Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 7: Quả nhiên là một tiểu hòa thượng biết giữ mình.
Nếu không phải vì sợ dọa cậu em hòa thượng bỏ chạy, chắc chắn Trần Tri Dư đã vặn đầu Vương Tam Thủy ngay tại chỗ rồi.
Không phải vì mất mặt, mà là sợ “rút dây động rừng”.
Lỡ như cậu em hòa thượng phát hiện ra cô đang có mưu đồ bất chính với cậu thì sao? Vậy thì kiếm nốt 1.5 triệu còn lại kiểu gì giờ?
Cô nghiến răng, giả vờ bình tĩnh gập cuốn sổ lại, thản nhiên nói: “Chị chỉ viết linh tinh thôi.”
Khi nói chuyện, tuy mắt cô nhìn chằm chằm vào Vương Tam Thủy nhưng khóe mắt vẫn luôn quan sát Quý Sơ Bạch.
Tai “tiểu hòa thượng” đỏ đến mức như sắp rỉ máu.
Vậy mà đã xấu hổ rồi sao?
Ngây thơ quá mức rồi đấy?
Trong lòng Trần Tri Dư bỗng dâng trào một cảm giác tội lỗi sâu sắc, cô cảm thấy bản thân chẳng khác gì một tên lưu manh bụng dạ hiểm độc, đang âm mưu làm thế nào để lừa gạt một đóa sen trắng ngây thơ chưa hiểu sự đời.
Vương Tam Thủy hoàn toàn không nhận ra bà chủ đang giả vờ điềm tĩnh, cậu không hề nể nang mà bóc trần lời nói dối yếu ớt của cô: “Viết linh tinh? Nét chữ của chị đủ để đi thi rồi đấy, còn gọi là viết linh tinh?”
Trần Tri Dư: “…”
Vương Tam Thủy: “Khai mau, rốt cuộc là tên đàn ông nào khiến chị nhớ nhung da diết vậy?”
Ca sĩ sáng tác không thích hóng chuyện của bà chủ thì không phải nhân viên tốt.
Tâm tư Tư Mã Chiêu đã bị phơi bày triệt để, Trần Tri Dư tức đến độ muốn giết Vương Tam Thủy, nhưng cô chẳng còn tâm trí mà đôi co với cậu, chỉ vội vàng quay sang nhìn Quý Sơ Bạch, không thể không giải thích với anh: “Cậu đừng nghĩ linh tinh, tôi chỉ thấy tên cậu đẹp thôi.”
Chỉ vì thấy đẹp?
Không… nhớ ra gì sao?
Quý Sơ Bạch mím môi, dời mắt đi, sắc mặt vẫn lạnh lùng hờ hững như mọi khi, không vui không buồn, anh chỉ đáp một tiếng: “Ừm.”
Cổ họng Trần Tri Dư nghẹn lại, không nói nên câu nào nữa.
Nhìn dáng vẻ lạnh lùng thoát tục ấy của anh, không hiểu sao cô lại cảm thấy mình như một kẻ tồi bội tình bạc nghĩa, như thể trước đây đã từng làm điều gì có lỗi với anh, mới ép anh trở thành dáng vẻ nhìn thấu hồng trần như thế này.
Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, hình như lúc nãy cô thấy ánh mắt “tiểu hòa thượng” bỗng hơi u ám một chút, đúng vào lúc cô nói hết câu “chỉ thấy tên cậu đẹp thôi”.
Bầu không khí bỗng trở nên vi diệu. Trần Tri Dư luôn cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng do dự nhiều lần mà vẫn không nói gì.
Cuối cùng, Quý Sơ Bạch rời đi, anh bước về phía quán bar bên cạnh mà không ngoảnh đầu lại.
Nhìn bóng lưng cao gầy của cậu em hòa thượng xa dần, Trần Tri Dư bất lực thở dài một tiếng.
Cậu em này khó chơi thật.
Thương vụ 3 triệu quả nhiên không dễ ăn.
Ngay khi cô đang buồn phiền vì 1.5 triệu còn lại, Vương Tam Thủy bỗng hỏi: “Người đó chính là Quý Sơ Bạch à?”
Trần Tri Dư lặng lẽ gật đầu.
Vương Tam Thủy: “Hai người thân lắm à?”
Trần Tri Dư lắc đầu: “Không thân, chẳng quen gì cả.”
Vương Tam Thủy đầy nghi hoặc: “Sao em cứ có cảm giác chị từng lừa tình người ta vậy?”
“…”
Trùng hợp ghê, chị cũng có cảm giác như vậy.
Trần Tri Dư lại thở dài: “Chị thực sự không quen cậu ấy!”
Vương Tam Thủy: “Thế sao ánh mắt người ta nhìn chị cứ u oán thế?”
Trần Tri Dư sững sờ: “Thật à? Sao chị không nhận ra?”
Ánh mắt đó là u oán sao? Chẳng phải là thanh tâm quả dục à?
Vương Tam Thủy nói chắc nịch: “Chắc chắn có, tin em đi, em hiểu đàn ông hơn chị.”
Trần Tri Dư: “…”
Vậy mà mình lại không phản bác được.
Vương Tam Thủy lại gãi đầu: “Cứ thấy cậu ta trông quen quen.” Cậu bỗng nhiên bừng tỉnh: “Chẳng phải cậu ta là người trong tấm ảnh phú bà đưa đó sao?”
Trần Tri Dư: “Ừ.”
Vương Tam Thủy: “Sao hai người lại quen nhau?”
Trần Tri Dư: “Chị nói rồi mà, cậu ấy hay đến quán mình.”
“Cậu ta chỉ đến lúc chị trực, mà ánh mắt nhìn chị lại u oán như vậy.” Tiểu Vương đã hiểu rõ tận chân tơ kẽ tóc, lập tức đưa ra kết luận: “Thừa nhận đi đồ gái tồi, chị từng lừa tình cậu ta, lừa xong còn quên béng người ta luôn!”
Trần Tri Dư: “…”
Tuy em toàn nói hươu nói vượn, nhưng sao chị lại không tìm ra chút sơ hở nào nhỉ?
Suy luận của Tiểu Vương quá hoàn mỹ, Trần Tri Dư không tự chủ được mà rơi vào trầm tư: Mình thật sự từng lừa tình cậu ấy sao?
Sau đó cô bắt đầu hồi tưởng, cẩn thận rà soát lại suốt hai mươi tám năm cuộc đời, cuối cùng xác nhận rằng mình thực sự không quen “tiểu hòa thượng” này, không có chút ấn tượng nào hết.
Hơn nữa, cho dù cô từng lừa tình ai đi nữa, thì cũng không đến nỗi đi lừa một cậu em kém mình tận bốn tuổi chứ?
Sau đó, Trần Tri Dư cam đoan chắc nịch: “Trước kia chị thật sự không quen cậu ấy, bây giờ cũng không thân chút nào.”
Tiểu Vương vẫn nghi ngờ sâu sắc: “Thế tại sao cậu ta chỉ đến vào ca trực của chị?”
“Làm sao chị biết được?” Trần Tri Dư vô cùng mệt mỏi, dứt khoát chuyển chủ đề: “Em tìm chị có việc gì vậy?”
Tiểu Vương: “Hỏi xem chị có ăn cơm không, nếu ăn thì em mang đồ ăn còn lại lúc trưa ra xào lại.”
“Ăn.”
“Vậy em đi nấu.” Tiểu Vương quay người rời đi, nhưng đúng lúc này, Trần Tri Dư bỗng nghĩ đến điều gì đó, vội hỏi: “Năm nay em hai mươi tư rồi đúng không?”
Tiểu Vương dừng bước: “Vâng, sao thế chị?” Mắt cậu đột nhiên sáng lên: “Năm tuổi có được thưởng gấp đôi không?”
Trần Tri Dư không hề nể nang: “Mơ đẹp thật đấy.”
Tiểu Vương: “…”
Trần Tri Dư không phí lời với cậu nữa: “Nếu, chị nói là nếu thôi nhé, bỗng một ngày có một người phụ nữ lớn tuổi hơn em muốn theo đuổi em, thì phải làm thế nào mới khiến em động lòng?”
Tiểu Vương không cần suy nghĩ: “Có làm gì em cũng không động lòng, vì giới tính không đạt tiêu chuẩn.”
“…”
Xin lỗi, là do chị sơ suất.
Trần Tri Dư đành sửa lại điều kiện: “Nếu đổi thành một người đàn ông lớn tuổi hơn em thì sao?”
Tiểu Vương: “Cho em 5 triệu, đừng nói là động lòng, bảo em động chỗ nào thì em động chỗ đó.”
Trần Tri Dư: “…”
Thực tế vch.
Tiểu Vương: “Chị còn gì muốn hỏi nữa không?”
Trần Tri Dư lắc đầu.
Tiểu Vương quay người rời đi, vô cùng dứt khoát.
Trần Tri Dư lại thở dài một hơi, nhìn về phía quán bar bên cạnh.
Doanh thu của quán bar Thắng Bách khá tốt, ngoài Nam Kiều ra thì đây là quán bar có tuổi đời lâu nhất trên con phố này, một năm mười một tháng, sắp phá vỡ lời nguyền “hai năm ắt đóng cửa”.
Mặc dù Thắng Bách nằm ngay bên cạnh Nam Kiều, nhưng ông chủ bên đó có tiền, là một cậu ấm không phải lo chuyện cơm áo, bên đó triển khai chiến dịch marketing khá hiệu quả, quảng cáo phủ sóng khắp các nền tảng truyền thông lớn, còn hợp tác với mấy blogger triệu follow chuyên làm video ngắn, hiện giờ đã chính thức trở thành quán bar nổi tiếng ở thành phố Đông Phụ.
So với sự náo nhiệt bên kia, Nam Kiều vắng tanh vắng ngắt, thậm chí còn có vẻ thê lương.
Trước cửa Thắng Bách cũng kê mấy bộ bàn ghế, cả trong cả ngoài đều kín chỗ.
Chẳng bao lâu sau, giữa ánh đèn rực rỡ và bóng người đông đúc, Trần Tri Dư đã nhìn thấy bóng dáng của Quý Sơ Bạch.
Thắng Bách được thiết kế theo phong cách nightclub, đậm chất đường phố và kim loại, cả không gian tràn ngập cảm giác hỗn loạn phóng túng.
Trong bối cảnh đầy điên cuồng và hỗn loạn đó, Quý Sơ Bạch như một vị tiên vô tình lạc xuống trần gian, chẳng hề vướng chút bụi trần.
Chỉ có cậu ấm nhà giàu chính hiệu mới toát lên được khí chất tao nhã và cao quý từ tận xương tủy thế này.
Chỉ tiếc là hiện giờ gia cảnh sa sút, cậu ấm trở thành nhân viên bưng bê rượu.
Nhưng khí chất quý tộc vẫn còn đó.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đã có mấy khách nữ đến xin thông tin liên lạc của Quý Sơ Bạch, mà người nào cũng trắng trẻo xinh đẹp.
Thế nhưng Quý Sơ Bạch đều từ chối không chút do dự.
Trần Tri Dư nhìn thấy hết tất cả, trong lòng không khỏi cảm thán: Quả nhiên là một tiểu hòa thượng biết giữ mình.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Vương đến gọi cô ăn cơm, lúc này cô mới dời mắt, quay vào quán bar.
Ăn xong, Tiểu Vương tiếp tục livestream hát, Trần Tri Dư không ra ngoài nữa mà ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ sát đất, liên hệ với mấy công ty marketing. Cô đã để mắt tới mấy công ty này từ lâu nhưng trước giờ không có tiền nên chưa thể triển khai. Bây giờ cuối cùng đã có vốn, có thể bắt đầu mở rộng sự nghiệp rồi.
Sau khi hẹn lịch gặp nhân viên kinh doanh xong, cô lại đến nhà kho một chuyến để kiểm tra lượng hàng tồn ít ỏi.
Khoảng hơn chín giờ, Hồng Ba Ba quay về, thấy Trần Tri Dư vẫn chưa đi thì hơi bất ngờ: “Chẳng phải hôm nay chị đi dạy nhóc quỷ kia học piano à?”
“Nhóc quỷ kia” mà cô ấy nhắc tới là học sinh của Trần Tri Dư, năm nay bảy tuổi.
Tương tự ba người, Trần Tri Dư cũng đi làm thêm, mà còn làm không chỉ một việc. Tối thứ hai, tư, sáu, cô đến dạy piano cho một cậu ấm nhà giàu, tối thứ ba, năm dạy quốc họa cho một cô chủ nhà khác, cuối tuần thì trực ở quán bar, nếu ban ngày rảnh cô còn nhận thêm công việc dịch thuật, chủ yếu là dịch tài liệu linh tinh, có thể làm việc tại nhà, làm xong là được thanh toán luôn.
Cậu nhóc nhà giàu đó rất nghịch ngợm, không một tiết học nào chịu nghiêm túc, phá phách thì không ai bằng, tiết nào cũng chọc Trần Tri Dư tức đến phát điên, thậm chí khiến cô nảy sinh ý nghĩ cả đời không sinh con, nhỡ đâu sinh ra một “bản sao” như vậy, chắc chắn cô sẽ hẹo vì kiệt sức.
Nghĩ đến đứa nhóc đó là Trần Tri Dư lại thấy đau đầu, cô thở dài một hơi rồi đáp: “Hôm nay nhóc đó đi học cưỡi ngựa rồi, tạm nghỉ một buổi.”
Cưỡi ngựa cũng là một trong những sở thích phổ biến của con nhà giàu.
Bảy tuổi chính là độ tuổi thích hợp để học cưỡi ngựa.
Nhắc đến “cưỡi ngựa”, giọng điệu của Trần Tri Dư rất bình thản. Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy liếc nhìn nhau, rồi ăn ý chuyển sang chủ đề khác.
Vương Tam Thủy ôm đàn guitar: “Em hát cho hai người nghe bài mới nhé!”
Hồng Ba Ba: “Được đó, được đó!”
Trần Tri Dư cũng rất hưởng ứng: “Hát đi.”
Vương Tam Thủy lập tức cầm micro, bắt đầu hát bằng chất giọng đầy cảm xúc.
Hai khán giả duy nhất trong quán đều rất nể tình, chăm chú thưởng thức phần biểu diễn của bạn Tiểu Vương.
Bài mới của Tiểu Vương vẫn là một bài tình ca, giai điệu có phần buồn man mác, tương tự những ca khúc cậu từng sáng tác trước đó.
Bài hát được viết bởi người từng tổn thương trong tình cảm, ít nhiều cũng mang theo chút nỗi buồn.
Trần Tri Dư vừa nghe vừa mất tập trung, không phải vì bài hát, mà là vì “tiểu hòa thượng”. Cô đang nghĩ xem lát nữa phải bắt chuyện với “tiểu hòa thượng” thế nào cho tự nhiên.
Bài hát của bạn Tiểu Vương đã kết thúc, vậy mà cô vẫn còn đắm chìm trong thế giới riêng của mình. Mãi đến khi Hồng Ba Ba gọi tên, cô mới hoàn hồn.
Không rõ “tiểu hòa thượng” tan ca lúc mấy giờ, Trần Tri Dư chỉ có thể ngồi chờ bên cạnh cửa sổ, vừa lên kế hoạch bắt chuyện trong đầu, vừa quan sát động tĩnh quán bar cạnh bên.
Mười hai rưỡi đêm, bóng dáng của Quý Sơ Bạch xuất hiện trong tầm mắt Trần Tri Dư. Có vẻ như anh đang đi về phía cuối phố. Sau khi xác định là anh đã tan ca, cô lập tức đứng dậy khỏi ghế, vội vã chào Tiểu Vương và Tiểu Hồng một tiếng rồi rời đi.
Sau khi cô rời khỏi quán, Tiểu Hồng hỏi Tiểu Vương với vẻ khó hiểu: “Hôm nay chị ấy bị gì vậy?”
Tiểu Vương trầm ngâm một lúc, tổng hợp tất cả dấu hiệu hôm nay rồi kết luận: “Khả năng lớn là… tương tư rồi.”
Tiểu Hồng: “???”
Lúc Trần Tri Dư rời khỏi quán bar, Quý Sơ Bạch đã đi đến đầu phố. Nhưng cô cũng không vội vàng đuổi theo mà thong thả đi đến chỗ chiếc xe van đang đỗ ven đường của mình. Cô mở cửa lên xe, vào số, đạp ga, từ từ lái về phía “tiểu hòa thượng” đang đi bộ trên vỉa hè.
Trước khi lăn bánh, cô còn cố tình hạ cửa kính bên ghế phụ xuống.
Khi sắp đến gần Quý Sơ Bạch, cô chậm rãi giảm tốc độ, giả vờ kinh ngạc nhìn chàng trai tuấn tú ngoài cửa sổ: “Trùng hợp thật? Tan ca rồi à?”
May mà chiếc Wuling Rongguang có thân xe khá cao, không thì cô chẳng nhìn thấy được mặt Quý Sơ Bạch.
Quý Sơ Bạch dừng bước, quay đầu nhìn về phía cửa kính ghế phụ, khẽ nhíu mày, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt mang theo chút bất an.
Trần Tri Dư nhìn thấy sự cảnh giác trong ánh mắt anh, dáng vẻ thận trọng ấy không khác gì một cô gái ngây thơ trói gà không chặt.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy bản thân chẳng khác nào tên lưu manh đang trêu ghẹo cô vợ nhỏ.
Trong lòng lại một lần nữa dâng trào xúc động muốn vặn đầu Vương Tam Thủy.
Cô nghiến răng, chân thành giải thích: “Tôi thật sự không có ý đồ gì với cậu cả. Tôi viết tên cậu chỉ vì thấy ba chữ đó đẹp thôi, không phải vì thèm khát cậu đâu. Cậu đừng nghĩ lung tung.”
Ánh mắt Quý Sơ Bạch khựng lại, một giây sau anh lập tức dời mắt, nhẹ nhàng hé môi, lời ít mà ý nhiều: “Tôi biết.”
Nhưng hình như tâm trạng anh còn tệ hơn vừa nãy thì phải.
Nhìn góc nghiêng lạnh lùng, sắc bén như được tạc bằng băng của cậu em hòa thượng, Trần Tri Dư cảm thấy rất phiền muộn.
Là vì lời mình nói chưa đủ chân thành sao? Nên mới khiến cậu em hòa thượng càng cảnh giác?
Để khiến anh yên tâm, không nghĩ mình là lưu manh, cô bèn bổ sung thêm: “Cậu yên tâm đi, tôi chỉ coi cậu là em trai thôi.”
Quý Sơ Bạch siết chặt hai tay thành nắm đấm, sắc mặt càng thêm lạnh lùng, giọng nói đầy xa cách: “Chúng ta vốn không quen biết gì, chị không cần giải thích với tôi nhiều như vậy.”
“…”
Vốn không quen biết?
Cậu nhóc này… Có phải cậu vô tình quá rồi không?
Lần đầu tiên trong đời, Trần Tri Dư bị một “tiểu hòa thượng” thanh tâm quả dục xem thường đến tận hai lần, lòng tự trọng bị đả kích nghiêm trọng chưa từng có.
Con người đều có lòng hiếu thắng, và lòng hiếu thắng của Trần Tri Dư lập tức bị câu “chúng ta vốn không quen biết gì” khơi dậy.
Chuyện tiền nong giờ không còn quan trọng nữa, dù quý bà không trả nốt phần còn lại, cô cũng quyết tâm đấu với cậu nhóc họ Quý này đến cùng.
Trong vòng ba tháng, nếu không tán đổ được tên hòa thượng thối nhà cậu thì bà đây theo họ Quý luôn!
*Tác giả có lời muốn nói:
Cậu Quý: Quý Tri Dư… nghe cũng không tệ.
Trần Tri Dư: ??? Hòa thượng thối, cậu đang nói gì đấy?
Cậu Quý: Yên tâm đi, nhà tôi không có truyền thống theo họ chồng.
Trần Tri Dư: Đầu cậu có vấn đề!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận