“Anh thật sự rất nhớ em. Xin em đừng biển mất, xin em đừng bỏ anh mà đi...”
Trôi nổi trong cảm giác không có sự sống xung quanh, bây giờ anh đã cảm nhận được rồi, anh cũng bắt đầu hối hận, hối hận vì sao mình
không đi tới quầy bar đó sớm một chút, cũng hối hận sao mình không chịu nghe lời của người pha chế rượu sớm hơn.
Mí mắt Trương Thiên Thành bắt đầu đánh nhau, cảm giác mặt trời quá chói chang ban đầu cũng đã không còn mạnh mẽ như vậy nữa, đôi tay Trương Thiên Thành vẫn cố sức bơi về phía trước, không hề có một chút ý nghĩ sẽ dừng lại.
Anh nhất định có thể tìm được Vũ Linh Đan.
Nhưng trên thực tế thì ngay cả bản thân Trương Thiên Thành cũng không biết bản thân mình bây giờ rốt cuộc là đang ở nơi nào.
Trên khoang thuyền, Trần Đức Bảo nhìn ánh sáng đỏ chói khi mặt trời lặn, những rặng mây đỏ trôi nổi giữa bầu trời, càng tăng thêm vài phần bị tráng.