Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình

Chương 150: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (23)

Chương 150: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (23)

Mùi hương gì? Nguy Dã khựng lại một lúc, trong đầu chợt nhớ đến lời cảnh báo của Brady — nếu Thần Hắc Ám biết thì sẽ ra sao?

Không ngờ rằng, sau ngần ấy thời gian, dấu vết của Elvis vẫn còn vương lại trên người mình. Hoặc có lẽ, trực giác của Thần vô cùng nhạy bén.

“Mùi hương gì?” Nguy Dã lúng túng, đẩy mạnh hơn để thoát khỏi vòng tay của người đàn ông. “Đừng làm vậy… vết thương của tôi đã lành rồi…”

“Không.” Cánh tay Christopher siết chặt, đôi mày tuấn mỹ nhăn lại đầy chán ghét. “Trên người em… lại có mùi hương của Quang nguyên tố.”

“Không phải đâu.” Tim Nguy Dã đập dồn dập, hắn cố giữ giọng bình tĩnh: “Ngài ngửi nhầm rồi chăng?”

Nhớ lại lời Brady từng nói: Tốt nhất là chạy. Chạy không được thì lừa, lừa không được thì dỗ, dỗ không được liền……

cổ áo  tung, “. Muốn nói dối ta sao?”Cổ áo chợt bị mở ra, một luồng khí lạnh áp xuống. Giọng trầm của Christopher vang bên tai:  “Nhịp tim của em nhanh quá.”

Đầu ngón tay y ấn trên ngực hắn “—— muốn lừa tôi?”

Nguy Dã muốn phản bác, nhưng trước mặt 001, hắn hoàn toàn không giữ được bình tĩnh.

Nói không nên lời, Nguy Dã cứng đờ nhìn y, ánh mắt Thần Hắc Ám sâu thẳm, hẹp dài khẽ nheo lại: “Em nghĩ rằng im lặng thì tôi sẽ không biết ư?”

Đôi mắt đen thẳm ấy như muốn trói chặt tay chân hắn, kéo xuống vực sâu.

Ý thức Nguy Dã bỗng trở nên mơ hồ, linh hồn như bị tách rời khỏi thể xác, lơ lửng giữa hư không, chẳng thể chạm vào bất cứ thứ gì.

Chẳng biết đã qua bao lâu, hắn mới choàng tỉnh khỏi cơn mê, phát hiện mình đang nằm mềm oặt, trần trụi trên một tấm chăn dày. Christopher khẽ cúi người, nắm lấy mắt cá chân hắn nâng lên.

Chiếc áo choàng đen treo ngay dưới chân, ánh mắt y bình thản nhưng lại soi xét tỉ mỉ, như đang kiểm tra lãnh thổ thuộc quyền sở hữu.

“Chủ Thần!” Đầu óc Nguy Dã quay cuồng, xấu hổ dâng lên cuồn cuộn. “Ngài không thể làm vậy, sao Ngài lại làm vậy…”

“Đừng nhúc nhích. Tôi cần kiểm tra.”

“Kiểm tra cái gì?” Nguy Dã không dám tin: “Tôi không có bệnh, xin Ngài thả tôi ra.”

“Cow thể em đã bị Quang nguyên tố xâm chiếm.” Christopher lạnh lùng đáp: “Đối với Hắc Ám ma pháp sư mà nói, đây là chuyện cực kỳ nguy hiểm, em đã là Ma Đạo Sư, chẳng lẽ không rõ?”

Y giống như một thầy thuốc đang khám bệnh, tỉ mỉ mà dịu dàng. Những ngón tay thon dài lạnh lẽo lướt qua, áo choàng bao lấy thân thể chẳng hề xộc xệch. Nhưng chính vì thế, Nguy Dã lại càng thấy trống rỗng.

Hắn nỗ lực muốn ngồi dậy, khuỷu tay chống thảm bò về phía trước, sống lưng tạo thành một độ cong, Christopher bình tĩnh nhìn hắn, chẳng hề tốn sức mà kéo hắn trở về.

Bị nắm cổ chân kéo về, da thịt mỏng manh bị chăn cọ rát đỏ, cả người đều trở nên vô lực, Nguy Dã ngã gục xuống như bị nhấn chìm trong tấm chăn mềm mại.

Thần chỉ cần một ánh mắt là có thể khống chế con người, thật sự quá phạm luật.

Nguy Dã đành nhắm mắt lại, cố trốn tránh, nhưng vẫn cảm nhận rõ hơi thở lạnh lẽo như rắn bò men theo chân. Khi hơi thở dừng lại, ngón chân hắn co lại, a a a ngửi chỗ nào vậy chứ!

“Tôi thực sự không sao cả!”

“Không.” Giọng Christopher bỗng trở nên lạnh lẽo. Sau khi kiểm tra, hắn kết luận: “Cơ thể em đã bị ô nhiễm.”

Nguy Dã hoảng hốt, siết chặt mép chăn dưới tay: “Không có—”

“Không có?” Christopher lạnh lùng nói, “Con của ta, có thể nói cho ta biết, tại sao Quang hệ nguyên tố lại ô nhiễm từ bên trong cơ thể em?”

Nguyên tố mà y căm ghét nhất lại dám vấy bẩn người của y, càng quan trọng là: “Là ai làm?”

Bốn phía tràn ngập sát khí.

Nguy Dã cắn môi lắc đầu, cằm bị ngón tay thon dài nâng lên.

“Em vì cậu ta mà nói dối tôi?” Giọng Christopher như lời thì thầm của tử thần. Ánh mắt y thay đổi: “Em có thể không nói, nhưng tôi sẽ tự mình tìm ra đáp án.”

Brady nói đúng. Hắn chắc chắn sẽ giết Elvis. Pháp Sư Vong Linh muốn bảo vệ người yêu, nhưng trước mặt hắn lại là vị Thần tối cao.

Khi Thần Hắc Ám muốn đứng dậy rời đi, Nguy Dã cấp bách ôm chặt lấy cánh tay y: “Đừng!”

“Đừng đi, hay là đừng giết cậu ta?” Christopher rũ mắt nhìn hắn, thốt ra cái tên khiến y tức giận: “Elvis… Quang Minh Thánh Tử?”

“Đừng đi, cũng đừng giết cậu ấy được không?” Nguy Dã run rẩy cầu xin, hàng mi khẽ rung.

Nước mắt không rơi xuống được—tuyến lệ ở thế giới này lại kém phát triển. Nhưng ánh mắt đỏ hoe cũng đủ khiến gương mặt Christopher thoáng biến sắc. Sự ghen tuông trong lòng y bùng lên dữ dội: “Cậu ta quan trọng với em vậy sao, đến mức em thà phản bội tôi sao?”

Nhưng chuyện này đâu thể lựa chọn một trong hai được, cả hai đều là bạn trai của tôi mà.

Trong lúc Nguy Dã còn đang cố xoay xở tìm cách đối phó, một bóng đen từ xa bất ngờ lao đến, che chở cho hắn.

Christopher nhấc tay, Brady lập tức bị chặn ngoài cửa, không thể tiến vào.

Đây là một căn phòng quý tộc, hắn bị giam trong kết giới chỉ có Brady theo khế ước tìm đến đây.

Ánh sáng trong phòng tối tăm, nhưng vẫn có thể nhìn ra Pháp Sư Vong Linh bị khi ép buộc. Brady căng thẳng, nhưng khi đối diện với Thần, gã lại mỉm cười.

Hắn quỳ một gối, hành lễ với Thần Hắc Ám, rồi quay sang nói với Nguy Dã:“Chủ nhân, thuật Thần giáng phản phệ, Douglas đã chết.”

Nguy Dã kéo góc áo: “Quyền trượng Ánh Sáng đâu?”

Brady thoáng liếc nhìn Christopher, rồi đáp: “Nó nằm trong nhẫn không gian của Douglas. Tôi đã gửi thi thể lẫn nhẫn về nơi mà chúng nên đến.”

Nguy Dã nhẹ nhàng gật đầu.

Nơi nên đến, là trong tay Elvis. Thật ra, giờ giấu giếm cũng vô ích, tên của Elvis đã bị Thần Hắc Ám khắc sâu vào trí nhớ.

Brady nhận ra vẻ mặt của Nguy Dã, khẽ hít một hơi dài, giả vờ không hay biết: “Chủ Thần, ngài tìm chủ nhân có việc gì quan trọng sao? Ngài ấy còn có việc phải làm.”

Christopher hờ hững nhìn gã: “Chuyện gì?”

“Đương nhiên là vì Ngài cống hiến sức lực” Brady mỉm cười, bước vào phòng như chẳng có chuyện gì. “Bên ngoài đang hỗn loạn. Với thân phận là Hắc Ám Chi Tử, ngài ấy phải……” Vừa nói, gã vừa định đỡ Nguy Dã dậy.

Hai người vốn chẳng có quan hệ gì, lại bị ép ký khế ước. Nguy Dã từng nghĩ Brady sẽ chỉ bảo vệ mình cho có lệ. Nhưng lúc này, gã lại ra tay giúp, đúng là thật sự trung thành.

Nhưng gã vẫn không có khả năng ở dưới mí mắt của Thần Hắc Ám đụng tới Nguy Dã, Brady vừa bước một chân vào cửa, liền bị một luồng lực khủng khiếp hất văng ra ngoài.

Nguy Dã vội triệu hồi Kỵ Sĩ Vong Linh, bóng dáng kia lập tức biến mất trong hư không, tránh được việc đập mạnh vào tường.

Christopher vốn ra tay không nặng, nếu không vong linh đã sớm thành cát bụi, nhưng Pháp Sư Vong Linh yêu dấu của y vẫn tỏ rõ sự phản kháng.

Nguy Dã hơi nắm chặt tay, nhìn y nói: “Ngài không thể đụng đến người của tôi.”

“Người của em?”

Một cái vong linh đều được hắn đặt trong lòng.

Thần Hắc Ám vốn không có dục vọng. Nhưng từ ngày gặp Nguy Dã, lòng y luôn muốn giữ hắn làm của riêng, để đôi mắt ấy chỉ có thể nhìn y.

Christopher hít sâu một chút, khắc chế cảm xúc nôn nóng.

Không được quá gấp gáp, nếu không sẽ dọa em ấy. Không thể khiến em ấy sợ hãi, cũng không thể khiến em ấy ghét mình.

“Gã là món quà ngài tặng tôi, tất nhiên là của tôi.” Nguy Dã: “Ngài muốn lấy lại sao?”

Christopher khựng lại, rồi đáp:“Nếu đã tặng cho em, thì là của em.”

Sự căng thẳng trên gương mặt Nguy Dã cuối cùng cũng dịu đi, hắn khẽ nói:“Cảm ơn ngài.”

Không gian lặng im.

Nguy Dã quấn chặt quần áo trên người, Sự xuất hiện của Brady vừa rồi tạm thời hóa giải phần nào căng thẳng. Nhưng khi mọi thứ lắng xuống, ánh mắt của Christopher lại lần nữa khóa chặt lấy hắn.

Mái tóc tán loạn ở sau lưng, những ngón tay trắng dài siết lấy áo choàng pháp sư, chật vật đến đáng thương, lại làm người ta càng muốn làm hắn…… đáng thương hơn.

Ánh mắt hắn chậm rãi trượt xuống mắt cá chân mảnh khảnh vừa lộ ra. Christopher bất giác nhớ tới cái chạm ban nãy.

Ánh nhìn im lặng kia khiến Nguy Dã bất an. Cậu ngồi bệt xuống đất, mắt cá khẽ co rút dưới ánh mắt bất động ấy, nép mình vào lớp vải đen.

Nhưng vài ngón chân trắng muốt vẫn vô tình lộ ra ngoài.

Bóng người cao lớn phủ xuống. Đầu ngón chân bị kéo ra phía trước. Nguy Dã tưởng y lại muốn kiểm tra, căng thẳng thốt lên: “Đừng…”

Lời kháng cự còn chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại.

Hắn chỉ kịp cảm thấy cả cơ thể mình bị siết chặt trong vòng tay đối phương, cằm bị nắm giữ, môi lưỡi bị xâm chiếm một cách dữ dội. Nụ hôn sâu đầy tham lam sự hủy diệt, như muốn nuốt trọn tất cả.

Nguy Dã thở dốc, đầu óc dần trở nên choáng váng. Trong cơn mơ hồ, hắn nghe thấy một giọng nói trầm thấp, đầy ác ý vang lên bên tai: “Tất cả của em thuộc về tôi. Sao có thể để kẻ khác chạm vào?”

Dưới vẻ ngoài bình tĩnh và thờ ơ của Thần Hắc Ám, bản tính chiếm hữu khắc sâu tận xương tủy cuối cùng cũng bộc lộ rõ.

Không đủ, vẫn luôn không đủ.

Dù có chiếm đoạt bao nhiêu lần đi chăng nữa, Christopher vẫn luôn cảm thấy thiếu, lồng ngực căng tức như muốn bùng nổ, thôi thúc y hủy diệt cả thế giới.
Chương 150: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (23) - Chương 150 | Đọc truyện tranh