Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 123: Triều đường chấn động, Tiên nhân giáng trần

Lúc này, Nữ đế đã cảm thấy hoàn toàn tê liệt.

Khởi đầu, khi Lâm Thanh Dao hạ bệ mấy tên Thái thú như ở quận Trường Phong, nàng còn thầm đắc ý vì nước cờ của mình. Nhưng hiện tại, Lâm Thanh Dao rõ ràng là đã "nghiện" làm Khâm sai, dọc đường đi qua, cứ thấy quan là bắt.

Không bỏ sót một tên quan viên nào.

Tính sơ qua đã bắt giữ hơn hai mươi người rồi. Cứ đà này, e là sẽ lung lay tận gốc rễ quốc gia.

Nữ đế bây giờ bắt đầu rơi vào cảnh thiếu người trầm trọng. Nhất thời, trong tay nàng không có sẵn nhiều quan lại nhàn rỗi như vậy, biết tìm đâu ra người để lấp đầy những khoảng trống kia? Nữ đế đau đầu không thôi, nàng day day huyệt thái dương, lo lắng đứng dậy đi đi lại lại trong điện, lẩm bẩm: "Phải làm sao bây giờ, vị ngự tỷ này của trẫm thật là... muốn lấy mạng trẫm mà, nhức đầu quá..."

Ngụy Vũ Trúc cười khổ nói: "Bệ hạ, liệu có thể tìm cách triệu hồi Ma tôn và những người khác về không?"

Cơ mặt Nữ đế giật giật, cười chát chúa: "Ai có thể chi phối được hành tung của Ma tôn chứ?"

Ngụy Vũ Trúc chỉ biết cười trừ. Nàng cũng chẳng biết phải làm sao bây giờ.

Nữ đế ngồi lại bàn án, thở hắt ra một hơi, cay đắng nói: "Trước mắt, vẫn nên tìm cách ổn định đám đại thần trong triều đã..."

Quan lại ở địa phương và các đại viên trong triều đình vốn có dây mơ rễ má với nhau, đều cùng một phe cánh. Lâm Thanh Dao ra tay với quan địa phương, chẳng khác nào nhổ đi cái gốc rễ của những đại thần trong triều.

Lúc này, e là đám người đó đều nghĩ Nữ đế muốn ra tay với mình. Trong phút chốc, toàn thể quan lại đều lòng dạ hoang mang.

...

Tại phủ Tả tướng.

Rất đông quan viên đang tụ tập lại một chỗ.

"Tả tướng đại nhân, phải làm sao đây? Nữ đế bệ hạ rõ ràng là muốn đem phe cánh chúng ta ra khai đao rồi, đã liên tiếp hạ bệ năm vị quan viên thuộc phe ta!" Một quan viên sốt sắng nói.

Một người khác cũng vội vã phụ họa: "Đúng vậy, Tả tướng đại nhân, mau nghĩ cách đi chứ! Chúng ta không thể ngồi chờ c.h.ế.t như thế này được, rốt cuộc phải làm sao đây?"

Nhất thời, đám quan lại nhốn nháo bày tỏ sự lo âu, không biết phải xoay xở thế nào.

Tả tướng cười khổ, cơ mặt run lên bần bật, nói: "Hừm, các vị muốn bản tướng phải làm sao?"

"Hừ, Tả tướng đại nhân, hay là chúng ta dứt khoát làm tới luôn, tiên hạ thủ vi cường, bắt lấy..." Một tên quan viên lộ vẻ hung ác, nghiến răng nghiến lợi nói.

Những quan viên còn lại nghe xong thì xôn xao, nhưng tuyệt nhiên không một ai lên tiếng phản đối. Nếu cứ để Nữ đế hành động thế này, sớm muộn gì phe Tả tướng cũng bị thanh trừng sạch sẽ. Đợi đến khi tay chân bị c.h.ặ.t hết, thì người tiếp theo chính là bọn họ. Điều này buộc bọn họ phải đ.á.n.h liều.

Tả tướng nghe vậy, đôi mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh, nhưng cuối cùng lại thở dài: "Ôi, cho dù bản tướng có tâm, nhưng lực bất tòng tâm. Trong kinh thành có vị Trấn Quốc Lão Tổ kia trấn giữ, bản tướng có thể làm được gì?"

Có thể nói, vị Trấn Quốc Lão Tổ chính là cột trụ của đại triều Đại Chu. Chừng nào Lão Tổ còn đó, không một ai dám làm loạn.

"Trấn Quốc Lão Tổ lợi hại lắm sao?"

Đúng lúc này, một giọng nói hư ảo xa xăm truyền vào trong đại đường, khiến tất cả những người có mặt đều giật mình kinh hãi.

"Ai?" Tả tướng sắc mặt đại biến, quát lớn.

Ngay sau đó, chỉ thấy một người đeo mặt nạ trắng, mặc thanh bào, chậm rãi từ trên không đáp xuống đại đường, thong dong tiến bước vào trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bách quan kinh hãi không thôi. Tả tướng trong lòng cũng cực kỳ kinh ngạc. Họ không ngờ người này lại có thể phớt lờ toàn bộ hộ vệ phủ Tả tướng mà ngang nhiên bước vào như chốn không người. Thậm chí, có người đã bắt đầu nghi ngờ liệu đây có phải là vị Trấn Quốc Lão Tổ kia không.

Người nọ đi thẳng đến trước mặt Tả tướng. Một vị quan viên sợ đến mức run cầm cập, vội vàng đứng dậy nhường chỗ.

Người đeo mặt nạ trắng thản nhiên ngồi xuống.

Tả tướng nhìn chằm chằm vào kẻ lạ mặt, trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai?"

"Tiên nhân!" Người mặt nạ trắng nhàn nhạt thốt ra hai chữ.

"Tiên nhân?" Tả tướng sững sờ, đầy vẻ hoài nghi, sau đó hừ lạnh: "Vậy bản tướng phải xem xem, vị Tiên nhân như ngươi rốt cuộc lợi hại đến mức nào!"

Dứt lời, từ trong góc tối bước ra một bóng người. Kẻ đó thân pháp cực nhanh, lao v.út về phía người mặt nạ trắng, trong tay đã thủ sẵn một thanh trường kiếm. Một kiếm đ.â.m thẳng vào tim đối phương.

Thế nhưng, người đeo mặt nạ trắng vẫn bất động như núi. Đến khi mũi kiếm đã cận kề, trên thân người đó đột nhiên tỏa ra một luồng hào quang dịu nhẹ.

Keng...

Trường kiếm đ.â.m vào luồng bạch quang, phát ra một tiếng vang thanh thúy. Nhưng dù thế nào, thanh kiếm của hắc y nhân vẫn không thể đ.â.m xuyên qua lớp ánh sáng đó. Mặc cho kẻ đó có dồn bao nhiêu sức lực, khiến thân kiếm cong vòng lại, cũng không thể phá vỡ phòng ngự của bạch quang.

Từ đầu đến cuối, người đeo mặt nạ trắng không hề nhúc nhích.

Bách quan chứng kiến mà kinh hô không ngớt. Nên biết rằng, ám vệ bên cạnh Tả tướng đều là cao thủ hạng nhất, thậm chí tên ám vệ này còn là cao thủ Tiên Thiên cảnh. Vậy mà lúc này, hắn lại không thể gây ra dù chỉ một chút tổn thương cho đối phương.

Chỉ thấy người mặt nạ trắng khẽ vận lực. Bạch quang bùng nổ, hắc y nhân trực tiếp bị đ.á.n.h bật lui xa mấy trượng.

Đợi hắn vừa đứng vững thân hình, người mặt nạ trắng b.úng nhẹ ngón tay, một luồng ánh sáng trắng bay ra, xuyên thủng giữa trán kẻ đó. Hắc y nhân ngã ngửa ra sàn, c.h.ế.t ngay tức khắc.

Từ đầu chí cuối, người mặt nạ trắng vẫn phong thái ung dung, bộ dạng hờ hững như vừa làm một việc chẳng đáng để tâm.

Còn bách quan thì trợn mắt hốc mồm, nhìn người mặt nạ trắng với vẻ không thể tin nổi. Họ thực sự không biết kẻ này là thần thánh phương nào mà có thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t một cao thủ Tiên Thiên cảnh như vậy. E rằng, người làm được việc này chỉ có vị Trấn Quốc Lão Tổ trong truyền thuyết mà thôi.

"Các hạ rốt cuộc là ai?" Tả tướng hơi thở dồn dập, vội hỏi.

Người mặt nạ trắng ánh mắt lạnh lẽo, nhàn nhạt đáp: "Bổn tọa là Tiên nhân đến từ Hư Thiên Giới!"

"Hư Thiên Giới? Tiên nhân?" Bách quan đồng thanh kinh hãi.

Tả tướng kiến thức rộng rãi, đương nhiên cũng từng nghe qua về Hư Thiên Giới. Lúc này họ đều cảm thấy m.ô.n.g lung. Chẳng lẽ thực sự có Hư Thiên Giới, thực sự có Tiên nhân sao?

Tả tướng nuốt nước bọt, hỏi: "Các hạ thật sự là Tiên nhân của Hư Thiên Giới?"

Người mặt nạ trắng thản nhiên: "Như giả bao hoán (Thật 100%)!"

Khí độ thong dong cùng luồng bạch quang trên người hắn đã minh chứng cho thân phận bất phàm. Tả tướng nhìn người mặt nạ trắng, hỏi tiếp: "Không biết Tiên nhân tìm đến chúng ta là có việc gì..."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Thay triều đổi đại!" Người mặt nạ trắng nhả ra bốn chữ đầy sức nặng.

Tả tướng và đám quan lại nghe xong, đồng t.ử ai nấy đều co rút dữ dội.

Tả tướng định thần lại, nhìn đối phương nói: "Tiên nhân, nhưng trong kinh thành còn có vị Trấn Quốc Lão Tổ kia, việc này..."

"Trấn Quốc Lão Tổ?" Người mặt nạ trắng hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh miệt, bĩu môi nói: "Chỉ là một tên phàm nhân, một con kiến hôi mà thôi, bổn tọa vốn không để vào mắt!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc - Chương 123 | Đọc truyện chữ