Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 30: “Chỉ hy vọng chị có thể chịu trách nhiệm với em.”

Trả lời xong câu hỏi của Quý Sơ Bạch, Tư Đàn quay lại chủ đề chính: “Những gì cậu muốn biết, tôi đã nói hết rồi, giờ đến lượt cậu trả lời câu hỏi của tôi, tại sao lại lừa cậu ấy?”

Quý Sơ Bạch: “Tôi muốn khiến chị ấy yêu tôi.”

Mười năm qua, điều anh nguyện cầu chỉ là tình yêu của cô.

Chỉ cần có thể khiến cô yêu mình, anh có thể làm bất cứ điều gì, cho dù chỉ đổi lấy một chút tình yêu của cô.

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tư Đàn. Giác quan thứ sáu mách bảo cô ấy rằng chàng trai trước mặt không hề lừa mình, nhưng lý trí vẫn khiến cô ấy giữ vài phần nghi ngờ: “Thế sao cậu không trực tiếp theo đuổi cậu ấy? Cần gì phải bịa ra thân phận giả?”

Quý Sơ Bạch hỏi ngược lại: “Chị nghĩ nếu tôi dùng thân phận thật để theo đuổi chị ấy, liệu chị ấy có chấp nhận tôi không?”

Trong lòng Tư Đàn biết rõ đáp án: Không.

Trải qua Phó Vân Đàm, cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận sự yêu mến hay theo đuổi từ bất kỳ công tử nhà giàu nào nữa, bởi vì cô không chắc tình cảm của đối phương xuất phát từ chân thành, hay chỉ muốn chơi đùa với mình.

Hoặc có thể nói, điều khiến cô kháng cự chính là gia tộc phía sau họ.

Vì chuyện nhà họ Trần phá sản mà Phó Vân Đàm vứt bỏ cô, vì nhà họ Trần sụp đổ mà nhà họ Phó đoạn tuyệt quan hệ, điều này khiến cô nhìn thấu sự lạnh lẽo vô tình ẩn sau những gia tộc giàu có đó, nên cô không thể nào chấp nhận sự theo đuổi từ họ.

Huống chi nhà họ Quý còn cao hơn nhà họ Phó một bậc, chỉ riêng thân phận cậu ấm nhà họ Quý đã đủ để cô từ chối anh.

Tư Đàn nói: “Cho dù hiện tại cậu ấy không biết, thì sớm muộn gì cũng sẽ biết. Cậu có thể giấu cậu ấy cả đời sao?”

Giọng điệu Quý Sơ Bạch chắc nịch, ánh mắt kiên định: “Tôi nhất định sẽ khiến chị ấy chấp nhận tôi.”

Tư Đàn từ chối cho ý kiến: “Con người cậu ấy nhìn thì không tim không phổi, thực ra lại chung tình hơn bất cứ ai, bất kể trong tình bạn hay tình yêu. Chỉ cần đã nhận định một người, thì đoạn tình cảm đó đối với cậu ấy chính là cả đời, cậu ấy có thể vì đối phương mà trả giá tất cả. Tính cách và tính khí của cậu ấy rất giống con chiến mã của cậu ấy, vừa cứng cỏi vừa kiên cường. Nhưng kiểu người như cậu ấy, một khi gặp trắc trở trong tình cảm thì sẽ gặp đả kích trí mạng.”

Người chung tình thì rất nhiều, nhưng vừa chung tình vừa nặng tình thì không nhiều. Kiểu người như vậy khi ở bên bạn bè hay người yêu luôn tỏ ra tùy ý, nhưng thật ra lại rất tình sâu nghĩa nặng, xem trọng tình cảm chẳng khác gì tính mạng, nên tuyệt đối không chịu nổi bất kỳ tổn thương hay phản bội nào từ những người thân thiết.

Đương nhiên Quý Sơ Bạch hiểu ý của Tư Đàn, anh cam đoan từng câu từng chữ: “Tôi tuyệt đối sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương chị ấy.”

Tư Đàn: “Miệng ở trên mặt cậu, muốn nói thế nào cũng được, tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến cậu ấy. Cậu ấy có thể vì tôi mà trả giá tất cả, thì tôi cũng có thể vì cậu ấy mà trả giá tất cả. Cho nên, cậu tuyệt đối đừng làm chuyện gì có lỗi với cậu ấy, nếu không tôi sẽ không tha cho cậu.”

Mười ba năm quen biết, cô ấy tận mắt chứng kiến những biến cố lớn trong cuộc đời Trần Tri Dư, tận mắt thấy cô từng bước thoát ra từ vực thẳm tăm tối nhất, nên cô ấy quá hiểu Trần Tri Dư khó khăn nhường nào. Bình thường nhìn thì vô tư, nhưng thật ra trong lòng chi chít vết sẹo.

Trái tim cô đã không thể chịu thêm một vết thương nào nữa, nếu bị tổn thương thêm lần nữa, chắc chắn cô sẽ không chịu nổi.

Tư Đàn tiếp tục nói: “Tôi không vạch trần cậu, là vì cậu cũng coi như để tâm tới cậu ấy, hơn nữa cậu ấy cũng rất thích cậu.” Cô ấy khẽ thở dài, cảm khái: “Đã rất nhiều năm rồi cậu ấy chưa từng thích ai như vậy.”

Cả người Quý Sơ Bạch cứng đờ, anh ngây người nhìn Tư Đàn.

Cô… thật sự thích anh?

Thấy anh như vậy, Tư Đàn lập tức hiểu chắc anh chịu không ít ấm ức.

Công bằng mà nói, với điều kiện của anh, phụ nữ muốn bám lấy anh nhiều không kể xiết, thế mà lại vấp phải Trần Tri Dư, đúng là làm khó cậu ấm nhà họ Quý rồi.

Nhưng cô ấy cũng không thể nói bạn mình sai, bất luận thế nào cô ấy cũng phải đứng cùng chiến tuyến với bạn thân, bảo vệ cô mọi lúc.

Sau khi nghĩ ngợi một chút, cô ấy nói với Quý Sơ Bạch: “Con người cậu ấy đúng là hơi tồi, cậu chịu khó bao dung nhiều hơn. Dù sao, cậu ấy cũng là Cô chủ họ Trần mà.”

Nói đến đây, cô ấy không kìm được mà nhớ lại một đoạn thơ…

Đào hồng rực rỡ, sắc thắm muôn phần, cô gái họ Trần, phong hoa tuyệt luân;

Vung roi thúc ngựa, tên vút như thần, oai phong lẫm liệt, khí phách bừng dâng;

Tài học đầy bụng, dáng ngọc khuê xuân, cầm ca tửu phú, nét họa muôn phần;

Đào hồng rực rỡ, sắc thắm muôn phần, nàng về nhà mới, ấm phúc vẹn ân.

Năm cô mười bảy tuổi, Phó Vân Đàm đã viết đoạn thơ này tặng cô sau một trận thi cưỡi ngựa bắn cung.

Trận đấu đó tổ chức ở Đông Phụ, hầu như các cậu ấm cô chiêu trong giới thượng lưu đều đến xem.

Không phụ sự kỳ vọng, Trần Tri Dư đã giành quán quân.

Đến giờ Tư Đàn vẫn nhớ rõ, hôm đó cô mặc một bộ đồ đỏ rực, cưỡi một con ngựa đen cao lớn, rực rỡ kiêu ngạo như lửa, phi ngựa trên trường đấu, giương cung bắn tên, trăm phát trăm trúng, nhận được vô số tiếng hò reo.

Kết thúc trận đấu, bọn họ rộn ràng đi dự tiệc ăn mừng của Trần Tri Dư. Trong buổi tiệc đó, Phó Vân Đàm viết tặng cô đoạn thơ này trước mặt mọi người. Từ đó, danh hiệu “Cô chủ họ Trần” vang khắp trong giới.

Cô trở thành một loại biểu tượng, tượng trưng cho vẻ đẹp và sự cao quý không gì sánh bằng.

Lúc đó, chỉ cần nhắc đến “Cô chủ họ Trần”, trong lòng mọi người đều dấy lên một niềm kính phục và ngưỡng mộ.

Thế nhưng không ai ngờ, vào năm mười tám tuổi, thiếu nữ kiêu ngạo rực rỡ ấy lại rơi vào vòng xoáy, từ đó hào quang vụt tắt, không ai nhớ đến.

Đến bây giờ, vẫn còn không ít người nhớ đến danh hiệu “Cô chủ họ Trần”, thậm chí dùng nó để ca ngợi người khác, nhưng chẳng mấy ai còn nhớ Trần Tri Dư.

Nhưng trong lòng Tư Đàn, cô vĩnh viễn là Cô chủ họ Trần kiêu ngạo phóng khoáng, xinh đẹp tài giỏi ấy. Ngoài cô ra, chẳng ai xứng với danh hiệu này.

Nghĩ đến đây, Tư Đàn khẽ thở dài: “Cậu không phải người cùng thời với chúng tôi, nên không biết cậu ấy từng xuất sắc thế nào đâu. Nếu cậu biết, cậu sẽ hiểu rằng, cậu ấy có tư cách để “tồi” như vậy.” Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần bất lực cùng thương xót: “Cậu cũng không rõ cậu ấy đã từng trải qua những gì.”

Quý Sơ Bạch không chút do dự: “Bất kể chị ấy từng trải qua những gì, tôi cũng sẽ dùng hết sức lực để khiến chị ấy trở lại như ban đầu.”

Anh biết cô đã chịu nhiều đau khổ, trong tim có vô số vết sẹo, nên anh nhất định sẽ dùng hết quãng đời còn lại để bảo vệ và chữa lành cho cô, tự tay giúp cô xóa đi những vết sẹo đó.

Tư Đàn sững sờ, nhìn chằm chằm anh một lúc, rồi hỏi: “Cậu không cảm thấy cậu ấy tồi sao?”

Quý Sơ Bạch nói thật lòng: “Đó là hai chuyện khác nhau.”

Tuy anh hận đồ tồi ấy chết đi được, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến tình yêu của anh dành cho cô.

Anh vừa yêu vừa hận cô.

Tư Đàn hiểu ý anh, mỉm cười: “Cậu cũng là người khá thú vị đấy.” Sau đó, cô ấy không nói thêm gì mà quay người trở về khách sạn.

Khoảng mười phút sau, Trần Tri Dư đi ra.

Hôm nay đi leo núi nên cô mặc khá thoải mái: giày thể thao trắng phối quần skinny đen, đôi chân thẳng tắp thon dài, đường nét săn chắc; thân trên mặc áo thun đen bó sát, bên ngoài khoác áo jean dáng rộng, trông vừa phóng khoáng lại vừa gợi cảm.

Mái tóc đen dài xoăn sóng buông xõa trên vai, khẽ lay động theo bước chân cô.

Sở dĩ cô không buộc tóc lên là vì chưa khô hẳn.

Ban nãy về phòng, vốn dĩ cô chỉ định rửa mặt đánh răng rồi xuống tầng, nhưng khi đánh răng, cô vô tình ngửi thấy đầu tóc mình toàn mùi rượu, khiến cô không chịu nổi, nên đã đổi ý, vội vàng tắm một lượt.

Vì không muốn để Quý Sơ Bạch đợi lâu, nên tắm xong cô chỉ sấy qua loa tóc rồi thay quần áo đi ra.

Quý Sơ Bạch vẫn đứng trong sân đợi cô.

Sau khi đi tới trước mặt anh, Trần Tri Dư nói: “Đi thôi, chị mời em đi uống canh.”

Quý Sơ Bạch dịu dàng nhìn cô, khẽ gật đầu: “Ừ.”

Trần Tri Dư sững sờ, nghĩ thầm: Khả năng tự điều chỉnh cảm xúc của cậu em hòa thượng này cũng được phết nhỉ, mới đó mà đã hết giận rồi? Xem ra sau này vẫn nên để anh tự mình bình tĩnh thì hơn.

Quán canh thịt dê cách homestay của Tư Đàn không xa, đi bộ chưa đến năm phút là tới.

Quán này khá đắt khách, lúc hai người đến đã hơn 10 giờ, vậy mà bên trong vẫn chật kín, hai người đành ngồi tại một chiếc bàn ngoài trời.

Tuy trời lạnh, nhưng uống canh sẽ ấm người, nên ngồi ngoài cũng chẳng sao.

Một bát canh 20 tệ, thêm một phần thịt 10 tệ.

Đến nơi, Trần Tri Dư gọi hai bát canh, thêm hai phần thịt vào một bát.

Bát canh có thêm thịt này là mua cho cậu em hòa thượng, từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất đã thể hiện sự quan tâm và yêu thương dành cho em trai.

Uống canh thịt dê thêm sa tế là món khoái khẩu của Trần Tri Dư. Canh vừa bưng lên, còn chưa kịp uống, cô đã cầm chai sa tế đặt trên bàn, múc hai muỗng to cho vào bát canh của mình, sau đó lại cho thêm chút muối và giấm.

Canh dê vừa múc khỏi nồi có màu trắng sữa, vị tươi ngon đậm đà, sau khi cho thêm sa tế vào, màu sắc càng trở nên hấp dẫn hơn.

Dùng thìa khuấy đều gia vị xong, Trần Tri Dư không kìm được mà múc một thìa đưa lên miệng.Giây tiếp theo, cô lập tức hiểu thế nào là “vừa đau vừa sướng”.

Canh dê thêm sa tế quả thật rất ngon, nhưng vết thương trên môi chạm phải sa tế cũng rất đau.

Đau đến mức cô hít vào một hơi, nước mắt suýt trào ra.

Cô lập tức dùng môi trên ngậm lấy môi dưới, giống như một chú mèo nhỏ đáng thương, tự mình l**m vết thương.

Quý Sơ Bạch ngồi đối diện, nhìn dáng vẻ thảm thương này của cô, vừa tự trách vừa buồn cười. Anh nhịn cười, đẩy bát canh của mình tới trước mặt cô: “Uống của em này, em vẫn chưa động đến.”

Thực ra cho dù anh đã uống rồi, Trần Tri Dư cũng sẽ không chê, nhưng cô không lập tức đồng ý, bởi còn tiếc bát canh của mình: “Vậy còn canh của chị thì sao?”

Canh ngon thế này, không uống hết chẳng phải quá lãng phí của trời sao?

Nhưng miệng cô quả thực không thể ăn cay nữa, nếu không chắc chắn sẽ đau chết mất.

Thế là cô rơi vào trạng thái đau khổ khó xử.

Quý Sơ Bạch: “Em uống.” Nói xong, anh bưng bát canh của cô, đổi sang trước mặt mình.

Trần Tri Dư sững sờ, liên tục nói: “Chị uống rồi mà.”

Quý Sơ Bạch: “Không sao.”

Trần Tri Dư: “Chị cho hai muỗng sa tế to vào rồi.”

Quý Sơ Bạch: “Em ăn được cay.”

Trần Tri Dư im lặng một lát: “Chị vừa bảo đầu bếp cho thêm hai phần thịt vào bát của em, chị không thích ăn thịt dê, nhưng chị không muốn lãng phí.”

Câu này mới là trọng điểm.

Lãng phí đồ ăn chính là lãng phí tiền.

Trước mười tám tuổi, cuộc sống của cô xa hoa phú quý, không hề để ý đến chuyện này, lãng phí vô số sơn hào hải vị.

Sau mười tám tuổi, cuộc đời dạy cô cách làm người, đến một hạt gạo cô cũng không dễ dàng lãng phí.

Quý Sơ Bạch không cần suy nghĩ: “Không ăn hết thì đưa em.”

Trần Tri Dư nhìn chằm chằm anh một lúc, không nhịn được mà hỏi: “Em không chê chị à?”

Quý Sơ Bạch: “Không chê.”

Khóe môi Trần Tri Dư cố nén mà vẫn cong lên, cô rút đũa từ ống đũa, gắp thịt trong bát cho Quý Sơ Bạch. Trong lòng vô cùng ấm áp, như vừa uống một ly nước mật ong ấm nóng.

Không kiềm được mà muốn đối xử tốt với anh hơn một chút.

Cô gắp hết thịt trong bát cho anh, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, thế là lại liếc nhìn bảng giá treo trên tường, ân cần hỏi: “Em có muốn ăn óc dê không?”

Quý Sơ Bạch không thích mấy thứ kỳ lạ này: “Không ăn.”

“Vậy lòng dê?”

Càng không thích, Quý Sơ Bạch lại trả lời: “Không ăn.”

“Mắt dê? Thận dê?” Ánh mắt Trần Tri Dư vẫn nhìn chằm chằm lên tường, bên cạnh bảng giá còn dán một tờ giới thiệu về canh dê và lợi ích của việc ăn thịt uống canh. Cô vừa đọc vừa hỏi Quý Sơ Bạch, cuối cùng còn đọc một câu về công dụng của việc ăn thận dê: “Bổ thận tráng dương, em có muốn thử không?”

Quý Sơ Bạch: “…”

Không thấy anh trả lời, Trần Tri Dư tưởng rằng cậu em ngại để cô tốn tiền nên còn do dự. Cô dời mắt khỏi tờ giới thiệu, nhìn anh rồi khuyên nhủ: “Đừng ngại, muốn ăn thì nói.”

Câu này nối tiếp câu vừa rồi, nghe rất vi diệu.

Mấy vị khách ngồi gần đó không tự chủ được mà dựng tai lên, ánh mắt hóng hớt cũng lén lút liếc về phía hai người.

Quý Sơ Bạch nghiến răng, sắc mặt hơi tái xanh: “Em không cần.”

Trần Tri Dư ngơ ngác.

Không cần?

Ăn thì ăn, không ăn thì không ăn, “không cần” nghĩa là gì?

Cô lại liếc nhìn bảng giá, vốn định hỏi thử xem rốt cuộc cậu em muốn gì, ánh mắt vô tình lại liếc qua câu “bổ thận tráng dương”, cô lập tức hiểu ra, xấu hổ đến mức muốn dùng ngón chân đào ra cả một căn biệt thự.

Để giảm bớt sự xấu hổ, cô vội vàng giải thích: “Không phải, em đừng hiểu lầm, đương nhiên chị biết em không cần rồi!”

Quý Sơ Bạch: “…”

Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí càng thêm ngượng ngừng, hai người như thể lại quay về một tiếng trước, vào cái lúc bức tường kính trong nhà vệ sinh bỗng trở nên trong suốt.

Hai tai Quý Sơ Bạch ửng đỏ.

Trần Tri Dư cảm thấy mình chẳng khác nào một nữ yêu tinh xấu xa đang trêu chọc tiểu hòa thượng ngây thơ, hận không thể giơ tay tát vào miệng mình một cái.

Càng giải thích càng xấu hổ, cuối cùng cô dứt khoát từ bỏ, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân, cúi đầu uống canh, im như thóc.

Đúng lúc cô đang xấu hổ vô cùng, bỗng nghe thấy Quý Sơ Bạch khẽ nói với cô một câu: “Chị không cần giải thích, em không giận.”

Giọng điệu của anh vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn, thanh âm trầm ấm, khàn khàn, giọng cực kỳ hay. Trái tim Trần Tri Dư lập tức mềm nhũn, cô thở phào một hơi, áy náy nói: “Em không giận là được rồi.”

Quý Sơ Bạch hơi cụp mắt xuống, lại mím môi, trông như đang rất do dự chuyện gì đó. Một lát sau, anh ngước mắt lên, giọng trầm ấm, mang theo chút đáng thương, lại xen lẫn chút cầu xin: “Chỉ hy vọng chị, có thể chịu trách nhiệm với em.”

Trần Tri Dư: “…”

Hả?

Trên đời này lại có chuyện tốt như vậy sao?

*Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người tưởng bà chủ sẽ luống cuống tay chân, ngỡ ngàng ngơ ngác, càu nhàu than vãn, chối bay chối biến, thà chết cũng không chịu à?

Cô là nữ yêu tinh đấy, thịt Đường Tăng dâng tận miệng chẳng lẽ còn từ chối?

So sánh một chút với Trình chó và Đào Tử…

Trình chó: “Nhìn thấy hết rồi, chịu trách nhiệm đi!”

Đào Tử: “Anh… anh… anh… anh giở trò ăn vạ!”

Quý Sơ Bạch: “Chị, chị phải chịu trách nhiệm với em.”

Trần Tri Dư: “Khi nào thì bắt đầu?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận