Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 22: “Con phải ngoan ngoãn nghe lời.”

Khi Quý Sơ Bạch và Nhạc Huy bàn chuyện hợp tác, Trần Tri Dư không hề chen lời, bởi cô đã cam đoan với anh rằng sẽ giao toàn quyền xử lý cho anh, nên tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện chen vào phá vỡ kế hoạch và suy nghĩ của anh.

Cô tin anh.

Không cần lý do, chỉ là tin tưởng.

Quý Sơ Bạch cũng không phụ lòng tin ấy, logic rõ ràng, suy nghĩ chu toàn, diễn đạt mạch lạc, giọng điệu ung dung, tất cả đều được xử lý thỏa đáng, kể cả phương án giải quyết sau đó.

Trong lúc lắng nghe cuộc trò chuyện giữa anh và Nhạc Huy, Trần Tri Dư còn phát hiện Quý Sơ Bạch là người có mục tiêu rất rõ ràng, hơn nữa còn rất có kỹ năng đàm phán, không hề giống một sinh viên mới tốt nghiệp mà giống một cao thủ từng bươn trải trên thương trường nhiều năm, tư duy của Nhạc Huy luôn bị anh dẫn dắt.

Cô đoán rằng, trước khi gia cảnh sa sút, chắc hẳn cậu em hòa thượng cũng là một cậu ấm kiêu ngạo, dù sao thì sự bình tĩnh và ung dung ăn sâu từ tận xương tủy này không thể giả vờ được, chỉ có thể do môi trường sống hun đúc nên.

Sau khoảng một tiếng trò chuyện, hai bên đã thống nhất nội dung hợp tác chi tiết.

Khi ba người xuống tầng, nhóm Vương Hàn cơ bản cũng đã thu thập đủ tư liệu để dựng video ngắn, chỉ còn thiếu cảnh quay riêng của ông chủ và bà chủ là xong.

Bây giờ Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch là vợ chồng trên danh nghĩa, nên cô buộc phải cùng anh ngồi trước ống kính, phối hợp diễn một đoạn, nói vài lời xã giao.

Quay xong, Nhạc Huy dẫn Vương Hàn và một cameraman khác rời khỏi quán bar.

Lúc này đã không còn sớm nữa, quán bar vẫn vắng khách như mọi khi. Trần Tri Dư dặn dò ba người Hồng Ba Ba về kế hoạch ba ngày tới, sau đó đưa Quý Sơ Bạch rời đi.

Trên đường về, trong đầu Trần Tri Dư toàn nghĩ về Bành Xán và Vương Tam Thủy, lúc thì nghĩ về quá khứ của họ, lúc thì nghĩ về hiện tại, lúc lại cảm khái lòng người khó đoán, sự đời vô thường.

Tình cảm thật sự còn mong manh hơn cả tờ giấy, không mơ mộng hão huyền, không để tâm nhiều mới có thể sống lâu trăm tuổi.

Cắt đứt tình cảm, đoạn tuyệt tình yêu để giữ bình an.

Vì mải suy nghĩ đủ chuyện nên cô ít nói hẳn đi. Trần Tri Dư cứ im lặng lái xe, sắp đến cổng khu chung cư thì giọng nói của Quý Sơ Bạch bỗng vang lên bên tai, trong giọng nói còn mang theo sự dè dặt: “Chị giận à?”

Trần Tri Dư sững sờ, quay sang nhìn anh: “Tôi giận gì cơ?”

Quý Sơ Bạch mím môi, hơi cụp mắt xuống, vẻ mặt ngượng ngùng, anh khẽ nói: “Tôi nói với phó giám đốc Nhạc rằng chị là vợ tôi.” Rồi anh lại vội vàng giải thích: “Tôi chỉ sợ ông ấy không tin tôi nên mới nói vậy, chị đừng hiểu lầm!”

Thấy anh như vậy, Trần Tri Dư lập tức mềm lòng, vội an ủi: “Tôi không giận, cậu đừng nghĩ nhiều.”

Quý Sơ Bạch ngước mắt, ánh mắt lấp lánh, trông rất ngây thơ vô tội: “Vậy sao chị cứ im lặng không nói gì với tôi?”

Cậu em hòa thượng đang trách mình vì vừa rồi ngó lơ cậu ấy sao?

Nếu là người khác, Trần Tri Dư sẽ thấy anh ta thật phiền phức, gây sự vô lý! Nhưng với Quý Sơ Bạch, trong lòng cô chỉ dâng lên cảm giác thương xót và trìu mến, cô không chút do dự mà bắt đầu dỗ dành: “Không phải tôi ngó lơ cậu, vừa rồi tôi mải suy nghĩ nên mới không chú ý đến cậu.” Nói xong, cô còn hứa hẹn thêm: “Sau này sẽ không bao giờ ngó lơ cậu nữa!”

Quý Sơ Bạch: “Chị nghĩ gì vậy?”

Trần Tri Dư thở dài: “Nhớ lại lúc Bành Xán và Tam Thủy mới tới quán bar. Khi đó quan hệ giữa họ thật sự rất tốt, ai ngờ giờ lại thành ra thế này?”

Quý Sơ Bạch an ủi: “Đừng nghĩ nữa, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.”

Trần Tri Dư khẽ cong môi, nói bằng giọng cảm kích: “Nếu lần này thật sự khiến Bành Xán phải trả giá xứng đáng, chắc chắn mọi người đều sẽ rất biết ơn cậu, nhất là Tam Thủy.”

Quý Sơ Bạch: “Thế còn chị?”

Trần Tri Dư cười đáp: “Tôi sẽ thưởng cho cậu.”

Quý Sơ Bạch cảm thấy hứng thú: “Thưởng gì?”

Trần Tri Dư: “Tạm thời giữ bí mật, vài ngày nữa sẽ nói cho cậu biết.”

“Được, bà chủ.” Quý Sơ Bạch lại đổi sang giọng điệu ngoan ngoãn hiểu chuyện, khẽ hỏi: “Sau này tôi gọi chị là bà chủ được không?”

Trần Tri Dư vốn định trả lời “được”, nhưng sắp thốt thành lời thì chợt nhận ra rằng gọi “bà chủ” nghe xa cách quá, sẽ tạo cảm giác xa lạ, khó mà khiến cậu em hòa thượng nảy sinh cảm giác thân thiết với cô. Như vậy vô hình trung lại tăng độ khó cho nhiệm vụ.

Thế là cô không nghĩ nhiều, lập tức đổi lời: “Ở quán thì gọi là bà chủ, lúc không có ai thì gọi Tri Dư là được.”

“Tri Dư?” Giọng điệu Quý Sơ Bạch nhẹ nhàng, giọng nhấn nhá: “Hay tôi cứ gọi là chị gái nhé.”

Trần Tri Dư còn chưa kịp phản ứng: “Chị gái?”

Đây là cách xưng hô với bề trên sao?

Tiểu hòa thượng này quy củ quá, chẳng có tình thú gì cả!

“Được không?” Quý Sơ Bạch nhìn cô không chớp mắt, giọng điệu mang theo vài phần dụ dỗ: “Chị gái.”

Âm sắc trầm thấp, giọng khàn gợi cảm, trực tiếp đánh thẳng vào trái tim chị gái.

Mê rồi nha!

Chị duyệt!

Khoảnh khắc ấy, rốt cuộc Trần Tri Dư cũng hiểu vì sao đàn ông thích được các em gái gọi là “anh trai” đến vậy. Chỉ một chữ thôi: Phê.

Cảm giác như đang lơ lửng trên mây, gần như quên mất mình là ai.

Quá k*ch th*ch, hoàn toàn không thể kháng cự, tim đập liên hồi, như một chiếc lá xanh run rẩy vì hạt mưa rơi xuống.

Trái tim khẽ run, khóe môi không kiềm chế được mà cong lên, Trần Tri Dư phải mím chặt môi, cố gắng khống chế bản thân để không nở nụ cười ngờ nghệch.

Cô hít sâu một hơi, hai tay siết chặt vô lăng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Được, cứ gọi chị gái đi, nghe hay đấy.”

Quý Sơ Bạch: “Vâng, chị gái.”

Theo nguyên tắc có qua có lại, Trần Tri Dư đáp: “Sau này chị gọi em là em trai nhé?”

Quý Sơ Bạch hơi nhíu mày, mím môi ngập ngừng một lúc, cuối cùng thật thà nói: “Em không thích lắm.”

Trong giọng điệu còn mang theo cảm giác tủi thân và nũng nịu.

Trần Tri Dư không hề do dự: “Vậy thì đổi!”

Đổi cho đến khi em trai thích mới thôi!

Làm ai ấm ức cũng được, nhưng tuyệt đối không được để em trai chịu ấm ức!

Cô đưa ra một tràng lựa chọn: “Tiểu Quý? Tiểu Bạch? Hay là Sơ Bạch?”

Quý Sơ Bạch dứt khoát từ chối: “Em không thích cái nào cả.”

Trần Tri Dư: “…”

Không ngờ yêu cầu của cậu cũng cao ghê nhỉ.

Nếu là người khác, cô đã mất kiên nhẫn từ lâu rồi, nhưng chỉ với cậu em hòa thượng là cô luôn có sự kiên nhẫn và bao dung cực lớn, em trai vừa nghe lời vừa hiểu chuyện, sao cô có thể thấy anh phiền được chứ?

Sau đó, cô dịu dàng hỏi: “Em muốn chị gọi là gì?”

Quý Sơ Bạch nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Để nói sau đi, dù sao chúng ta cũng còn rất nhiều thời gian.”

Khi nói, ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên gương mặt của Trần Tri Dư, giọng điệu dịu dàng, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm.

Trần Tri Dư đang lái xe, mắt nhìn thẳng về phía trước, mặc dù cô cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh nhưng cũng không để tâm nhiều, thuận miệng đáp: “Được, em nói sao thì là vậy.”

Chớp mắt đã qua ba ngày. Trong ba ngày này, các thành viên Nam Kiều sống không hề thoải mái, thực sự có quá nhiều việc cần chuẩn bị, đồng thời mỗi hạng mục đều phải đảm bảo chính xác tuyệt đối.

Bành Xán là một kẻ tâm tư kín kẽ, suy nghĩ thấu đáo, chỉ cần sơ sẩy một chút là họ sẽ thất bại trong gang tấc.

Huống hồ những người tồn tại lâu trong giới giải trí đều cực kỳ thận trọng, muốn khiến Bành Xán rơi vào bẫy, họ phải dốc gấp đôi tinh thần để đối phó với cậu ta.

Chỉ cần nhìn từ chi tiết chọn thời gian đàm phán đã đủ thấy sự cẩn thận của Bành Xán…

Tuy cậu ta đồng ý với yêu cầu đến Nam Kiều đàm phán, cũng đồng ý sắp xếp thời gian trong vòng ba ngày, nhưng lại ấn định cụ thể vào lúc 3 giờ sáng ngày thứ ba.

Cục quản lý đô thị thành phố Đông Phụ quy định các địa điểm giải trí như quán bar chỉ được hoạt động muộn nhất đến 2 giờ sáng, tức là sau 2 giờ, thành phố mới hoàn toàn thoát khỏi ồn ào náo nhiệt, chìm vào giấc ngủ.

3 giờ sáng chính là khoảng thời gian yên tĩnh nhất ở dãy phố bar, cũng là lúc tối tăm nhất trước bình minh, con người cũng cạn kiệt tinh thần và sức lực. Bành Xán chọn thời điểm này để đàm phán, rõ ràng là lợi dụng kẽ hở của quy định, vừa muốn tranh thủ lúc họ mệt mỏi nhất, vừa giảm thiểu tối đa nguy cơ bị người đi đường hay phóng viên phát hiện.

Tuy vậy, Quý Sơ Bạch vẫn không từ chối yêu cầu của Bành Xán.

Chớ nên dồn người khác vào đường cùng, trước khi săn mồi phải để con mồi thả lỏng mới khiến nó cam tâm tình nguyện nhảy vào bẫy.

Thời gian đàm phán được ấn định vào 3 giờ sáng thứ ba, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc Trần Tri Dư đi dạy piano cho cậu nhóc nghịch ngợm vào thứ hai. Sau khi dạy xong, cô và Quý Sơ Bạch cùng đến quán bar, lúc đó vẫn chưa tới 10 giờ tối.

Để chuẩn bị tốt cho buổi đàm phán sắp tới, sau khi đến Trần Tri Dư còn treo tấm bảng “tạm ngừng kinh doanh” trước cửa quán, mặc dù không treo bảng cũng chẳng có khách nào đến, nhưng vẫn phải giữ thể diện, quy trình cũng phải đầy đủ.

Sau đó, năm người cùng lên tầng hai, mở cuộc họp trong phòng khách nhỏ, rà soát toàn bộ quy trình lần cuối.

Xong xuôi, Trần Tri Dư yêu cầu mọi người đi ngủ một lát, tránh đến lúc đàm phán lại buồn ngủ. Nhưng sau khi cô tuyên bố tan họp, chẳng ai nhúc nhích.

Quý Sơ Bạch không động đậy là vì anh được sắp xếp nghỉ ngơi trên sofa. Còn ba người kia không động đậy vì có mục đích khác.

Trần Tri Dư vừa đứng dậy khỏi ghế sofa, Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield đồng loạt nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, khiến cô sởn da gà: “Mọi người có chuyện gì sao?”

Ba người gật đầu lia lịa.

Trần Tri Dư bất lực: “Có chuyện gì thì nói đi!”

Mèo Garfield lên tiếng trước, giọng điệu yếu ớt: “Hôm Tần Đào đến cô không có ở đây, Tiểu Quý đảm nhận chức danh ông chủ. Bành Xán chưa từng gặp Tiểu Quý, tôi lo cậu ta sẽ nghi ngờ thân phận của Tiểu Quý nên đã bịa một lời nói dối thiện ý, củng cố hoàn hảo thân phận ông chủ của Tiểu Quý.”

Trần Tri Dư lập tức có dự cảm chẳng lành: “Nói dối gì cơ?”

Mèo Garfield: “Tôi nói dạo này cô không quản lý quán bar nữa, mọi việc đều do ông chủ phụ trách, nguyên nhân là vì cô sắp sinh, đang ở nhà dưỡng thai.”

“…”

Được lắm, hay lắm.

Trần Tri Dư tức đến mức nghẹn lời: “Sắp đàm phán đến nơi rồi mới nói với tôi chuyện này? Tôi biết kiếm cái thai ở đâu đây?”

Đợi đến khi Bành Xán tới thấy cô sung sức như thế thì sẽ bị lộ tẩy mất.

Mèo Garfield vội vàng nói: “Đừng sốt ruột, chúng tôi đã nghĩ ra cách rồi!”

Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy đồng loạt gật đầu.

Vẻ mặt Trần Tri Dư đầy nghi ngờ, cô thực sự không tin ba người này có thể nghĩ ra biện pháp gì hay ho.

Mèo Garfield: “Trước đây Tiểu Hồng từng làm người mẫu ở công ty thương mại điện tử, quen biết bộ phận đạo cụ nên mượn được một cái bụng giả, thêm một bộ đồ bầu. Lát nữa cô chỉ cần thay vào là được, đảm bảo 100% không bị phát hiện.”

Trần Tri Dư: “…”

Bụng giả? Giả làm bà bầu?

Tôi có lý do để nghi ngờ ba người đang chơi tôi đấy!

Hồng Ba Ba bổ sung: “Cái bụng giả đó làm bằng silicon, trông giống thật lắm, chị có thể thử ngay bây giờ, nhân tiện thay đồ luôn rồi đi vài bước, bọn em sẽ góp ý.”

Trần Tri Dư: “Lại còn góp ý? Nói như thể mọi người hiểu phụ nữ mang thai lắm ấy.”

Vương Tam Thủy: “Chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa thấy heo chạy bao giờ?” Nói xong cậu còn liếc nhìn Quý Sơ Bạch, tìm sự đồng tình: “Đúng không Tiểu Quý?”

Quý Sơ Bạch ngồi trên chiếc sofa dài, anh nhìn Trần Tri Dư với vẻ hứng thú, gật đầu tỏ ý đồng tình: “Em thấy cũng được.”

Vương Tam Thủy: “Thấy chưa, Tiểu Quý cũng thấy được kìa. Nếu chị không chịu thì chúng ta bỏ phiếu, ai đồng ý bà chủ đi thay đồ bầu thì giơ tay.”

Cậu còn chưa dứt lời, mọi người đã đồng loạt giơ tay, kể cả Quý Sơ Bạch. Ánh mắt anh nhìn Trần Tri Dư đầy ý cười, trông như một đứa trẻ tinh nghịch.

Trần Tri Dư vừa tức vừa bất lực, đành theo Hồng Ba Ba vào phòng ngủ, đeo cái bụng giả rồi thay váy bầu.

Không đeo thì không biết, vừa đeo lên đã bị trọng lượng của cái bụng giả làm cho hết hồn.

“Sao nặng thế?” Trần Tri Dư vừa đeo vào đã cảm thấy cả nửa người trên như sắp rớt xuống.

Hồng Ba Ba vừa giúp cô dán đai sau lưng vừa đáp: “Sáu cân đấy, đương nhiên là nặng rồi.”

Trần Tri Dư sửng sốt: “Sáu cân? Vậy là bầu mấy tháng?”

Hồng Ba Ba: “Nhân viên đạo cụ nói là chín tháng.”

Trần Tri Dư: “Sao em lại mượn cho chị cái bụng bầu to thế này?”

Hồng Ba Ba dán đai lưng xong, còn giơ tay vỗ bụp một cái lên bụng giả của cô: “Chị đóng vai bà bầu sắp sinh, tất nhiên phải bầu to chút, không thì lộ mất.”

Trần Tri Dư lập tức gạt tay cô ấy ra, bực mình: “Mạnh tay thế, lỡ làm con trai chị đau thì em chịu trách nhiệm nhé?”

Hồng Ba Ba: “…”

Chị nhập vai dữ.

Sau khi đeo bụng giả xong, Trần Tri Dư lại mặc thêm váy bầu, rồi ưỡn bụng đi vài vòng trong phòng ngủ. Cảm giác không hề dễ chịu, không chỉ nặng mà còn rất mệt. Cô còn đưa tay sờ bụng, hơi bất ngờ: “Đúng là sờ cũng giống thật.”

“Chị mà bầu thật thì còn nặng hơn thế này nữa.” Hồng Ba Ba nói: “Nhân viên đạo cụ ấy sinh hai đứa rồi, chị ấy bảo cái này chỉ giống bầu năm sáu tháng thôi.”

Trần Tri Dư khó tin: “Thế lúc sắp sinh thì phải nặng đến mức nào?”

Hồng Ba Ba: “Em chưa sinh nên không biết, cũng không có ý định sinh.”

Trần Tri Dư: “Chị cũng không có ý định sinh.”

Hồng Ba Ba liếc nhìn cô: “Chị không lấy chồng à?”

Trần Tri Dư vừa búi tóc vừa đáp: “Tại sao chị phải lấy chồng?”

Cả đời này chỉ có duy nhất một lần cô từng có ý định lấy chồng, đó là khi 18 tuổi. Sau 18 tuổi thì chưa bao giờ nghĩ đến nữa, thậm chí cũng chẳng còn mơ mộng gì về tình yêu.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Huống hồ con rắn cắn cô chính là cả tuổi thanh xuân của cô.

Mặc dù giờ cô không còn bận tâm đến nó nữa, nhưng vết sẹo mà anh ta để lại thì vẫn còn.

Vết sẹo ấy rất sâu, cứ nằm ngang trong tim, luôn nhắc nhở cô không được dễ dàng động lòng với bất kỳ ai, không đáng, sẽ đau lòng.

Hồng Ba Ba liếc nhìn cô: “Không lẽ chị vẫn còn nhớ đến Phó Vân Đàm?”

Trần Tri Dư bất lực hỏi lại: “Chị nhớ anh ta làm gì?”

Hồng Ba Ba: “Nếu không nhớ anh ta thì sao chị không muốn lấy chồng?”

“Không muốn thì không muốn thôi, cần gì nhiều lý do thế?” Trần Tri Dư bước tới chiếc gương toàn thân ở góc phòng, đứng trước gương quan sát dáng vẻ của mình.

Đuôi tóc cô được uốn xoăn, nếu xõa ra thì trông chẳng giống bà bầu, làm gì có bà bầu nào đi uốn tóc. Nhưng khi búi lên lại mang lại cảm giác vợ hiền mẹ đảm.

Chiếc váy bầu mà Hồng Ba Ba mượn cho cô là màu đen, cổ chữ V, tay bồng, vạt váy viền ren, mang chút phong cách Chanel. Vừa khéo hôm nay cô mang đôi giày bệt mũi tròn màu đen, tổng thể nhìn khá hợp.

Khi cô đang soi gương, Hồng Ba Ba ngồi trên giường, nhìn bóng lưng cô rồi nói: “Em còn tưởng chị để ý Tiểu Quý cơ.”

Trần Tri Dư khựng lại, quay đầu nhìn cô ấy: “Sao em lại nghĩ thế?”

Hồng Ba Ba: “Vì chị đối xử với cậu ấy rất tốt, rất dịu dàng.”

Trần Tri Dư tức giận: “Chị không đối xử tốt với mọi người à?”

Hồng Ba Ba: “Không giống, không phải kiểu dịu dàng ấy. Em biết chị không cưỡng lại được sức hút của bạch liên hoa, nhưng trên đời này thiếu gì bạch liên hoa, vườn hoa rộng lớn như vậy mà chị lại chỉ chung tình với cậu ấy, chứng tỏ trong mắt chị chắc chắn cậu ấy khác biệt.”

Trị giá 3 triệu đấy, tất nhiên khác biệt rồi.

Chị không dịu dàng với cậu ấy thì làm sao cậu ấy yêu chị được?

Nhưng Trần Tri Dư không thể nói thật, cô chỉ khẽ thở dài, đáp: “Chị chỉ cảm thấy một mình cậu ấy bươn trải ở Đông Phụ cũng vất vả, còn phải giúp bố mẹ trả nợ, nên mới thấy thương, đối xử tốt chút thôi.”

Hồng Ba Ba: “Thật không đấy?”

Trần Tri Dư: “Chị lừa em làm gì?”

Hồng Ba Ba: “Chị lừa em hay không cũng không sao, quan trọng là đừng lừa chính mình là được.”

Trần Tri Dư: “Chị tỉnh táo lắm.”

Thay đồ xong, Trần Tri Dư cùng Hồng Ba Ba ra khỏi phòng, Quý Sơ Bạch và hai người kia đã đợi trong phòng khách một lúc lâu.

Vừa thấy cô xuất hiện, Vương Tam Thủy và Mèo Garfield lập tức đứng dậy, đi tới bên cạnh, vây quanh quan sát cô.

Vương Tam Thủy khoanh một tay, tay kia xoa cằm, nhận xét: “Nhìn tổng thể cũng ổn, trông thì giống bà bầu rồi, nhưng cảm giác vẫn thiếu thiếu cái gì đó.”

Trần Tri Dư: “Thiếu cái gì?”

Vương Tam Thủy: “Thiếu sự từ ái của bà bầu và sự dịu dàng của người vợ.”

Trần Tri Dư: “Vớ vẩn, chị có phải bà bầu thật đâu, cái gì cũng giống thì mới lạ ấy.”

Mèo Garfield thở dài: “Chủ yếu vẫn là dịu dàng, dịu dàng! Làm gì có bà bầu nào nóng tính như cô?”

Trần Tri Dư chỉ vào bụng mình, tức đến nổ phổi: “Anh biết cái này nặng thế nào không? Tôi chịu phối hợp với mấy người chơi cosplay đã tốt lắm rồi, còn bày đặt chê bai? Bình thường tôi dịu dàng với mấy người quá mà!”

Mèo Garfield lắc đầu thở dài, rồi hỏi Quý Sơ Bạch: “Tiểu Quý, cậu thấy sao?”

Quý Sơ Bạch vẫn ngồi trên sofa, nhìn Trần Tri Dư từ xa. Anh không trả lời Mèo Garfield ngay mà nói với Trần Tri Dư: “Chị lại đây.”

Trần Tri Dư bước tới chỗ anh, vì bụng nặng trĩu cả eo, nên lúc đi cô vô thức chống tay sau lưng.

Tới trước mặt Quý Sơ Bạch, cô dừng lại, hỏi: “Sao vậy?”

Quý Sơ Bạch đưa tay phải ra nhẹ nhàng chạm vào bụng cô, đồng thời mỉm cười nói với cái bụng: “Con phải ngoan ngoãn nghe lời.”

Giọng điệu dịu dàng nhưng không kém phần nghiêm khắc, nghe rất thật, trông không khác gì một ông bố nghiêm nghị.

Trần Tri Dư lập tức bật cười, đuôi mắt cong lên. Trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên cô có cảm giác mình là bà bầu thật, còn đưa tay sờ bụng.

Vương Tam Thủy thấy thế thì lập tức vỗ tay: “Chính là như vậy! Giữ nguyên trạng thái này! Giờ thì không thiếu gì nữa rồi!”

Mèo Garfield giơ ngón cái với Quý Sơ Bạch: “Vẫn là Tiểu Quý có cách, quả nhiên là sinh viên xuất sắc!”

Hồng Ba Ba không nói gì, cô ấy nhìn Trần Tri Dư rồi lại nhìn Quý Sơ Bạch, bất lực nhún vai.

Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, cuối cùng mọi người cũng có thể đi nghỉ ngơi. Đến 2 giờ 30 sáng, năm người tập hợp lại, cùng xuống dưới tầng.

Ở chính giữa sảnh, họ dùng két bia xếp thành một kim tự tháp mini, trên đó còn bày rất nhiều món quà linh tinh, vô cùng sặc sỡ.

Năm người ngồi quanh một chiếc bàn lớn, kiên nhẫn chờ Bành Xán và Tần Đào đến.

Nhưng đến 3 giờ, Bành Xán vẫn chưa xuất hiện.

Vì cậu ta là siêu sao hạng nhất nên giở thói ngôi sao mà đến muộn chút cũng dễ hiểu, năm người đành kiên nhẫn chờ thêm.

Mãi đến 4 giờ sáng, cuối cùng siêu sao Bành Xán mới chịu xuất hiện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận