Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 46: “Chị có yêu em không?”
Chu Lăng Khôn chỉ chờ đúng câu này: “Được, vậy thì cậu uống thay nó!” Nói xong, ông lại nhìn sang con trai mình: “Tiểu Hựu, rót đầy cho cậu Quý!”
Tiểu Hựu lập tức cầm chai rượu, đứng dậy khỏi ghế: “Dạ vâng!”
Trần Tri Dư vừa nghe câu này liền nhận ra có gì đó không ổn, sư phụ muốn chuốc say quý phi của cô đây mà!
Sao cô có thể trơ mắt nhìn quý phi say rượu chứ? Bèn vội vàng ngăn lại: “Đừng! Cậu ấy không biết uống rượu!”
Chu Lăng Khôn càng cảm thấy thú vị hơn.
Đồ phản nghịch này, không ngờ cũng biết bênh người khác rồi.
Nhưng ông lại nghiêm mặt: “Con không uống, cũng không cho cậu ấy uống, xem ra là quyết tâm phá hỏng hứng thú của sư phụ rồi. Thầy thấy con chẳng coi sư phụ này ra gì cả.”
Trần Tri Dư biết sư phụ mình đang cố tình gây khó dễ, mặt không đổi sắc, nhịp tim không loạn, cô đáp một câu: “Chúng con đang chuẩn bị mang thai, không thể uống rượu, mong người thông cảm.”
Chu Lăng Khôn: “…”
Đạo cao một thước, ma cao một trượng, đáng lẽ ông không nên đặt hy vọng vào đồ phản nghịch này.
Quý Sơ Bạch quay đầu nhìn Trần Tri Dư một cái, cố gắng mím chặt khóe môi, nhưng trong đôi mắt đen láy sáng ngời vẫn lộ ra vài phần mong đợi khó che giấu.
Hy vọng là một đứa con gái giống cô.
Tiểu Hựu cầm chai rượu đứng phía sau Quý Sơ Bạch, rót cũng không được, không rót cũng chẳng xong, vô cùng bối rối. Cậu dè dặt hỏi một câu: “Vậy… con có cần rót đầy cho anh Quý không ạ?”
Trần Tri Dư cầm chén trà lên, lý lẽ hùng hồn: “Chúng con lấy trà thay rượu, uống với mọi người tới say mới thôi!”
Lúc này, Cách Tang đột nhiên nói một câu: “Sư tỷ, trước kia tụi em ép tên họ Phó uống rượu, chị chưa từng ngăn, sao bây giờ lại không cho anh Quý uống? Phân biệt đối xử nha.” Nói xong, cô ấy còn liếc mắt ra hiệu cho Chu Tiểu Hựu.
Chu Tiểu Hựu lập tức hiểu ý, hùa theo: “Đúng đó, sao chị lại phân biệt đối xử vậy? Coi thường anh Quý hả? Hay là cảm thấy anh ấy không được?”
Cách Tang: “Hay là cảm thấy anh ấy không giỏi bằng Phó Vân Đàm?”
Trần Tri Dư: “…”
Cách Tang, em thay đổi rồi, giờ em hư thật đấy!
Cô chỉ sợ quý phi giận, vừa định lên tiếng giải thích, nào ngờ Quý Sơ Bạch đã đi trước một bước, giơ chén rượu lên, không chút do dự nói với Tiểu Hựu: “Rót đầy.”
Trần Tri Dư: “…”
Cái lòng hiếu thắng chết tiệt của cậu.
Thực ra Quý Sơ Bạch không muốn để Trần Tri Dư khó xử, bởi anh cũng đã nhìn ra ý đồ của mấy người họ. Đã không tránh được thì chi bằng thản nhiên đối mặt.
Tiểu Hựu khẽ cười, cảm khái: “Anh Quý đúng là người thẳng thắn!” Nhưng cậu không cầm chén rượu Quý Sơ Bạch đưa, mà cầm chiếc cốc thủy tinh dùng để uống nước trên bàn lên, rót đầy rượu Mao Đài vào đó.
Trần Tri Dư vô cùng tức giận, lườm Chu Tiểu Hựu: “Sao em không đưa cả chai cho cậu ấy luôn đi?”
Tiểu Hựu nói đầy lý lẽ: “Tu bằng chai mất lịch sự lắm.”
Trần Tri Dư: “…”
Dùng cốc thủy tinh thì lịch sự lắm à?
Sau khi rót xong, Tiểu Hựu đặt cốc trước mặt Quý Sơ Bạch, rồi lại đi vòng quanh bàn, lần lượt rót rượu cho mọi người, ngoại trừ Trần Tri Dư đang trong “thời kỳ chuẩn bị mang thai”. Khi rót cho người khác, cậu đều dùng chén rượu nhỏ, chỉ riêng Quý Sơ Bạch là được một cốc thủy tinh, sự phân biệt đối xử vô cùng rõ ràng.
Đợi Tiểu Hựu ngồi xuống, mọi người đều chưa động đũa, chờ sư phụ phát biểu.
Chu Lăng Khôn cầm chén rượu đứng dậy: “Người một nhà nên không nói hai lời. Hôm nay Tiểu Vũ Mao có thể trở về, tôi rất vui. Ly rượu này, tôi kính cậu Quý, cảm ơn cậu đã bao dung và chăm sóc cho nhỏ học trò phản nghịch này của tôi.”
Quý Sơ Bạch lập tức cầm cốc rượu đứng lên: “Không dám, đó là việc nên làm.”
“Tôi uống trước!” Chu Lăng Khôn nâng chén lên, uống một hơi cạn sạch.
Quý Sơ Bạch cũng nâng cốc, dứt khoát uống cạn rượu trong cốc.
Trần Tri Dư vốn tưởng anh không biết uống rượu, còn hơi ngạc nhiên khi thấy anh dám uống dữ như vậy. Thậm chí cô đã tưởng tượng ra cảnh uống xong cốc này anh sẽ mặt đỏ tới tận mang tai, ho sặc sụa, nên cô đã rót sẵn trà, chuẩn bị đưa cho anh bất cứ lúc nào. Kết quả, người này lại chẳng có chút phản ứng gì…
Chu Lăng Khôn cũng hơi ngạc nhiên, ông khẽ cười, cảm khái: “Cậu nhóc khá lắm, tửu lượng không tệ!”
Quý Sơ Bạch không nói gì, lặng lẽ chờ người khiêu chiến tiếp theo.
Phùng Triều Nguyệt thì không làm khó anh, ung dung nâng chén trà lên, nói với Quý Sơ Bạch: “Tôi cũng muốn cảm ơn cậu đã chăm sóc cho Tiểu Vũ Mao nhà chúng tôi. Con bé hơi xấu tính, mong cậu thông cảm cho nó nhiều hơn.” Dứt lời, bà uống cạn chén trà.
Thấy vậy, Trần Tri Dư thẳng thắn nhét chén trà vào tay Quý Sơ Bạch.
Quý Sơ Bạch cũng lấy trà thay rượu, kính sư nương một chén.
Tiếp theo là Cách Tang và Chu Tiểu Hựu, hai người họ thì chẳng khách sáo như vậy.
Cách Tang nâng chén rượu nhỏ màu trắng của mình lên trước, rồi nói với sư đệ: “Tiểu Hựu, mau rót đầy cho anh Quý.”
Trần Tri Dư hung dữ lườm cô ấy, Cách Tang coi như không thấy.
Dù sao cũng có sư phụ ở đây, ngôi sao thảm đỏ cũng không dám làm gì cô ấy.
Chu Tiểu Hựu đáp lời đứng dậy: “Dạ!” Sau khi cậu lại rót đầy rượu cho Quý Sơ Bạch, Cách Tang đứng dậy khỏi ghế, nâng chén hướng về phía anh, nói: “Tôi cũng muốn kính anh Quý một ly, cảm ơn anh đã chí công vô tư giúp chúng tôi nắm thóp ngôi sao thảm đỏ Trần Khổng Tước.”
Trần Tri Dư lập tức đỏ bừng mặt.
Đã mười năm rồi cô chưa nghe lại biệt danh này.
Chu Lăng Khôn và Phùng Triều Nguyệt nghe thấy biệt danh này đều không nhịn được cười.
Tiểu Hựu cười to nhất, cười luôn thành tiếng: “Ha ha ha ha ha ha!”
Quý Sơ Bạch ngẩn người, tò mò hỏi: “Ngôi sao thảm đỏ gì cơ?”
Trần Tri Dư cực kỳ xấu hổ, quay đầu lườm anh: “Uống rượu của em đi!” Rồi lại quay sang lườm Cách Tang, tức giận nói: “Uống rượu thì uống rượu đi, lắm lời thế làm gì!”
Cách Tang làm như không nghe thấy, nói với Quý Sơ Bạch: “Hồi trẻ, bất kể là dịp gì hay mùa nào, sư tỷ chúng tôi cũng phải ăn diện lộng lẫy, quyết tâm áp đảo mọi người. Có năm vào giữa mùa đông, tuyết phủ trắng xóa, sư tỷ đi dự tiệc ăn mừng của cả đội, ai nấy đều mặc áo bông áo phao, chỉ có mình chị ấy mặc một chiếc váy dạ hội hở vai, lạnh run cầm cập mà vẫn giữ được nụ cười mọi lúc. Thế là mọi người trong đội đặt cho chị ấy biệt danh là ngôi sao thảm đỏ.”
Quý Sơ Bạch bị chọc cười.
Mặt Trần Tri Dư đỏ đến mức sắp nhỏ máu, nắm đấm cũng cứng lại rồi!
Tiểu Hựu bổ sung: “Gọi chị ấy là Trần Khổng Tước là vì chị ấy thích làm màu. Có lần họ sang Tây Phụ tham gia một giải đấu quốc tế, đội nước Anh kỳ thị, coi thường người châu Á chúng ta, nửa đêm còn gây sự trong ký túc xá. Sư tỷ cầm ba cây tăm, ném tăm như ném phi tiêu ngay trước mặt đám người Anh đó, một cây dập tắt cả một hàng nến, cây khác ghim thẳng vào cột gỗ, cây cuối cùng đập vỡ một chiếc đèn trần, dọa cho đám người Anh kia đứng hình tại chỗ. Nghe có ngầu không?”
Quý Sơ Bạch nhìn Trần Tri Dư đầy kính phục, gật đầu mạnh: “Ừ, rất đỉnh.”
Lần này Trần Tri Dư không ngại nữa, thậm chí còn hơi đắc ý, cố kiềm chế khóe miệng, giả bộ khiêm tốn: “Cũng thường thôi.”
Tiểu Hựu nói tiếp: “Nhưng em còn chưa kể đến đoạn tuyệt hơn nữa cơ. Lúc ném tăm rõ ràng chị ấy có thể đứng yên tại chỗ, vậy mà lại cố tình làm cú lộn 360 độ để khoe kỹ thuật, còn lộn liền ba vòng. Hôm đó vừa hay chị ấy mặc bộ đồ tập màu xanh đậm, lúc lộn người vạt áo vén lên, bên trên còn thêu hoa văn rồng vàng bay lượn, nhìn chẳng khác nào con khổng tước, thế là mọi người bắt đầu gọi chị ấy là Trần Khổng Tước.”
Trần Tri Dư lườm cậu: “Làm như mình em biết nhiều lắm vậy!”
Tiểu Hựu: “Mấy chuyện này đều do bố em và nhị sư tỷ kể cho em nghe đó.”
Quý Sơ Bạch cười nói với Trần Tri Dư: “Xem ra sau này em phải cẩn thận hơn, nếu không rất có thể sẽ bị đánh.”
Trần Tri Dư “xí” một tiếng, kiêu ngạo nói: “Em biết vậy là tốt!”
Cách Tang nói tiếp: “Anh Quý, giờ anh biết sư tỷ chúng tôi đỉnh cỡ nào rồi chứ? Năm đó chị ấy là người dám đo lại cả nhật nguyệt. Vì vậy anh nhất định phải đối xử tốt với chị ấy, nếu không đừng nói là chị ấy, ngay cả chúng tôi cũng sẽ không tha cho anh!”
Tiểu Hựu tiếp lời: “Đúng vậy, ngôi sao thảm đỏ Trần Khổng Tước không dễ chọc đâu, sư muội sư đệ của chị ấy cũng không dễ chọc!”
Phùng Triều Nguyệt cũng nói: “Còn có cả sư phụ và sư nương của con bé nữa.”
Tuy Chu Lăng Khôn không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn Quý Sơ Bạch lại mang theo sự dò xét và cảm giác áp bức.
Mũi Trần Tri Dư lập tức cay xè, vành mắt cũng đỏ lên.
Dù mười năm qua cô đã trải qua quá nhiều chia ly, vui buồn, nhưng ông trời vẫn ưu ái cô, bởi vì luôn có người yêu thương cô, sẵn sàng đứng ra chống lưng cho cô.
Quý Sơ Bạch đương nhiên hiểu ý của mọi người. Anh ngồi thẳng lưng, sắc mặt kiên định, thề với họ bằng giọng dứt khoát: “Đời này kiếp này, tôi chỉ tốt với một mình Tri Dư. Nếu hai lòng, tôi nguyện vạn kiếp bất phục, cô độc đến già.”
Mỗi một chữ anh nói ra đều mang theo sức nặng rất lớn, như thể dùng một con dao găm sắc nhọn khắc lời thề lên tảng đá tam sinh.
Tim Trần Tri Dư run lên dữ dội, cô nhìn anh thật sâu.
Sau mười tám tuổi, cô đã không còn tin vào bất kỳ lời thề nào, đặc biệt là lời thề của đàn ông.
Phó Vân Đàm chiếm trọn cả tuổi thanh xuân của cô, cũng dùng hành động thực tế chứng minh cho cô thấy tình yêu và lời thề là hai thứ giả dối đến mức nào.
Nhưng không hiểu vì sao, sau khi nghe câu nói này của Quý Sơ Bạch, trái tim cô vẫn tan chảy.
Chu Lăng Khôn không tỏ thái độ, chỉ đáp một câu: “Nhớ kỹ lời cậu nói.” Rồi mới cầm đũa lên, nói: “Ăn cơm đi.”
Trần Tri Dư nghe vậy liền cầm đũa, liên tục phụ họa: “Ăn cơm, mau ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội hết rồi!”
Cách Tang lại không cầm đũa, trong tay vẫn nâng chén rượu: “Tôi còn chưa uống với anh Quý, chén rượu này tôi nhất định phải kính anh Quý.” Nói xong, cô ấy ngửa đầu uống cạn rượu trong chén.
Trần Tri Dư cực kỳ tức, nhưng lại chẳng thể làm gì.
Quý Sơ Bạch đành phải uống cạn cốc rượu của mình.
Trần Tri Dư tưởng thế là xong, ai ngờ Chu Tiểu Hựu lại rót đầy rượu cho Quý Sơ Bạch lần nữa, rồi trở về chỗ ngồi, nâng chén rượu nhỏ của mình lên: “Tôi cũng muốn kính anh Quý!”
Trần Tri Dư không nhịn được nữa: “Em đã làm xong bài tập vật lý chưa mà đã uống rượu hả?”
Chu Tiểu Hựu nói đầy lý lẽ: “Lý Bạch uống rượu xong còn có thể làm thơ, sao em không thể uống rượu xong rồi làm bài tập vật lý chứ?”
Trần Tri Dư không hề nể nang chút nào: “Bởi vì em không phải Lý Bạch, nên em không có đầu óc của Lý Bạch.”
Chu Tiểu Hựu không phục: “Nếu có thể làm lại, ai mà chẳng muốn làm Lý Bạch?”
Câu này vừa dứt đã chọc cười tất cả mọi người.
Trần Tri Dư vừa tức vừa buồn cười: “Em đúng là lẻo mép!”
Chu Tiểu Hựu coi như không nghe thấy, nâng chén về phía Quý Sơ Bạch: “Tôi uống cạn, anh tùy ý!” Nói xong, cậu uống một hơi hết rượu trong chén.
Quý Sơ Bạch cũng không thể không nể mặt cậu, thế là lại nâng cốc, uống hết cốc rượu thứ ba.
Trần Tri Dư thở phào một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng xong rồi. Nhưng nào ngờ hôm nay Cách Tang và Chu Tiểu Hựu đã quyết tâm chuốc say Quý Sơ Bạch, khuyên anh uống hết cốc này đến cốc khác, hơn nữa thỉnh thoảng sư phụ còn đổ thêm dầu vào lửa. Cô muốn cản cũng không cản nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn quý phi của mình bị chuốc rượu.
Dù tửu lượng có tốt đến đâu cũng không chịu nổi thế trận một chọi ba!
Nhưng Trần Tri Dư cũng chỉ có thể sốt ruột trong lòng.
Bữa cơm này kéo dài bao lâu thì Quý Sơ Bạch bị rót rượu bấy lâu. Khi tiệc kết thúc, trên mặt anh đã lộ rõ vẻ say, nhưng khi say anh rất có chừng mực, còn tốt hơn Trần Tri Dư rất nhiều, không nôn cũng không làm loạn, chỉ lặng lẽ ngồi đó, ngoan ngoãn vô cùng. Trên gương mặt trắng trẻo xuất hiện một lớp ửng hồng, trông vừa thuần khiết lại vừa gợi cảm.
Khi tiệc kết thúc đã gần bốn giờ.
Chu Lăng Khôn và Phùng Triều Nguyệt vốn muốn để Trần Tri Dư ngủ lại một đêm, nhưng trong lòng cô vẫn nhớ đến quán bar nên không đồng ý. Tuy vậy, cô cũng đã bảo đảm với sư phụ sư nương rằng sau này nhất định sẽ thường xuyên về thăm họ.
Sau đó, Cách Tang lái xe đưa Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch về nhà.
Suốt dọc đường, Quý Sơ Bạch không nói một lời, lại còn ngồi rất ngay ngắn đoan chính, hai tay đặt trên đầu gối, dáng vẻ nghe lời hiểu chuyện giống hệt một cậu bé mẫu giáo.
Cách Tang bị dáng vẻ ấy của anh chọc cười, vừa lái xe vừa cười nói: “Sư tỷ, dáng vẻ của anh Quý sau khi uống say hơi khác thường đấy.”
Trần Tri Dư lườm cô ấy: “Em còn không biết ngại mà nói được à!” Cô vẫn luôn ngồi bên cạnh Quý Sơ Bạch, giữ chặt cánh tay anh đề phòng anh ngã: “Chẳng phải là do em và Tiểu Hựu chuốc cậu ấy thành thế này sao!”
Đúng lúc đó, Quý Sơ Bạch bỗng quay mặt sang nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc, nói rõ từng chữ: “Em… không… say!”
Làm gì có con sâu rượu nào thích nói mình không say chứ!
Trần Tri Dư vô cùng bất lực, nhưng không thể so đo với kẻ say, đành phải dỗ dành: “Được được được, em không say, em không say, em tỉnh táo nhất.”
Quý Sơ Bạch khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đáp một câu: “Ừ, em rất tỉnh táo!”
Trần Tri Dư bị chọc cười, lại vừa cảm thấy cậu em hòa thượng như thế này cũng có chút đáng yêu.
Khu chung cư không cho xe vào, Cách Tang chỉ có thể đưa họ tới cổng khu. May mà Quý Sơ Bạch đi lại vẫn khá vững, không loạng choạng như những con sâu rượu khác, nên một m*nh tr*n Tri Dư cũng có thể dìu anh về nhà.
Về đến nhà, Trần Tri Dư lập tức đỡ Quý Sơ Bạch vào phòng ngủ của anh, để anh ngồi xuống giường.
Đợi anh ngồi yên rồi, cô nói với anh như dỗ trẻ con: “Ngoan ngoãn ngồi đây nhé, chị vào phòng vệ sinh lấy khăn lau mặt cho em.” Thế nhưng ngay lúc cô sắp xoay người rời đi, Quý Sơ Bạch bỗng nắm lấy cổ tay cô, giọng điệu không cho phép phản kháng: “Không được đi!”
Trần Tri Dư bất lực: “Chị quay lại ngay thôi.”
Quý Sơ Bạch làm như không nghe thấy, anh ngước mắt nhìn cô, vẻ mặt vô cùng cố chấp, nhưng lại mang theo chút tủi thân: “Chị lừa em, chị lại đi gặp anh ta.”
Trần Tri Dư biết anh đang nói tới ai, dở khóc dở cười: “Chị không đi gặp anh ta, chắc chắn sẽ không đi gặp anh ta nữa!”
Quý Sơ Bạch im lặng nhìn cô rất lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, sắc mặt ảm đạm, giọng trầm lắng: “Chị luôn lừa em, lừa em rất rất nhiều năm rồi.”
Trần Tri Dư ngơ ngác, thầm nghĩ: sao lại kêu tôi lừa cậu rất rất nhiều năm? Năm nay tôi mới quen cậu cơ mà?
Nhưng lời của kẻ say thì không thể coi là thật, nên cô cũng không để tâm câu nói ấy. Cô giơ tay nâng mặt anh, dịu giọng dỗ dành: “Sau này không lừa em nữa, sẽ không lừa em nữa.” Nói xong, cô còn cúi đầu hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Ngoan ngoãn nghe lời, chị đi lấy khăn cho em.”
Thế nhưng Quý Sơ Bạch lại đột nhiên ôm lấy eo cô, tay còn lại đặt lên sau đầu cô, kéo cô áp sát vào mình, ngậm lấy môi cô, không nói không rằng cạy mở hàm răng cô.
Trần Tri Dư không kịp đề phòng, lập tức ngồi lên đùi anh. Cô đẩy anh mấy cái nhưng không được, đành chiều theo anh, hai tay đặt lên vai anh, phối hợp hôn đáp lại.
Thực ra ban đầu cô cũng chưa đ*ng t*nh, chỉ nghĩ hôn qua loa là được, bởi trong lòng vẫn nhớ đến chuyện đi lấy khăn, còn định vào bếp nấu canh giải rượu cho anh.
Nhưng ai ngờ, hôn tới hôn lui, cô lại quên mất khăn với canh giải rượu, dần dần tâm trí lay động.
Cô thật sự rất thích cảm giác ôm hôn với anh. Cô được anh nâng niu trong tay.
Như bị điện giật.
Mới mẻ, k*ch th*ch, hưởng thụ, không dứt ra được.
Đặc biệt là, sau khi cởi hết lớp che chắn.
Hai tay cô cũng như mất kiểm soát, không tự chủ được mà luồn vào trong áo anh, cởi áo khoác, rồi mở từng cúc áo sơ mi của anh.
Khi ngón tay cô chạm vào yết hầu và xương quai xanh của anh, giống như báo săn ngửi thấy mùi thịt tươi, bản năng hoang dã ẩn sâu trong xương cốt lập tức bị k*ch th*ch.
Bên ngoài cửa sổ, trời sắp tối hẳn. Trong phòng ngủ không bật đèn, trong bóng tối, hơi thở quấn quýt, mờ mờ ảo ảo.
Trần Tri Dư đè Quý Sơ Bạch xuống giường, hai chân quỳ hai bên người anh, mái tóc dài rủ xuống một bên má anh. Cô cúi người nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt đen láy sáng ngời, lóe lên dã tính, thở gấp hỏi: “Em yêu chị không?”
Quý Sơ Bạch nằm ngửa dưới thân cô, ngước mắt nhìn cô, hỏi ngược lại: “Chị có yêu em không?”
Trần Tri Dư sốt ruột: “Em trả lời câu hỏi của chị trước đã.”
Quý Sơ Bạch giơ tay phải, vén lọn tóc trước mặt cô ra sau tai, rồi khẽ co ngón trỏ lại, nhẹ nhàng cọ qua má cô. Con ngươi càng lúc càng đen láy sâu thẳm, giọng cũng khàn đi: “Yêu.”
Trần Tri Dư gặng hỏi: “Yêu đến mức nào?”
Quý Sơ Bạch đáp đầy nghiêm túc và chắc nịch: “Có thể cho chị cả mạng sống của em.”
Trần Tri Dư cười khẽ, ánh mắt đầy quyến rũ, cô dịu dàng hỏi: “Vậy có thể giao bản thân em cho chị không?”
Quý Sơ Bạch nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, thản nhiên đáp: “Chỉ cần chị muốn, thì cứ việc lấy.”
Trần Tri Dư vẫn chưa yên tâm: “Ngày mai tỉnh rượu em sẽ không quên hết những lời mình nói bây giờ chứ?”
Quý Sơ Bạch: “Không đâu, giờ em rất tỉnh táo.”
Trần Tri Dư nghĩ thầm: đã thế này rồi mà còn tỉnh táo à?
Tuy giở trò nhân lúc người khác say là không đúng, nhưng cơ hội chỉ có một lần này, nếu không nắm chắc thì không biết phải đợi đến bao giờ.
3 triệu ngay trước mắt, cô không cố gắng một chút sao?
Không cố gắng thì chính là cô không biết điều!
Hạ quyết tâm xong, cô nghiêm túc dặn dò: “Không được ngủ, chờ chị về!” Nói xong, cô nhanh chóng xuống giường.
Quý Sơ Bạch lập tức ngồi dậy khỏi giường, tức giận nhìn cô: “Chị định đi đâu?”
Trần Tri Dư vừa cài khuy áo lót vừa tức giận hỏi lại: “Em muốn làm bố lúc này à?”
Quý Sơ Bạch thật sự nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này một lúc, rồi gật đầu, nghiêm túc trả lời: “Được, sinh một bé gái.”
Trần Tri Dư: “…”
Logic của kẻ say, đúng là người bình thường không thể hiểu được.
Cô thở dài: “Chờ chị về.”
Quý Sơ Bạch nắm lấy cổ tay cô: “Để em đi mua.”
Trần Tri Dư kiên quyết từ chối: “Em say thành thế này rồi, nhân viên siêu thị sẽ tưởng em là b**n th** đấy.”
Quý Sơ Bạch: “…”
Trần Tri Dư lại nghiêm túc dặn: “Không được ngủ!” Nói xong, cô vội vàng mặc đồ, nhanh chóng rời khỏi phòng. Ra khỏi nhà còn chạy một mạch, tranh thủ từng giây từng phút, chỉ sợ Quý Sơ Bạch sẽ ngủ mất.
Vịt đã luộc chín rồi, không thể để bay mất được!
Ngay cổng khu chung cư có mấy siêu thị và cửa hàng tiện lợi. Để tiết kiệm thời gian, cô vào cửa hàng gần nhất. Siêu thị này khá lớn, riêng khu đồ kế hoạch hóa gia đình đã có hẳn một dãy kệ.
Trước giờ Trần Tri Dư chưa từng mua thứ này, cũng ngại xem kỹ, chỉ lấy đại một hộp trên kệ rồi đi.
Đến lúc tính tiền, cô mới tò mò cúi đầu nhìn món đồ trong tay.
Trên chiếc hộp bao bì màu cam in hai chữ “cỡ nhỏ”.
Cái này… cái này không được rồi!
Cô lập tức nhớ tới khoảnh khắc trong homestay của Tư Đàn, khi kính phòng tắm đột nhiên trở nên trong suốt.
Thế là cô lại vội vã quay về khu đồ kế hoạch hóa gia đình.
Lúc cắn răng chọn size, trong lòng cô thầm thề: sau này nhất định phải để Quý Sơ Bạch tự đi mua thứ này!
Chọn xong cỡ lớn nhất, cô lại quay về quầy thu ngân, giả vờ thuần thục thanh toán rồi lập tức nhét đồ vào túi, sau đó lại vội vã chạy như bay về nhà.
Thở hồng hộc về đến nhà, cô nhanh chóng cởi đôi boot trên chân, dép cũng chẳng kịp thay, chân trần chạy thẳng vào phòng ngủ của Quý Sơ Bạch.
Thế nhưng, điều cô lo lắng nhất vẫn xảy ra.
Quý Sơ Bạch ngủ thật rồi.
Trần Tri Dư tức đến không chịu nổi, nhưng lại không cam tâm, cô leo lên giường, dùng sức đẩy người anh, tức giận gọi: “Dậy đi! Mau dậy đi!”
Quý Sơ Bạch không hề phản ứng.
Sau khi say rượu, người ta ngủ rất say.
Trần Tri Dư thở dài một hơi, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, cô ngã phịch xuống giường, trong lòng vô cùng tuyệt vọng.
Nhìn trần nhà tối đen như mực, cô càng nghĩ càng tức, giơ tay đập mạnh xuống giường, giận dữ trở mình, nghiêng người nhìn Quý Sơ Bạch đang nhắm chặt hai mắt, nghiến răng nghiến lợi: “Sao em lại ngủ rồi chứ?”
Thế nhưng cô vừa dứt lời, Quý Sơ Bạch đột nhiên mở mắt.
Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng ngời, lóe lên ánh sáng sắc bén, như một con sói đã phục kích rất lâu, cuối cùng cũng dụ được con mồi rơi vào bẫy.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, toàn thân Trần Tri Dư cứng đờ, ngay sau đó, cô ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Quý Sơ Bạch nắm lấy cánh tay cô, đè cô xuống dưới người.
Anh ghé môi bên tai cô, giọng khàn khàn, hơi thở nóng rực, chậm rãi nói từng chữ: “Chị yên tâm, em chưa ngủ, em vẫn ngoan ngoãn chờ chị mà.”
Trần Tri Dư: “…”
Vậy là… cmn vừa rồi cậu đang nghỉ ngơi lấy sức đấy à?!
*Tác giả có lời muốn nói:
Bà chủ: Tôi chạy đi chạy lại mệt muốn chết, cậu ta thì nghỉ ngơi lấy sức, cmn đây là chuyện mà con người làm sao?!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận