“Nực cười. Vũ Linh Đan, cô nghĩ cô là cái thá gì chứ? Một người phụ nữ xuất thân từ một gia đình thấp kém mà đòi xứng với Trương Thiên Thành sao” Trần Anh Thư tỏ vẻ khinh thường, cho dù là hoàn cảnh gia đình hay học thức thì cô ta cũng ăn đứt Vũ Linh Đan. Làm gì có chuyện cô ta cảm thấy Vũ Linh Đan là mối uy hiếp của cô ta cơ
chứ.
“Nếu đã cảm thấy nực cười vậy thì cô Trần cũng một vừa hai phải thôi”
Vũ Linh Đan mạnh mẽ hất tay của Trần Anh Thư ra, sau đó cô đứng dậy, nhẹ nhàng phủi phủi tay của mình, tiếp tục nói: “Vậy tôi ở đây chúc hai người sống đến đầu bạc răng long trước nhé!”
"Ha!"
Trần Anh Thư cười lạnh một tiếng, cô ta trừng mắt nhìn Vũ Linh Đan đang định rời đi. Cô ta phải lấy lại cho mình một chút mặt mũi mới được, vì thể cô ta tiếp tục lên tiếng: “Tôi nghe nói lúc cô và Trường Thiên Thành ly hôn, ngay cả đứa bé cũng bị bỏ mất rồi. Nếu như có một chút tình cảm nào đối với cô thì Trương Thiên Thành cũng sẽ không đuổi cùng giết tận như thế đâu”
“Vũ Linh Đan, cô muốn làm gì?”
“Không phải cô rất muốn biết rõ sự thật là như thế nào sao? Vậy được, tôi nói cho cô biết. Đó là vì đứa bé làm nguy hiểm tới tính mạng của tôi, hơn nữa sự phát triển của đứa bé cũng không được tốt cho lắm, vì thế nên mới bỏ nó đi. Còn chuyện ly hôn... Mặc dù tôi không thể nói cho cô biết nhân nhân, thế nhưng thật không may, trước đây không lâu Trương Thiên Thành vừa mới cầu hôn tôi đấy”
“Cái gì? Cầu hôn sao?”
Trần Anh Thư đột nhiên mở to hai mắt, cô ta không thể tin nổi.