ thuần khiết, tỏa ra sức hấp dẫn chí mạng.

Ánh mắt Kiều Phong Khang bỗng tối sầm, lướt qua một tia nguy hiểm. Anh đã im lặng bốn năm, cũng kìm nén bốn năm. Trong bốn năm qua, không biết bao nhiêu người phụ nữ chủ động dâng hiến, muốn chinh phục anh. Nhưng… Anh lại hoàn toàn không có cảm giác. Những người phụ nữ khác quyến rũ hay là khiêu khích đều trở nên phản cảm trong mắt anh. Chỉ riêng cô bé này… Cô chẳng cần làm gì, chỉ cần một ánh mắt, một hơi thở nhẹ cũng dủ để khiến anh mất khống chế.

Tối hôm trước, anh đã vất vả nhẫn nại…

Du Ánh Tuyết cũng nhận thấy nguy hiểm nên nhìn anh chằm chằm, thậm chí nín thở. Anh chậm rãi bước vào phòng tắm. Cảm giác này giống như có kẻ địch xâm nhập vào lãnh địa của mình, khiến Du Ánh Tuyết căng thẳng cả người. Phòng tắm vốn rất rộng rãi, nhưng sau khi anh tiến vào thì bỗng trở nên hẹp hòi vô cùng.

“Tôi lạnh.” - Chương 241 | Đọc truyện tranh