Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 143: Ngày đầu đi làm của nương tử?

Cứ như vậy, trong cuộc trò chuyện vui vẻ, vợ chồng Lâm Thanh Dao và Tô Thập Nhất đã xác định được hướng đi cho tương lai.

Lâm Thanh Dao kiên quyết muốn phu quân của mình đi theo con đường sĩ đồ đèn sách. Còn nàng lại tự tin một cách mù quáng rằng mình là một thiên tài võ học, tin chắc bản thân sẽ đạt được thànhu tựu nhất định trên con đường võ đạo. Nàng còn tin rằng, bằng nỗ lực của chính mình, nàng chắc chắn sẽ thăng tiến thành một vị quan lớn.

Ngày hôm sau, Lâm Thanh Dao dậy sớm đi điểm mão nhận việc. Còn Tô Thập Nhất thì lặng lẽ bám theo sau để quan sát.

Lúc điểm mão cũng là lúc phân chia đồng đội. Lâm Thanh Dao được xếp cùng nhóm với một nữ sai dịch khác. Hóa ra, để Lâm Thanh Dao không cảm thấy mình lạc lõng, Nữ đế đã đặc biệt ban bố một đạo thánh chỉ, yêu cầu Phủ doãn Vương Hiển Trực chiêu mộ một đội nữ sai dịch.

Nữ t.ử kia thấy bạn đồng hành của mình lại là một người trông có vẻ chẳng có chút tu vi nào, liền nhíu c.h.ặ.t đôi mày, đứng ra hét lớn: "Sai đầu, tôi không muốn cùng nhóm với cô ta, tôi yêu cầu được đổi đồng đội!"

"Vương Lê, thực lực của Lâm Thanh Dao cũng khá lắm, hay là..." Đúng lúc này, sai đầu bước tới khuyên giải. Sai đầu là một vị lão bổ đầu có thâm niên rất cao.

Vương Lê vẫn cau mày, kiên quyết: "Thưa đại nhân sai đầu, tôi yêu cầu được đổi người!"

Lâm Thanh Dao nghe vậy thì nổi trận lôi đình. Cái người này dám chê nàng yếu sao? Nàng rõ ràng là rất mạnh có được không? Thế là Lâm Thanh Dao cũng bước ra, phồng má trợn mắt trông giống hệt một chú ếch nhỏ đáng yêu, nói: "Thưa đại nhân, tôi cũng không muốn làm bạn đồng hành với cô ta, tôi cũng yêu cầu đổi người!"

"Được rồi!" Sai đầu thấy Lâm Thanh Dao cũng đòi đổi người thì liền đồng ý.

Vậy là Lâm Thanh Dao đổi được một đồng đội mới tên là Thượng Nghiên. Khác với Vương Lê vốn là đích nữ của võ học thế gia Vương gia, Thượng Nghiên này chỉ là con nhà bình dân. Vương Lê vốn là trốn khỏi nhà để đi làm sai dịch vì muốn chứng minh bản thân, nên cô ta tuyệt đối không chọn một đồng đội yếu đuối mong manh.

Sau khi phân chia xong, Lâm Thanh Dao và Thượng Nghiên bắt đầu nhiệm vụ của ngày đầu tiên: Tuần phố!

Khu vực nàng và Thượng Nghiên phụ trách là phố Triều Dương ở nội thành. Vì trị an trong nội thành vốn rất tốt, căn bản không có nguy hiểm gì, nên đây cũng là lý do Nữ đế sắp xếp nàng ở đây.

Sau một ngày làm việc, Lâm Thanh Dao vô cùng hưng phấn. Tối về đến nhà, nàng liến thoắng kể cho Tô Thập Nhất nghe về sự oai phong của mình khi làm quan sai. Tô Thập Nhất dở khóc dở cười, cứ thế im lặng lắng nghe.

Lâm Thanh Dao bĩu môi tiếc nuối: "Chỉ tiếc là không gặp được tên tặc nhân nào để ta thể hiện tuyệt thế võ công..."

Ở nội thành, nhất là trên phố Triều Dương mà nàng tuần tra, đào đâu ra kẻ xấu? Bởi vì Tô Thập Nhất và Nữ đế đã sớm âm thầm dẹp sạch mọi nguy cơ xung quanh nàng rồi. Chỉ cần có kẻ nào nhen nhóm ý định trộm cắp, người của Tô Thập Nhất đã sớm "mời" bọn chúng ra ngoài.

Tô Thập Nhất nghe mà suýt thì phì cười, phải nhịn lắm mới nói được một câu: "Đúng, nương t.ử nhà ta là lợi hại nhất, nếu gặp phải kẻ ác, chắc chắn nàng sẽ hạ gục hắn chỉ trong một chiêu!"

"Đương nhiên rồi!" Lâm Thanh Dao đắc ý nói.

Đợi khi Lâm Thanh Dao đã ngủ say, Tô Thập Nhất lặng lẽ đứng dậy, đi sang căn phòng bên cạnh. Lúc này, U Lan đang định đi ngủ, thấy Tô Thập Nhất liền vội vàng đứng dậy hành lễ: "Tôn thượng!"

Nay vợ chồng Tô Thập Nhất đã chuyển sang nhà mới rộng rãi hơn, nên bọn người U Lan cũng được dọn vào ở cùng trong viện để tiện việc bảo vệ Lâm Thanh Dao.

Tô Thập Nhất nhàn nhạt ra lệnh: "U Lan, ngày mai ngươi đi tìm một phạm nhân, tốt nhất là kẻ nào đang bị truy nã gắt gao một chút."

"Rõ, thưa Tôn thượng!" U Lan vội gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sáng hôm sau, Lâm Thanh Dao lại dậy sớm đi làm. Phải nói là nàng rất chăm chỉ, chỉ có điều... hơi gà mờ một chút. Tô Thập Nhất cũng không để tâm, hắn vẫn luôn âm thầm đi theo bảo vệ nàng.

Lúc này, Tô Thập Nhất đang ngồi uống trà trong một quán ven đường, U Lan bước tới chắp tay: "Tôn thượng, người Ngài cần đã tìm thấy rồi."

Tô Thập Nhất khẽ gật đầu, nhìn sang Thiên Diện Hồ Vương và Kim Xích Bằng Vương ở bên cạnh: "Hai người ở lại bảo vệ nương t.ử, bản tôn đi một lát sẽ về."

"Rõ, thưa Tôn thượng!" Hai người vội vã nhận lệnh.

Đường đường là hai đại Thiên vương của Thiên Ma giáo, cộng thêm Thánh nữ Nhậm Hoan Hoan và Khương Khuynh Thành đều đang ẩn mình bảo vệ Lâm Thanh Dao. Bọn họ không dám để nàng chịu bất cứ tổn thương nào. Còn Thiên Ma lão nhân thì thê t.h.ả.m hơn, đang phải cùng đám Ma đầu đứng hàng top mười của mình đi làm chân chạy bàn ở tiệm mì. Dạo này Thiên Ma lão nhân hơi bị tự kỷ, không ngờ thành Tiên rồi mà vẫn phải đi làm tiểu nhị hầu hạ phàm nhân, thật là cay đắng.

...

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Tại ngoại thành, trong một sân nhỏ.

Một gã đàn ông mặt dơi tai khỉ, diện mạo hung ác đang ngoạm thịt uống rượu hồng hộc.

"Viên Lực!"

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên. Gã mặt dơi tai khỉ ngẩn người, vội vàng đứng bật dậy, tức giận nhìn quanh hét lớn: "Ai? Mau ra đây cho ta, đừng có giả thần giả quỷ!"

Viên Lực này là một tên tội phạm bị triều đình truy nã gắt gao vì một năm trước đã lẻn vào phủ Đại tướng quân trộm đi bộ giáp tổ truyền.

Giây tiếp theo, một bóng người chậm rãi đẩy cửa bước vào. Người này tay cầm trường kiếm, bên hông đeo một chiếc linh đan bằng vàng, trên mặt đeo mặt nạ Tu La. Thấy bộ dạng này, đồng t.ử của Viên Lực co rút lại, run rẩy kêu lên: "Ngài... Ngài là ai?"

Tô Thập Nhất nhàn nhạt hỏi: "Bản tôn là ai, ngươi không nhận ra sao?"

Viên Lực nuốt nước bọt cái ực, toàn thân run rẩy như cầy sấy, vội vàng quỳ sụp xuống đất: "Viên Lực bái kiến Tôn thượng!"

Tô Thập Nhất nhìn hắn, trầm giọng hỏi: "Ngươi đột nhập phủ tướng quân trộm giáp, bị truy nã khắp nơi, có đúng không?"

"Dạ... bẩm Tôn thượng, đúng là vậy ạ!" Đứng trước nhân vật truyền kỳ như Ma Tôn Tô Dạ Thanh, hắn không dám hé răng nói dối nửa lời.

Tô Thập Nhất khẽ gật đầu: "Được, vậy là đúng rồi. Ngày mai, ngươi đi làm cho bản tôn một việc..."

Viên Lực run cầm cập: "Xin Tôn thượng cứ sai bảo!"

Tô Thập Nhất lạnh nhạt nói: "Ngày mai, ngươi hãy vào nội thành, để cho một nữ sai dịch bắt giữ. Nhớ kỹ, không được phản kháng quá dữ dội, tuyệt đối không được làm phu nhân của ta bị thương, nếu không ngươi biết hậu quả rồi đấy!"

"Hả?"

Viên Lực ngớ người ra. Cái tình huống gì thế này? Ma Tôn đại nhân từ bao giờ lại đi làm việc cho quan phủ thế? Lại còn bảo hắn đi tự thú? Mà phải để nương t.ử của Ngài ấy bắt? Viên Lực lúc này hoàn toàn mờ mịt, mặt nghệt ra như phỗng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc - Chương 143 | Đọc truyện chữ