Gia Dương Quận chúa trợn to mắt, ngã ngồi xuống giường.

Hiển nhiên, thái y chưa từng nói với nàng ta những lời này.

Đây là lần đầu nàng ta biết, thì ra hậu quả của việc mất đi nhãn cầu lại nghiêm trọng đến vậy.

Mà thật ra, còn không chỉ có thế.

Mất đi một con mắt, thường còn kéo theo sự suy giảm về cảm nhận phương hướng và không gian, cần rất lâu mới có thể thích ứng.

Ví như vừa rồi, những món đồ Gia Dương Quận chúa ném về phía ta, quá nửa đều lệch đi.

Chỉ là hiện giờ, chính nàng ta vẫn chưa nhận ra.

Nhưng dần dà, rồi nàng ta sẽ biết.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nàng ta phải sống thật tốt, để từ từ nếm trải nỗi thống khổ như bị lăng trì ấy.

Gia Dương Quận chúa gào thét bắt ta cút.

Cung nữ hầu hạ ngăn nàng ta lại, khẩn cầu ta rời đi.

Ta khẽ cười một tiếng, xoay người bước đi.

Đi đến cửa, ta chợt nhớ ra vẫn còn một chuyện quan trọng.

“Quên nói với quận chúa, ta sẽ tâu xin bệ hạ dẫn binh đi tiễu phỉ. Dưới chân thiên t.ử, nơi kinh kỳ trọng địa, lại để bọn giặc cỏ hoành hành, thực là làm mất thể diện hoàng gia. Đến lúc ấy, ta sẽ mang đầu tên thủ lĩnh phỉ tặc về, tế điện tỷ tỷ ta và quận chúa.”

Ngón tay Gia Dương Quận chúa siết c.h.ặ.t mép giường, nàng ta kích động gào lên:

“Lý Phượng Ca! Ngươi đi c.h.ế.t đi! Ta nhất định phải khiến ngươi c.h.ế.t!!!”

05

Ta dẫn binh đi tiễu phỉ.

Hoài Vương đi cùng ta.

Chúng ta mỗi người dẫn một đội, chia làm hai hướng tiến hành tiễu phỉ.

Ngày xuất phát, Thái t.ử đích thân đến tiễn.

Ta vẫn mặc nam trang, một thân kỵ phục.

Chỉ là đã rửa sạch bụi bặm trên mặt, không còn phong trần mệt mỏi như ngày trở về kinh nữa.

Hắn nhìn chằm chằm vào dung nhan ta, dường như có chút cảm khái.

“Lý Phượng Ca, ngươi và tỷ tỷ ngươi rất giống nhau.”

Ta không đáp.

Ta và nàng là song sinh, tự nhiên giống nhau.

Ngày trưởng tỷ gặp nạn bởi phỉ tặc, thật ra trong lòng ta từng vô cớ dấy lên một trận hoảng loạn. Ta đã nghĩ, phải chăng nàng xảy ra chuyện rồi? Chỉ tiếc núi cao đường xa, ta chẳng thể làm gì, chỉ có thể ép mình luyện thương thêm mấy lượt, trong lòng âm thầm cầu mong nàng bình an vô sự.

Đáng tiếc, trời không chiều lòng người.

Ta lạnh lùng nhìn Thái t.ử.

“Thái t.ử điện hạ, ngài trông có vẻ rất đau buồn vì cái c.h.ế.t của trưởng tỷ ta. Vậy những ngày qua, ngài đã báo thù cho nàng chưa?”

Sắc mặt Thái t.ử hơi trầm xuống, ánh mắt nặng nề.

Những ngày gần đây, hắn từng sai Binh Mã Ty đi tiễu phỉ, nhưng bọn cướp mãi vẫn không bắt được.

Còn chính hắn thì bận an ủi Gia Dương Quận chúa đau lòng, bận dỗ nàng ta vui vẻ, làm một vị huynh trưởng tốt.

Ta chắp tay, nói:

“Xem ra Thái t.ử điện hạ và trưởng tỷ ta cũng chẳng thân thiết là bao, là ta đường đột rồi.”

“Ta nghĩ cũng phải thôi. Nếu Thái t.ử thật sự là bằng hữu của trưởng tỷ ta, khi chuyện xảy ra, người bình thường hẳn nên đến an ủi gia quyến của bằng hữu, để họ bớt đau thương mới phải.”

“Nếu quan hệ còn thân thiết hơn nữa, thì nên chạy trước chạy sau, truy bắt phỉ tặc, lo liệu tang nghi mới đúng.”

“Thái t.ử điện hạ chẳng làm gì cả, lại còn để người cầm kiếm chỉ vào ta trong tang lễ của trưởng tỷ. Nghĩ đến cùng, chắc còn xa lạ hơn cả người dưng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nếu đã như vậy, xin Thái t.ử điện hạ đừng tỏ ra mình cùng trưởng tỷ có thâm tình hậu nghĩa, kẻo khiến người khác hiểu lầm.”

Thái t.ử trầm giọng quát:

“Lý Phượng Ca, ngươi hỗn xược! Đừng tưởng mình là muội muội của Phượng Ngô mà có thể buông thả như vậy…”

Ta thúc ngựa lên đường, không thèm để ý đến hắn nữa.

Tiếng của hắn bị ta bỏ lại rất xa phía sau.

Hoài Vương ở lại phía sau, không biết đã nói gì với Thái t.ử.

Rồi hắn đuổi theo ta, lạnh giọng nói:

“Lý Phượng Ca, Thái t.ử ca ca nhân hậu, không chấp nhặt với ngươi. Nhưng ngươi có dám cược với bản vương hay không? Kẻ nào bắt được tên thủ lĩnh phỉ tặc trước, kẻ đó thắng. Nếu ngươi thua, ta sẽ moi một con mắt của ngươi để tạ tội với Gia Dương!”

“Nếu ta thắng thì sao?” Ta ngoảnh đầu nhìn hắn.

Hoài Vương cười lạnh:

“Nếu ngươi thắng, chuyện này coi như xóa bỏ.”

“Không. Nếu ta thắng, ta muốn Gia Dương Quận chúa để tang cho trưởng tỷ ta một năm.”

“Được!”

Đến ngã rẽ, Hoài Vương đi trước ta một bước, dẫn quân rời đi.

Giọng hắn lạnh lẽo vọng lại:

“Lý Phượng Ca, đừng tưởng ngươi từng ở biên cương thì có thể muốn làm gì ở kinh thành cũng được. Bản vương sẽ khiến ngươi thua đến tâm phục khẩu phục!”

Ta nhìn theo bóng lưng hắn.

Bởi Thái hậu và Hoàng hậu bất hòa, nên quan hệ giữa Thái t.ử và Hoài Vương từ trước đến nay vẫn luôn rất kém.

Trưởng tỷ đã bỏ ra rất nhiều tâm sức mới vá lại được vết nứt giữa họ.

Về sau, họ huynh hữu đệ cung.

Thế mà lại liên thủ với người ngoài, ức h.i.ế.p trưởng tỷ.

Theo ta thấy, huynh đệ bọn họ đáng ra phải tương tàn tranh đấu, sống c.h.ế.t không dung mới phải.

06

Ta thúc ngựa rẽ sang con đường khác, quét ngang từng ngọn núi, tra hỏi từng toán người một.

Cuối cùng cũng lần ra được sào huyệt của đám phỉ tặc đã hại trưởng tỷ.

Khi ta đến nơi, Hoài Vương cũng vừa mới tới.

Vừa trông thấy ta, hắn liền cười lạnh, giương cung lắp tên, một mũi tên b.ắ.n thẳng về phía tên đầu lĩnh.

Chuỗi liên châu tiễn của ta xuất phát sau mà tới trước; một mũi đ.á.n.h văng tên của hắn, mũi còn lại ghim thẳng bàn tay tên đầu lĩnh lên vách.

Tên đầu lĩnh ấy chưa thể c.h.ế.t.

Ta phải áp giải hắn về kinh, buộc hắn khai ra kẻ đứng sau giật dây.

Ta không tin Gia Dương Quận chúa trong sạch vô tội.

Cũng không tin chuyến du ngoạn hôm đó chỉ là một cuộc “tình cờ gặp gỡ”.

Ta muốn kẻ đứng sau phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u.

Ta xông thẳng về phía tên đầu lĩnh, Hoài Vương thấy thế liền cuống lên, vội đuổi theo.

Ta áp giải tên đầu lĩnh bỏ chạy suốt một đường, nào ngờ giữa đường lại bị một đám hắc y nhân bịt mặt chặn lại.

Ta nhìn Hoài Vương:

“Là người của ngươi sao? Ngươi quả thật hèn hạ!”

Sắc mặt Hoài Vương trầm xuống.

“Ta không quen biết, ngươi đừng vu oan cho ta.”

Quả thực hắn không quen biết. Đám áo đen truy sát chúng ta, mà đao c.h.é.m về phía Hoài Vương còn nhiều hơn phía ta.
Chương 4 - Chương 4 | Đọc truyện tranh