Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 126: Lão ma Âu Dương kinh hồn bạt vía!

Vừa thấy Tô Thập Nhất lôi mặt nạ Tu La đeo lên mặt, đồng t.ử của lão ma Âu Dương co rụt lại trong tích tắc. Vẻ sợ hãi tràn ngập trên mặt, hơi thở lão dồn dập, cả người cứng đờ tại chỗ như bị đóng băng.

"Ngươi..."

Lão ma Âu Dương kinh hãi đến mức không thốt nên lời. Lão biết rõ chiếc mặt nạ Tu La này đại diện cho điều gì.

Ma Tôn Tô Dạ Thanh.

Năm đó, khi lão đang tu luyện bí thuật Thái Âm Bổ Dương để thăng tiến tu vi, chẳng may lại bị Tô Dạ Thanh đi ngang qua bắt gặp. Tuy Tô Dạ Thanh là Ma Tôn, nhưng hắn cực kỳ khinh bỉ hạng người làm ra những chuyện bẩn thỉu như vậy. Trong cơn chướng mắt, Tô Dạ Thanh đã ra tay.

Chỉ đúng một chiêu, Ma Tôn Tô Dạ Thanh đã tóm gọn lão. Trước mặt vị Ma Tôn ấy, lão thậm chí còn không có lấy một cơ hội để phản kháng. Sau đó, Ma Tôn nổi trận lôi đình, cứ thế túm lấy từng cụm râu, rồi cả tóc trên đầu lão mà giật phăng xuống sạch sành sanh.

Đó là nỗi đau xác thịt, nhưng so với sự hủy hoại về mặt tâm lý thì nỗi đau đó chẳng thấm tháp vào đâu. Có thể nói, Tô Dạ Thanh đã để lại một bóng ma tâm lý cực kỳ sâu đậm cho lão. Thậm chí từ sau lần đó, lão "mất luôn khả năng đàn ông", bị dọa đến mức phát bệnh, không tài nào thi triển được thuật Thái Âm Bổ Dương nữa.

Nếu hỏi lão ma Âu Dương cả đời này sợ ai nhất, lão sẽ không ngần ngại mà gọi tên Ma Tôn Tô Dạ Thanh.

Vốn dĩ, lão cứ ngỡ Ma Tôn đã bỏ mạng trong trận đại chiến Chính - Ma năm xưa. Nhưng lão không ngờ rằng, hôm nay vị "ông trời con" ấy lại xuất hiện ngay trước mặt mình. Điều khiến lão kinh hoàng hơn cả chính là lão đã nhìn thấy chân dung của Ma Tôn.

Lúc nãy, khi Tô Dạ Thanh tháo mặt nạ Long Văn để thay mặt nạ Tu La, lão đã kịp nhìn thấy gương mặt ấy. Giang hồ đồn rằng, ai thấy được chân dung thật của Ma Tôn đều đã xuống suối vàng cả rồi. Nghĩ đến đây, lão thấy mạng mình sắp tận đến nơi.

Lão hối hận đến xanh ruột, chỉ muốn tự vả vào mặt mình mấy cái thật đau. Tự dưng không yên phận mà đuổi theo làm cái quái gì không biết? Giờ thì hay rồi, đuổi đúng ngay Ma Tôn Tô Dạ Thanh. Gặp đúng cái người đàn ông khiến linh hồn lão cũng phải run rẩy.

Lúc này, lão ma Âu Dương muốn khóc mà không ra nước mắt. Dù lão có độc công đầy mình, tu vi cũng chẳng yếu, tự tin gặp phải Lục Địa Thần Tiên cũng không ngán, nhưng trước mặt Ma Tôn, lão chẳng mảy may nảy ra được ý định phản kháng nào. Hy vọng chút độc mọn của mình độc c.h.ế.t được Ma Tôn? Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.

Tuy nhiên, chợt nhớ lại điều gì đó, lão nghĩ: Nghe bảo dạo trước có kẻ mạo danh Ma Tôn, hình như là đệ t.ử của hắn thì phải? Chẳng lẽ kẻ trước mặt này cũng là đồ giả? Đúng rồi, rất có khả năng! Nếu không, sao Ma Tôn lại trẻ măng như thế được? Điều này quá phi lý.

Nghĩ đến đây, lão ma Âu Dương cảm thấy mình "lại ổn rồi". Ta đ.á.n.h không lại Ma Tôn thật, chẳng lẽ lại không xử được cái thằng nhãi giả danh ngươi sao?

Cố giữ vững tâm thần, lão nhìn Tô Thập Nhất, trầm giọng nói: "Hừ, tiểu t.ử, gan ngươi lớn đấy, dám giả danh Ma Tôn đại nhân, ngươi chán sống rồi!"

"Ta giả danh? Ma Tôn?"

Tô Thập Nhất nghe xong mà trợn trắng mắt, cạn lời toàn tập. Cái trí tưởng tượng của lão ma Âu Dương này đúng là không phải dạng vừa, lại có thể não bổ ra việc mình là đồ giả. Thật khiến hắn dở khóc dở cười.

Tô Thập Nhất lắc đầu cười khổ, tay lật một cái, Tu La Kiếm xuất hiện. Hắn cười nói: "Âu Dương lão ma, ngươi có nhận ra Tu La Kiếm không? Bản tôn đây là giả à?"

Đồng t.ử lão ma Âu Dương co rụt lại một lần nữa. Lão nuốt nước bọt cái ực, lại gồng mình giữ bình tĩnh, lạnh lùng đáp: "Hừ, giỏi cho tiểu t.ử ngươi, ngay cả Tu La Kiếm của Ma Tôn đại nhân mà cũng kiếm được về tay! Khá đấy! Nhưng ngươi không dọa được lão phu đâu. Xem ra hôm nay lão phu gặp đại vận rồi, một lúc có được cả hai thanh thần kiếm!"

Hai thanh thần kiếm lão nói chính là Xích Viêm Thần Kiếm và Tu La Kiếm.

Tô Thập Nhất thật sự không còn gì để nói, bĩu môi: "Âu Dương lão ma, não ngươi bị úng nước à? Ai có khả năng cướp được Tu La Kiếm từ tay Ma Tôn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão ma Âu Dương lại càng kiên định với suy nghĩ của mình, cười khẩy đầy khinh miệt: "Tiểu t.ử, ngươi không lừa được lão phu đâu. Đúng là Ma Tôn đại nhân thế gian vô song, không ai cướp được kiếm của ngài ấy, nhưng Ma Tôn đã ngã xuống trong trận đại chiến năm đó rồi. Thanh Tu La Kiếm này của ngươi chắc chắn không phải cướp, mà là nhặt được!"

Tô Thập Nhất nghe xong suýt chút nữa thì ngã ngửa. Hắn nhìn lão ma Âu Dương bằng ánh mắt không nói nên lời, lẳng lặng giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Hắn phục sát đất cái tài tự suy diễn của lão này rồi. Cái gì mà nhặt được chứ?

Tô Thập Nhất nhìn lão với vẻ trêu chọc, thở dài: "Chà chà, lão ma Âu Dương, ngươi giỏi tưởng tượng thật đấy. Nhưng nếu bản tôn nói rằng bản tôn chưa c.h.ế.t, mà đang đứng lù lù trước mặt ngươi đây thì sao?"

"Hừ, không đời nào!"

Lão ma Âu Dương cực kỳ quả quyết, bĩu môi cười lạnh: "Lão phu thừa nhận Ma Tôn rất mạnh, nhưng dù mạnh đến đâu, bị bao nhiêu người vây công như thế, làm sao có đường sống?"

Tô Thập Nhất bất lực hoàn toàn. Ánh mắt lão ma Âu Dương dần trở nên lạnh lẽo, lão hừ một tiếng, trầm giọng: "Tiểu t.ử, giao Xích Viêm Thần Kiếm và Tu La Kiếm ra đây, lão phu có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng!"

"Ồ? Tha cho bản tôn? Vậy bản tôn phải xem thử, ngươi định tha cho ta kiểu gì!"

Tô Thập Nhất ôm Tu La Kiếm, cười tủm tỉm nhìn lão. Hắn chỉ hy vọng lát nữa lão đừng hối hận quá sớm.

Đôi mắt lão ma Âu Dương lóe lên tia sáng xanh biếc, lão nheo mắt cười lạnh: "Tiểu t.ử, ngươi đã trúng độc của lão phu rồi. Lão phu đếm đến năm, ngươi chắc chắn sẽ ngã gục!"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Tô Thập Nhất vẫn thản nhiên đứng nhìn màn biểu diễn của lão.

"Năm!"

"Bốn!"

"Ba!"

"Hai!"

"Một!"

Lão ma Âu Dương đếm xong năm tiếng. Nhưng Tô Thập Nhất vẫn phong thái ung dung, đứng vững như bàn thạch trước mặt lão. Hơn nữa, ánh mắt hắn đầy vẻ chế giễu, dường như chẳng hề hấn gì.

"Cái... cái này sao có thể?"

Sắc mặt lão ma Âu Dương biến đổi kịch liệt, lão kêu lên kinh hãi: "Không thể nào! Trên đời này ngoại trừ Ma Tôn đại nhân, không ai có thể kháng được độc của lão phu! Ngươi..."

Chợt, lão ma Âu Dương như nghĩ ra điều gì đó cực kỳ khủng khiếp. Lão nhìn Tô Thập Nhất với vẻ mặt hãi hùng. Mồ hôi lạnh trên trán lão túa ra như tắm, mặt cắt không còn giọt m.á.u, hai hàm răng va vào nhau lập bập, cả người run rẩy như cầy sấy.

"Ngài... ngài thực sự là Tôn thượng? Điều này... không thể nào, đây là..."

Độc Cô lão ma trợn tròn mắt, thốt lên kinh hoàng.

"Không có gì là không thể. Ngay cả thiên hạ đệ nhất kỳ độc 'Bích Hải Thanh Thiên' còn chẳng làm gì được bản tôn, chút độc mọn của ngươi thì tính là cái gì?"

Giọng nói đầy vẻ đùa cợt của Tô Thập Nhất vang lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc - Chương 126 | Đọc truyện chữ