Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 130: Tiên nhân mà yếu thế sao? Thiên Ma Lão Nhân sụp đổ hoàn toàn!

Lúc này, Tô Thập Nhất cảm thấy có chút cạn lời.

Hắn nhìn Thiên Ma Lão Nhân với vẻ mặt đầy ái ngại. Hắn cứ cảm thấy ở lão già này toát ra một cái khí chất kiểu: "Trời đã tạnh, gió đã ngừng, ta lại thấy mình gánh được cả giang sơn" vậy.

Tô Thập Nhất cũng không ngờ Thiên Ma Lão Nhân lại có thể thành tiên. Nhưng nếu lão đã muốn thử, vậy thì hắn sẽ chiều lòng cho lão thử một phen.

Đứng bên cạnh, hơi thở của Âu Dương lão ma trở nên dồn dập, lão lẳng lặng lùi lại phía sau vài bước. Lão chưa từng thấy tiên nhân bao giờ, chẳng biết tiên nhân lợi hại đến mức nào, nhân trận chiến này lão muốn nhìn xem trình độ của tiên nhân ra sao. Và quan trọng hơn là xem thử trình độ của Ma Tôn Tô Dạ Thanh bây giờ đang ở ngưỡng nào.

Khác với hình ảnh Tô Thập Nhất của ngày xưa - một Ma Tôn mặt lạnh như tiền, người như tảng băng trôi - Tô Thập Nhất của hiện tại luôn nở nụ cười nhạt trên môi, nhìn Thiên Ma Lão Nhân với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. Trên người hắn dường như đã vương chút hơi thở của nhân gian khói lửa.

Tô Thập Nhất đưa tay ra, ngoắc ngoắc về phía Thiên Ma Lão Nhân, nói: "Thiên Ma lão quỷ, tới đây, để bản tôn xem thử sau khi thành tiên ngươi có tiến bộ chút nào không!"

Đồng t.ử Thiên Ma Lão Nhân co rụt lại, lão nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Thập Nhất, giận dữ quát: "Tô Dạ Thanh, ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi dù có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là một tên phàm nhân. Bản tọa hiện giờ là tiên nhân, ngươi dám ở trước mặt tiên nhân mà phóng tứ, ngươi chán sống rồi phải không?"

Thế nhưng Tô Thập Nhất vẫn điềm nhiên như không, trong mắt tràn đầy vẻ khinh miệt, bĩu môi: "Ngươi dù có thành tiên, thì vẫn cứ là Thiên Ma Lão Nhân mà thôi!"

Câu nói này thực sự là quá mức sỉ nhục. Tô Thập Nhất đang ngầm ám chỉ: Cho dù ngươi có thành tiên đi chăng nữa, ngươi vẫn là cái tên Thiên Ma Lão Nhân năm xưa, vẫn mãi mãi là kẻ đứng thứ hai, vĩnh viễn không bao giờ vượt qua nổi ta.

Thiên Ma Lão Nhân nghe xong, tức đến mức mặt mũi đen sạm, gương mặt vặn vẹo. Lão trừng mắt nhìn Tô Thập Nhất, gầm lên: "Tô Dạ Thanh, ngươi đã thành công chọc giận bản tọa rồi. Hôm nay bản tọa sẽ cho ngươi biết tay!"

Nói đoạn, Thiên Ma Lão Nhân lướt tới với tốc độ cực nhanh, tung một đ.ấ.m về phía Tô Thập Nhất. Một đ.ấ.m này đi kèm với tiên quang rực rỡ bao quanh thân thể. Trên nắm đ.ấ.m ẩn hiện các đạo tắc, những phù văn thiên đạo lấp lánh như những con nòng nọc vàng, chứa đựng uy năng vô tận.

Một đ.ấ.m vung ra, dường như khiến trời đất cũng phải rúng động.

"Tiên nhân ra tay có khác, quả nhiên phi phàm!" Âu Dương lão ma đứng ngoài xem mà đồng t.ử co rụt, trong lòng thầm kinh hãi.

Lão không biết Ma Tôn có đỡ nổi cú đ.ấ.m chứa đầy nộ khí khủng khiếp này của Thiên Ma Lão Nhân hay không. Nếu Ma Tôn bị đ.á.n.h bại, lão biết tính sao đây? Trong người lão vẫn còn con Kim Vân Cổ kia mà. Liệu lão có nên tiến lên giúp Tô Thập Nhất một tay không? Giữa lúc Âu Dương lão ma còn đang do dự, một cảnh tượng khiến lão há hốc mồm đã xảy ra.

Thiên Ma Lão Nhân đ.ấ.m ra một cú toàn lực, còn Tô Thập Nhất chỉ đơn giản là đưa một bàn tay ra đỡ lấy.

"Bùm..."

Cú đ.ấ.m của Thiên Ma Lão Nhân nện thẳng vào lòng bàn tay Tô Thập Nhất, phát ra những luồng thần quang ch.ói lòa. Luồng kình phong khủng khiếp như sóng triều tràn ra, san phẳng mọi thứ xung quanh. Áo bào của Thiên Ma Lão Nhân bay phấp phới, kêu phần phật.

Ngược lại, Tô Thập Nhất đến một góc áo cũng chẳng hề lay động. Cả người hắn vững như bàn thạch, đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích dù chỉ một phân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cái... cái này sao có thể?" Âu Dương lão ma trợn tròn mắt, không tin vào những gì mình đang thấy.

Trong đầu lão đã vẽ ra hàng nghìn kịch bản: nào là hai bên đ.á.n.h nhau đến trời long đất lở, nhật nguyệt không còn ánh sáng, hay là Thiên Ma Lão Nhân chiếm chút ưu thế... Nhưng thực tế lại khác xa dự đoán của lão.

Thiên Ma Lão Nhân sau khi thành tiên hóa ra cũng chỉ có vậy? Một đ.ấ.m toàn lực mà ngay cả vạt áo của Tô Thập Nhất cũng không thổi lên nổi. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, có đ.á.n.h c.h.ế.t lão cũng không tin.

Lúc này, Thiên Ma Lão Nhân cũng hoàn toàn ngây người. Một ảo giác kỳ quái hiện lên trong đầu lão: Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ tiên nhân lại yếu đến mức này sao? Cái đồ rác rưởi này là ta à?

Thậm chí, Âu Dương lão ma đứng bên cạnh cũng bắt đầu thấy mình "lại ổn rồi", lão cảm giác như chính lão cũng có thể đập cho Thiên Ma Lão Nhân một trận. Có vẻ như sau khi thành tiên, Thiên Ma Lão Nhân lại... yếu đi?

Nhưng sự thật có phải vậy không? Đáp án dĩ nhiên là không. Không phải Thiên Ma Lão Nhân yếu đi, mà là Tô Thập Nhất quá mạnh. Cú đ.ấ.m toàn lực của Thiên Ma Lão Nhân căn bản không đủ để làm rung chuyển Tô Thập Nhất. Sự khủng khiếp của Ma Tôn dường như đã vượt xa mọi trí tưởng tượng của lão.

Ngay lập tức, hình ảnh Ma Tôn Tô Dạ Thanh trong mắt Âu Dương lão ma bỗng chốc trở nên cao lớn vĩ đại không gì sánh nổi.

Về phía Thiên Ma Lão Nhân, nội tâm lão lúc này như có sóng cuộn biển gầm, đầu óc trống rỗng. Lão vốn đinh ninh rằng với một đ.ấ.m này, Tô Dạ Thanh không tan thành mây khói thì cũng phải trọng thương. Bởi lẽ lão đã thành tiên rồi cơ mà!

Những năm qua, lão tu luyện biết bao bí điển tiên giới, thực lực đã có sự thăng tiến vượt bậc. Lão đã ảo tưởng không biết bao nhiêu lần về cảnh tượng giao đấu với Tô Thập Nhất, nhưng kết quả lại thê t.h.ả.m thế này. Cú đ.ấ.m nện vào lòng bàn tay đối phương mà lão cảm giác như đ.ấ.m vào một khối kim cương bất hoại, tê dại cả người.

Lão có cảm giác Tô Thập Nhất giống như một khối vàng ròng nguyên khối, một đ.ấ.m của lão chẳng mảy may gây ra thương tổn gì. Ngược lại, chính lão bị chấn đến mức khí huyết trong người đảo lộn, tay đau như muốn gãy lìa.

Tại sao? Tại sao chứ? Ta đã thành tiên rồi mà, sao vẫn không phải là đối thủ của Tô Dạ Thanh? Chẳng lẽ hắn cũng đã thành tiên từ lâu rồi? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Lúc này, Thiên Ma Lão Nhân gần như sụp đổ, lão không tài nào chấp nhận nổi sự thật trước mắt. Mọi chuyện khác hoàn toàn so với những gì lão hình dung.

Đúng lúc đó, tiếng cười của Tô Thập Nhất lọt vào tai lão, khiến lão xém chút nữa là "nổi điên":

"Thiên Ma, ngươi thành tiên rồi mà thực lực xem ra cũng thường thôi nhỉ!"

A... cái gì cơ? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Thiên Ma Lão Nhân lại đờ người ra một lần nữa. Lão không biết phải phản bác lại Tô Thập Nhất thế nào. Tại sao lão lại yếu thế này? Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo giác?

"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào..." Thiên Ma Lão Nhân bị một câu nói của Tô Thập Nhất kích động đến mức sắp phát điên, lão vừa kinh ngạc vừa giận dữ.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Câu nói đó thực sự quá đ.â.m chọc, quá đau lòng. Lão đã thành tiên, chẳng lẽ vẫn không phải đối thủ của Tô Thập Nhất? Vẫn phải bị hắn đè đầu cưỡi cổ, mãi mãi làm kẻ đứng thứ hai sao?

Lúc này, lòng Thiên Ma Lão Nhân tràn đầy sự không cam tâm. Lão trừng mắt nhìn Ma Tôn, nghiến răng quát: "Tô Dạ Thanh, ta muốn ngươi phải c.h.ế.t!"

Nói rồi, Thiên Ma Lão Nhân gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ sức bình sinh, tung ra một nắm đ.ấ.m nữa về phía Tô Thập Nhất. Lần này, trên nắm đ.ấ.m của lão hiện lên bốn nguyên tố: Địa, Thủy, Phong, Hỏa. Rõ ràng, lão đã sử dụng đến bí pháp cấm kỵ! Lão thực sự nổi điên rồi, lão muốn cho Tô Thập Nhất một bài học nhớ đời...

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc - Chương 130 | Đọc truyện chữ