Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 13: “Nhưng… hình như họ hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta rồi.”

Kết quả bỏ phiếu ngoài dự đoán.

Cả Trần Tri Dư và Hồng Ba Ba đều vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc, đồng loạt chất vấn Mèo Garfield và Vương Tam Thủy…

Trần Tri Dư trừng mắt nhìn Mèo Garfield: “Tại sao anh không giơ tay?”

Hồng Ba Ba trừng mắt nhìn Vương Tam Thủy: “Tại sao cậu lại giơ tay?”

Cuối cùng lại đồng thanh: “Xí, đồ phản bội!”

Mèo Garfield là người đầu tiên trình bày lý do không giơ tay: “Tôi cảm thấy tình hình hiện tại của Nam Kiều không thích hợp để tuyển thêm người mới, hơn nữa tuy chàng trai này có vẻ lương thiện và đơn thuần, nhưng chúng ta vẫn chưa hiểu rõ về cậu ta, không biết lai lịch thế nào, nếu giữ lại sẽ trở thành nhân tố bất ổn.”

Ánh mắt Hồng Ba Ba nhìn Mèo Garfield đầy vẻ tán thưởng, cô ấy nói bằng giọng điệu chân thành tha thiết từ tận đáy lòng: “Mèo Garfield, em thành thật xin lỗi anh, tuy anh là trai thẳng nhưng anh không ngốc mà rất lý trí, không như ai đó, không cưỡng lại được cám dỗ!”

Trần Tri Dư: “…”

“Ai đó” là chỉ mình hả?

Hồng Ba Ba lại nhìn về phía Vương Tam Thủy: “Cũng không như ai đó, trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu!”

Vương Tam Thủy: “…”

“Ai đó” là chỉ mình hả?

Cậu lập tức trình bày lý do giơ tay: “Tuy tên nhóc đó vừa bạch liên hoa vừa trà xanh, lại còn cố tình tiếp cận bà chủ, nhưng em cảm thấy cậu ta không có ý đồ xấu, mà là khốn khổ vì tình. Em chắc chắn trước đây bà chủ từng lừa tình cậu ta.”

Trần Tri Dư tức muốn phát điên: “Vương Tam Thủy, em mà còn nói linh tinh nữa thì có tin chị vặn đầu em không?”

Vương Tam Thủy vẫn tỉnh bơ, tiếp tục trình bày: “Tuy em không có bằng chứng, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo em rằng, tên nhóc này là người bị hại. Em ghét nhất là kiểu đàn ông đàn bà cặn bã, nên em ủng hộ cậu ta quay lại trả thù.” Dứt lời, cậu nhìn Trần Tri Dư, nhấn mạnh từng chữ: “Em tuyệt đối không dung tha cho kẻ làm tổn thương người khác, cho dù chị là bà chủ của em.”

Trần Tri Dư: “…”

Mọi người đều biết Vương Tam Thủy căm ghét trai đểu và gái đểu đến tận xương tuỷ, nên Mèo Garfield và Hồng Ba Ba bất giác tin lời cậu vài phần, hai người đồng loạt nhìn về phía Trần Tri Dư, ánh mắt vừa tò mò hóng chuyện, lại vừa đầy vẻ khinh bỉ.

Trần Tri Dư vô cùng mệt mỏi: “Chị thật sự mới quen cậu ấy tuần trước thôi!”

Vương Tam Thủy vẫn giữ nguyên quan điểm: “Rất có thể là chị làm tổn thương người ta xong quên người ta luôn, đó mới là cặn bã nhất.”

Trần Tri Dư bỗng cảm thấy hết đường chối cãi, đành kiên quyết đảm bảo: “Chị tuyệt đối chưa từng lừa tình cậu ấy, chị có thể thề với trời!”

Vương Tam Thủy: “Có hay không không phải do chị nói là được, ông trời cũng không thèm quan tâm lời thề của chị là thật hay giả đâu, nhưng thời gian sẽ cho chúng ta biết sự thật.” Dứt lời, cậu nhìn về phía Tiểu Hồng, dõng dạc kết luận: “Trên đây chính là lý do tôi giơ tay, chỉ còn cách giữ cậu ta lại thì chúng ta mới có thể làm rõ chân tướng.”

Hồng Ba Ba không hề bị thuyết phục, lạnh lùng nói: “Là cậu muốn điều tra chân tướng, liên quan gì đến chúng tôi?” Sau đó một lần nữa nhắc lại thái độ của mình: “Dù sao tôi cũng kiên quyết phản đối việc để cậu ta ở lại!”

Mèo Garfield: “Tôi cũng không đồng ý lắm.”

Trần Tri Dư trừng mắt nhìn Mèo Garfield: “Anh đúng là ba phải!” Sau đó cô lại nhìn Tiểu Hồng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Giờ mọi người đang bất đồng quan điểm về việc để cậu ấy ở lại hay đi, vậy thì thế này đi, cho cậu ấy thử việc một tháng, một tháng sau chúng ta bỏ phiếu lại, nếu lúc đó vẫn có người phản đối thì để cậu ấy đi.”

Một tháng là thời gian đủ để nhìn rõ bản chất một người, cũng đủ để quan sát xem anh có phù hợp với bầu không khí và môi trường ở Nam Kiều hay không, đồng thời đánh giá xem anh có thể hòa nhập hay không. Nếu một tháng sau vẫn có người phản đối thì chứng tỏ anh không có duyên với Nam Kiều, không thể khiến mọi người chấp nhận.

Mèo Garfield suy nghĩ cẩn thận rồi khẽ gật đầu: “Tôi thấy cũng được. Nếu cậu ta thật sự tiếp cận bà chủ với mục đích xấu, thì một tháng đủ để chúng ta phát hiện ra âm mưu của cậu ta.”

Thái độ của Hồng Ba Ba vẫn kiên định: “Bất kể thế nào, một tháng sau em cũng sẽ không đồng ý cho cậu ta ở lại!”

Trần Tri Dư bất lực, lại hỏi Vương Tam Thủy: “Em thấy sao?”

Vương Tam Thủy: “Em đồng ý.”

Ba phiếu thuận, một phiếu chống, đề xuất “thử việc một tháng” được thông qua một cách thuận lợi. Trần Tri Dư dứt khoát quyết định: “Cứ chốt vậy đi, một tháng sau lại bỏ phiếu quyết định việc cậu ấy đi hay ở.”

Hồng Ba Ba hừ lạnh một tiếng, đứng dậy khỏi ghế sô pha với vẻ không cam lòng, Trần Tri Dư thấy vậy lập tức nói: “Chưa họp xong mà!”

Hồng Ba Ba: “Còn việc gì nữa?”

Trần Tri Dư bất lực: “Ngồi xuống trước đã!”

Hồng Ba Ba đành phải ngồi trở lại.

Sau đó Trần Tri Dư kể về việc cô lại liên hệ một công ty marketing, nhưng không nói rõ chi tiết, cũng không đề cập đến chi phí, chủ yếu là nhắc mọi người chuẩn bị kỹ lưỡng vì tuần sau sẽ có nhân viên đến quay video. Cuối cùng cô còn dặn dò riêng Vương Tam Thủy: “Tiểu Vương, em mới sáng tác hai bài hát đúng không? Hôm đó họ sẽ quay riêng cho em một video, em cứ xác định trước xem muốn quay bài nào, mấy ngày này tranh thủ luyện tập đi.”

Vương Tam Thủy: “Khoảng bao giờ họ tới?”

Trần Tri Dư: “Thứ năm tuần sau chị sẽ qua lấy phương án, nếu không có gì thay đổi thì chắc thứ sáu họ đến, muộn nhất là chủ nhật.”

Vương Tam Thủy ra hiệu OK: “Vâng!”

Mọi việc cần dặn dò đã xong, Trần Tri Dư thở phào nhẹ nhõm: “Tan họp!”

Quý Sơ Bạch vẫn ngồi dưới tầng chờ cô.

Trong ánh sáng mờ ảo, dáng người anh thẳng tắp, diện mạo tuấn tú, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, phong thái sạch sẽ thoát tục, khí chất như gió mát trăng thanh.

Tiên trong tranh cũng chỉ đến thế là cùng.

Yêu cái đẹp là bản năng con người, đến Trần Tri Dư cũng không dời mắt được.

Sau khi xuống cầu thang, cô lập tức đi thẳng về phía Quý Sơ Bạch, khẽ nói: “Giờ cũng không còn việc gì nữa, tôi đưa cậu về.”

Cô định tranh thủ lúc đưa anh về để truyền đạt lại nội dung cuộc họp vừa rồi cho anh. Dù sao thì hiện tại Tiểu Hồng và Mèo Garfield vẫn chưa thật sự chấp nhận anh, Vương Tam Thủy cũng không có thiện cảm gì, nên tốt nhất là nói riêng, tránh giẫm phải bãi mìn của mấy người họ. Đặc biệt là Tiểu Hồng, cô ấy đang gắt gỏng, nói câu nào không lọt tai là bùng nổ ngay.

Quý Sơ Bạch rất nghe lời cô, ngoan ngoãn gật đầu, khẽ đáp: “Vâng.” Sau đó đứng dậy khỏi ghế.

Trần Tri Dư chào tạm biệt ba người kia, rồi dẫn Quý Sơ Bạch rời đi.

Chiếc Wuling Rongguang vẫn đỗ ở đầu phố.

Dưới ánh đèn đường sáng sủa, thân xe màu bạc loang lổ vết móp méo, tất cả đều là dấu vết năm tháng để lại. Vết va chạm nặng nhất ở phần đầu xe bên phải, cả chao đèn cũng nứt ra, nhưng Trần Tri Dư lười đi thay, dù sao đèn vẫn dùng được, chẳng cần tốn tiền thay chao đèn mới.

Khi nhìn thấy vết va chạm đó, Quý Sơ Bạch lên tiếng hỏi: “Sao đèn xe lại bị đụng thành ra thế này?”

Khi nói, anh vẫn luôn nhìn vào mắt Trần Tri Dư, đồng tử đen nhánh, ánh mắt sâu thẳm, nhưng trong ánh mắt chẳng hề mang theo chút tò mò nào.

Trần Tri Dư thở dài: “Hôm đó tôi vội đi dạy, xe phía trước chạy rất chậm, đúng lúc tôi định vượt thì cái tên khốn đó lại bất ngờ đổi làn, làm tôi hoảng quá phải lập tức bẻ lái, kết quả đâm ngay vào một chiếc xe đang đậu ở lề đường nên mới thành ra thế này.”

Cô còn ngại không dám nói với cậu em hòa thượng rằng chiếc xe bị cô đâm vào là một chiếc Maybach.

Cú đâm đó không nhẹ, đèn pha phía trước của xe cô bị nứt, còn phần đuôi xe Maybach bị móp thành một lỗ to.

Loại xe như Maybach mà chỉ sửa một chỗ móp cũng ít nhất 200.000, lúc đó Trần Tri Dư thật sự rất muốn bỏ chạy, thậm chí đã vào số sẵn rồi, nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được sự ràng buộc đạo đức.

Vì đang vội đi dạy đàn piano cho cậu nhóc nghịch ngợm nên cô không thể đứng đó chờ chủ xe Maybach, thế là cô đành viết tên, thông tin liên lạc và nguyên nhân vụ va chạm lên một tờ giấy, kẹp dưới cần gạt nước của Maybach rồi lái xe rời đi.

Cô cứ tưởng chủ xe sẽ liên lạc ngay tối hôm đó, ai ngờ đến giờ đã hai tháng trôi qua mà chủ xe vẫn bặt vô âm tín.

Có lẽ chủ xe nghĩ cô là người tử tế thật thà, giữ chữ tín nên đã bỏ qua cho cô.

Quý Sơ Bạch không hỏi thêm gì nữa, mà chỉ hỏi: “Chị đi dạy gì?”

Lúc này cuối cùng ánh mắt anh cũng lộ ra chút tò mò.

Trần Tri Dư: “Làm thêm thôi, dạy piano cho trẻ con.” Rồi cô lại bổ sung: “Còn có một lớp quốc họa nữa, nhưng hết tháng này là nghỉ rồi, tôi muốn tập trung kinh doanh quán bar của mình.” Nói đến đây, cô quay lại nhìn Nam Kiều, trong màn đêm, tòa nhà sơn đỏ phong cách cổ điển này càng trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết. Một lát sau, cô lên tiếng, nói từng chữ rõ ràng: “Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày tôi khiến nó quay trở lại thời huy hoàng.”

Ánh mắt Quý Sơ Bạch vẫn dừng trên gương mặt cô.

Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua mái tóc dài đen nhánh của cô, càng tôn lên đường nét quyến rũ và tinh tế trên gương mặt, đặc biệt là đôi mắt long lanh mơ màng kia, từng cái nhíu mày hay nụ cười đều trông như hờ hững, nhưng lại ẩn chứa một sự mê hoặc khó tả.

Môi đỏ quyến rũ, ánh mắt lả lướt, xinh đẹp rực rỡ như ngọn lửa.

Cô toát ra vẻ đẹp trưởng thành của người phụ nữ một cách trọn vẹn.

Anh chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp cô, khi đó cô vẫn là một cô gái non nớt để mái bằng, mười tám tuổi, mặc sơ mi trắng và váy xếp ly, nửa đêm đứng bên cây cầu mù sương, tay còn cầm điếu thuốc, vừa ho vừa hút.

Cho đến tận bây giờ, anh vẫn nhớ rõ câu đầu tiên cô nói với mình: “Muốn hút một hơi không?”

Anh đã nhận lời, hút một hơi, rồi từ đó bắt đầu chuỗi ngày nghiện thuốc suốt mười năm.

Mười năm qua, anh chưa từng đổi nhãn hiệu thuốc, vẫn luôn hút loại mà cô đưa.

Trần Tri Dư không để ý đến ánh mắt chăm chú của Quý Sơ Bạch, cô chỉ nhìn Nam Kiều thật sâu rồi dời mắt, tiện tay mở cửa xe, nói ngắn gọn: “Lên xe đi.”

Quý Sơ Bạch cũng dời mắt, mở cửa ghế phụ.

Sau khi lên xe, Trần Tri Dư không lập tức khởi động mà vừa thong thả thắt dây an toàn vừa lơ đãng nói với Quý Sơ Bạch: “Lúc nãy tôi và họ đã bàn bạc, quyết định cho cậu thử việc một tháng.” Sợ làm tổn thương tâm hồn non nớt của cậu em hòa thượng, cô vội vàng an ủi thêm: “Cậu đừng nghĩ nhiều, không phải vì không hài lòng với cậu, chỉ là lo cậu mới tiếp xúc ngành này, chưa quen giờ giấc, nên cho cậu một tháng để trải nghiệm trước. Nhưng cậu yên tâm, chắc chắn lương và đãi ngộ sẽ tốt hơn Thắng Bách chứ không tệ hơn.”

Quý Sơ Bạch nhìn cô không chớp mắt, ánh nhìn đầy tin tưởng: “Tôi tin chị.” Nhưng nói xong, anh lại cụp mắt xuống, mím môi do dự, cuối cùng thở dài, khẽ nói: “Nhưng… tôi không muốn chị vì tôi mà khó xử.”

Trần Tri Dư không thể chịu nổi dáng vẻ này của anh, mỗi lần cậu em hòa thượng cụp mắt là trái tim cô lại run lên, cô lập tức nói bằng giọng quả quyết: “Không khó xử, hoàn toàn không khó xử!”

Quý Sơ Bạch không nói gì thêm, anh hơi cúi đầu, trong mắt vừa có chút áy náy, vừa có chút bất an: “Nhưng… hình như họ hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta rồi.” Anh lại cố gắng thanh minh: “Tôi thật sự không nghĩ họ sẽ hiểu lầm, nếu biết trước thì tôi nhất định sẽ không về cùng chị, hay là…” Giọng anh ngập ngừng, sắc mặt lộ vẻ ấm ức và không cam lòng, nhưng anh vẫn hạ quyết tâm, nhìn cô với ánh mắt kiên định: “Hay là chị cứ đuổi tôi đi đi, tôi không muốn khiến chị lại vì tôi mà cãi nhau với người nhà nữa.”

Anh càng uất ức nhún nhường như vậy, Trần Tri Dư càng thấy đau lòng, như thể nhìn thấy một chú nai nhỏ bị thương, thậm chí trong lòng còn trào dâng xúc động muốn ôm chặt lấy anh mà dỗ dành, cô lại vừa vội vàng vừa lo lắng an ủi anh: “Đừng nghĩ linh tinh, chúng tôi không cãi nhau gì cả mà chỉ đùa giỡn thôi, chẳng liên quan gì đến cậu hết, cậu cứ yên tâm ở lại đây đi, chắc chắn tôi sẽ không đuổi cậu đâu!”

Quý Sơ Bạch ngước mắt lên, rụt rè nhìn cô: “Thật chứ?”

Trần Tri Dư gật mạnh đầu, giọng chắc nịch: “Thật, tôi chưa từng nói dối!”

Ừ, chưa từng nói dối.

Quý Sơ Bạch cố kìm nén cảm xúc mãnh liệt nào đó tận sâu trong lòng, anh thở phào một hơi, nở nụ cười ấm áp với cô: “Được, tôi tin chị.”

Trần Tri Dư cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỗ được cậu em hòa thượng.

Đúng lúc cô chuẩn bị lái xe, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên bên tai.

Là điện thoại của Quý Sơ Bạch, anh cầm lên xem, trên màn hình hiển thị: Trình Quý Hằng.

Mẹ của Trình Quý Hằng họ Ngô, nhà họ Ngô và nhà họ Quý có quan hệ thân thiết lâu đời.

Anh và Trình Quý Hằng lớn lên cùng nhau, là bạn thân nhiều năm, từng du học nước ngoài cùng nhau, sau khi tốt nghiệp về nước còn khởi nghiệp chung, tình nghĩa anh em hơn hai mươi năm, không phải ruột thịt mà còn hơn cả ruột thịt.

Thấy tên người gọi, Quý Sơ Bạch ngập ngừng một chút rồi ấn nút nhận, áp điện thoại lên tai.

Trình Quý Hằng không thích vòng vo, luôn đi thẳng vào vấn đề: “Ra ngoài uống rượu.”

Quý Sơ Bạch hơi nhíu mày, lời lẽ thành khẩn: “Anh Trình, rượu thì thôi ạ, em không uống được nhiều, em vẫn hy vọng anh có thể cho em gia hạn thêm vài ngày nữa.”

Trình Quý Hằng lập tức hiểu ý, hạ giọng xuống: “Con trai à, gợi ý cho bố một chút đi.”

“…”

Quý Sơ Bạch nghiến răng, khi lên tiếng lần nữa, trong giọng nói đã mang theo vài phần gấp gáp và cầu khẩn: “Chờ em tìm được nhà trọ, em nhất định sẽ dọn ra ngay.”

Anh em ruột chỉ cần gợi ý một chút là hiểu ngay, Trình Quý Hằng lập tức nghiêm nghị nói qua điện thoại: “Không được, chậm nhất là đến cuối tuần này, trước cuối tuần cậu nhất định phải cút đi, nếu không tôi sẽ gọi người vứt hết đồ của cậu ra ngoài.”

Giọng anh ấy rất to, giọng điệu cũng rất hung ác, Trần Tri Dư đang ngồi trên ghế lái nghe rõ mồn một, lập tức quay sang nhìn Quý Sơ Bạch, trong ánh mắt đầy lo lắng.

Tên nhóc thối này, lại bị bạn cùng phòng phàn nàn nữa à? Giờ sắp bị chủ nhà đuổi ra rồi hả?

*Tác giả có lời muốn nói:

Trình chó tuy chó nhưng làm việc rất ổn, vì theo đuổi vợ mà cậu Quý làm con trai anh ấy một lần cũng đáng.

Trình Quý Hằng là nam chính bộ 《Mật Đào》, đã chuyển ngữ xong rồi, ai hứng thú thì có thể đọc nhé.

Tình bạn thân thiết giữa Trình trà xanh và Quý bạch liên mãi mãi bền lâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận