Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 10: “Cậu có đồng ý đi theo tôi không?”
Trần Tri Dư đã hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải đòi lại công bằng cho cậu em hòa thượng, cô lại quay sang nhìn gã đàn ông đeo đồng hồ Rolex, lạnh lùng nói: “Cậu ấy ra tay đúng là có phần bốc đồng, nhưng trong tình huống vừa rồi, ngoài phản kháng ra thì cậu ấy còn cách giải quyết nào tốt hơn không? Nếu không phải mấy người ức h**p quá đáng thì cậu ấy đã không phải ra tay.”
Gã đàn ông trợn mắt mắng Trần Tri Dư: “Cmn cô nói vớ vẩn gì thế!” Bạn gái gã còn đang ngồi bên cạnh, gã lại là đàn ông duy nhất trên bàn, để tránh mất mặt trước ba người khác giới, gã càng tỏ ra kiêu căng hống hách, giọng nói cũng to hơn hẳn, cứ như thể to tiếng hơn thì sẽ thể hiện được bản lĩnh đàn ông vậy: “Cmn chưa từng thấy nhân viên nào kiêu căng như vậy, rõ ràng có thể giải quyết êm đẹp mà nó lại ra tay đánh phụ nữ!”
Bạn gái gã cũng hùa theo: “Đúng đó, đàn ông sao có thể đánh phụ nữ được?”
Sau khi nghe hai người kia nói vậy, chị Lý càng khóc to hơn, người bạn bên cạnh cũng bắt đầu giả bộ an ủi cô ta, thành công khiến cô ta trở thành bên yếu thế.
Rõ ràng bốn người này đang cố tình đánh lạc hướng sự việc, hoàn toàn bỏ qua sự thật rằng chị Lý là người giở trò trêu ghẹo trước, chỉ nhấn mạnh rằng Quý Sơ Bạch đã đánh phụ nữ. Người không hiểu đầu đuôi sự việc nghe xong chắc chắn sẽ nghĩ rằng tất cả đều là lỗi của Quý Sơ Bạch.
Trần Tri Dư đã làm bà chủ quán bar nhiều năm, gặp không ít người lý sự cùn nên chẳng lấy làm lạ, cô cười khẩy, đáp: “Mấy người ỷ thế h**p người ép cậu ấy xin lỗi, còn muốn giải quyết êm đẹp thế nào nữa? Hay là mấy người cho rằng ép một người không có lỗi phải nhận lỗi là cách giải quyết êm đẹp? Cậu ấy đáng bị mấy người chèn ép à? Đáng bị người đàn bà này trêu ghẹo à?” Nói rồi, cô lại liếc nhìn chị Lý vẫn đang nức nở bằng ánh mắt khinh bỉ: “Đánh cô còn nhẹ đấy, nếu là tôi thì tôi chặt luôn cái tay chó của cô rồi.”
Lấy danh nghĩa không chính đáng để tùy tiện động tay động chân với người khác, nói dễ nghe thì là trêu ghẹo, nói thẳng ra là quấy rối, đáng bị chặt tay, bất kể nam hay nữ.
Chị Lý lập tức ngưng khóc, tức giận trợn mắt nhìn Trần Tri Dư, tuy vành mắt đỏ hoe rưng rưng nước nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén.
Lời Trần Tri Dư nói cực kỳ đúng trọng tâm, một lần nữa phơi bày rõ sự thật đang bị đánh lạc hướng. Gã đàn ông đeo Rolex bị phản bác đến mức cứng họng, tức quá bắt đầu chửi bậy, như một con chó điên sủa ầm lên với Trần Tri Dư: “Con đ* này, việc nhà mày à? Cmn tao thấy đúng là nó đáng bị…”
Tiếng sủa đột ngột im bặt, vì Quý Sơ Bạch đang đứng sau lưng Trần Tri Dư bỗng bước lên một bước, đứng ngay bên cạnh cô.
Gã đàn ông đeo Rolex đối diện với ánh mắt của anh.
Vẻ mặt Quý Sơ Bạch âm u lạnh lẽo, ánh mắt tàn nhẫn, không còn chút vẻ yếu đuối nào, chỉ còn lại sự áp đảo và khí thế mạnh mẽ khiến người ta sợ hãi.
Đôi mắt anh đen như mực, vô cùng sâu thẳm, cộng thêm ánh mắt lạnh lẽo không chút độ ấm, như thể mặt hồ sâu giữa mùa đông giá buốt, chỉ cần khẽ chạm vào đã đủ thấy cái lạnh thấu xương.
Gã đàn ông bất giác rùng mình một cái.
Lúc này, ông chủ quán bar đến.
Ông chủ quán bar Thắng Bách là một người đàn ông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, thân hình cao gầy, diện mạo đoan chính, ăn mặc sành điệu thời thượng, cũng coi như là một anh chàng điển trai.
Anh chàng điển trai đó tên là Ngô Thần Đào, có quen Trần Tri Dư, vừa thấy cô là lập tức nhíu chặt mày, bực bội nói: “Sao cô lại đến đây?”
Trần Tri Dư cũng biết anh ta, tức giận nói: “Tới thay trời hành đạo.”
Giữa cô và ông chủ quán bên cạnh đã có hiềm khích từ trước.
Nửa năm trước Ngô Thần Đào mua một con mèo nhỏ, là giống mèo Mỹ lông ngắn thuần chủng, giá 4.000, đặt tên là Ngô Kiều Kiều.
Ngô Thần Đào là người nghiện mèo chính hiệu, anh ta nuôi Ngô Kiều Kiều như con gái ruột, có thể nói là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, mua cho nó toàn đồ tốt nhất đắt nhất, không hề tiếc tiền, miễn sao Kiều Kiều sống sung sướng.
Khi Kiều Kiều được hai tháng tuổi, trong lúc không ai chú ý nó đã chạy ra khỏi quán bar Thắng Bách, tới chỗ nào không tới lại chạy sang Nam Kiều.
Lúc đó là ca trực của Hồng Ba Ba, cô ấy thấy Kiều Kiều đáng yêu nên đổ ít sữa cho nó uống.
Trước đó bốn người bên Nam Kiều chưa từng thấy Kiều Kiều, càng không biết đó là mèo của ông chủ quán bên cạnh, nên sau khi mèo uống sữa xong, Hồng Ba Ba không biết đưa nó đi đâu nên giữ lại.
Hôm sau Ngô Thần Đào hớt hải chạy sang Nam Kiều, hôm đó là ca trực của Trần Tri Dư, cô lập tức trả mèo ngay cho anh ta. Sau khi cảm ơn xong, Ngô Thần Đào ôm mèo rời đi, nhưng chưa đầy hai tiếng sau lại quay lại với khí thế hùng hổ, lý do là con gái anh ta bị ngược đãi, về nhà bị tiêu chảy, vô cùng tiều tụy, đang phải nằm viện, trong lời nói đầy lo lắng và đau lòng.
Trần Tri Dư phủ nhận chuyện ngược đãi mèo nhưng Ngô Thần Đào không tin, nhất quyết đòi một lời giải thích, đồng thời bắt cô chịu toàn bộ chi phí điều trị cho Kiều Kiều. Trần Tri Dư tức đến phát điên, cảm thấy anh ta là loại người lấy oán báo ơn, đừng nói là không có tiền, có tiền cô cũng không đưa.
Hai người cãi nhau một trận ầm ĩ.
Từ đó, giữa Nam Kiều và Thắng Bách coi như có mối thù, vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, giờ lại càng thêm căng thẳng.
Vừa rồi Ngô Thần Đào nghe nhân viên khác nói bên ngoài có người gây chuyện, bèn vội vàng chạy ra, vừa thấy Trần Tri Dư thì sắc mặt lập tức sa sầm lại, nói bằng giọng khó chịu: “Thay trời hành đạo cũng phải xem địa bàn chứ? Đây là Thắng Bách, không phải Nam Kiều.”
Ẩn ý là: Đây là quán bar của tôi, không đến lượt cô lo chuyện bao đồng.
Trần Tri Dư không thể phản bác điều này, lần này đúng là cô lo chuyện bao đồng thật.
Thực ra ban đầu cô cũng không định xen vào, nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ kia sờ mặt Quý Sơ Bạch, cô bỗng nhận ra đây là cơ hội nghìn năm có một để giành được thiện cảm của cậu em hòa thượng, thế là không chút do dự lao thẳng từ Nam Kiều sang.
Nhưng dù cô có đứng về chính nghĩa hay không thì việc làm loạn trên địa bàn người khác vẫn có phần không phải, huống chi mối quan hệ giữa Nam Kiều và Thắng Bách lại vi diệu như vậy…
Ngay khi cô còn chưa biết nên tiếp lời thế nào, Quý Sơ Bạch bên cạnh đột nhiên nói với Ngô Thần Đào: “Không liên quan đến chị ấy, chuyện này do tôi gây ra, bà chủ Trần chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy bất bình nên ra tay giúp tôi thôi.”
Ngô Thần Đào cau mày hỏi: “Cậu gây ra chuyện gì?”
Gã đàn ông đeo Rolex lập tức chỉ vào chị Lý: “Cậu ta ra tay đánh người.” Gã còn ra vẻ đạo đức cao thượng mà lên giọng chỉ trích: “Đánh phụ nữ đã đành, thái độ còn ngang ngược thế kia, đây là chất lượng phục vụ của quán các người à?”
Nghe thấy nhân viên của mình đánh người, lửa giận của Ngô Thần Đào lập tức bùng lên, anh ta trợn mắt quát Quý Sơ Bạch: “Ai cho cậu đánh khách hả?”
Thấy ông chủ cũng đứng về phía mình, gã đeo Rolex lại càng vênh váo: “Bảo xin lỗi cũng không chịu, mẹ kiếp, chưa từng thấy loại nhân viên nào như thế này!”
Quý Sơ Bạch vẫn không phản bác mà chỉ cúi đầu, lông mày hơi nhíu lại, bờ môi mỏng mím chặt, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên vẻ bất an và tủi thân.
Trần Tri Dư thấy anh như vậy thì lập tức đau lòng, giống như nhìn thấy một chú thỏ con run rẩy giữa gió lạnh.
Tuyệt đối không thể để cậu em hòa thượng bị bắt nạt ngay trước mặt mình được!
Trần Tri Dư lại nổi nóng, tức tối trừng mắt với Ngô Thần Đào: “Sao anh không hỏi vì sao cậu ấy đánh người?”
Ngô Thần Đào cũng có nguyên tắc của mình: “Bất kể lý do gì, ra tay đánh khách là sai!” Dứt lời, anh ta lại nhìn sang Quý Sơ Bạch, nói: “Cậu ấy ấm ức sao không tự nói, cần cô ta phải nói thay à?”
Gã đeo Rolex cười khẩy, châm chọc: “Nói ra còn gọi là ấm ức à? Không ấm ức thì sao khiến người ta đau lòng được? Tôi thấy anh mau đuổi cổ tên nhân viên này đi, người ta đâu muốn gắn bó với chỗ này, chỉ coi anh như bàn đạp thôi.”
Quý Sơ Bạch không hề biện minh cho mình, hàng mi hơi cụp xuống, sắc mặt ảm đạm, dù không nói một lời, Trần Tri Dư vẫn cảm nhận được sự vô tội và uất ức của anh.
Đau lòng chết mất!
Cô lạnh lùng nhìn gã đeo Rolex, chế giễu lại: “Nói đến tài châm ngòi ly gián và đổi trắng thay đen thì anh còn giỏi hơn cả mấy bà tám đầu ngõ nữa kìa.”
Gã Rolex tức điên lên, định mắng tiếp nhưng mới nói được câu “Mẹ kiếp, mày…” thì đã bị ánh mắt của Quý Sơ Bạch áp chế.
Chàng trai ngây thơ lương thiện bỗng trở nên âm u và tàn nhẫn, mang đầy sự đe dọa.
Lần này gã Rolex không nhịn nổi nữa, chỉ tay về phía Quý Sơ Bạch: “Mấy người nhìn nó cho kỹ đi, nhìn ánh mắt nó đi, nó còn tàn nhẫn hơn bất kỳ ai, ấm ức cái con khỉ!”
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Quý Sơ Bạch.
Quý Sơ Bạch hết sức kinh ngạc, hoang mang bất an, đôi mắt đen láy vô cùng trong suốt, ánh lên những gợn sóng lấp lánh, tựa như mặt hồ trong xanh bị thả một hòn đá nhỏ xuống.
Mọi người không phát hiện ra chỗ nào bất thường mà chỉ thấy sự căng thẳng và vô tội của anh, thế là lại dồn ánh mắt trở về phía gã Rolex.
Gã Rolex nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với Quý Sơ Bạch: “Mẹ kiếp, đến đ* còn không diễn đạt như mày!”
Trần Tri Dư lập tức bùng nổ: “Mày mà còn mắng cậu ấy một câu nữa là bà xé nát miệng mày đấy.”
Ngô Thần Đào cũng nhíu mày, nói: “Anh à, trước mặt tôi mà anh chửi nhân viên của tôi thì không ổn đâu? Từ nãy đến giờ cậu ấy không nói một câu nào, anh nổi giận thế này có hơi vô lý quá không?”
Trần Tri Dư liếc nhìn Ngô Thần Đào, trong lòng thầm nghĩ người này cũng không đến mức hoàn toàn vô lương tâm.
Gã đeo Rolex đành ngậm bồ hòn làm ngọt, có nỗi khổ mà không nói ra được, gã lại trừng mắt lườm Quý Sơ Bạch rồi giận dữ ngồi phịch xuống chỗ cũ, nhưng vẫn khăng khăng đòi một lời phân xử: “Tôi mặc kệ, nhân viên các người đánh bạn tôi, hôm nay nhất định phải xin lỗi, không thì chuyện này không xong đâu!”
Ngô Thần Đào theo chủ nghĩa “khách hàng là thượng đế”, anh ta thở dài, ra lệnh cho Quý Sơ Bạch: “Xin lỗi anh chị ấy đi.”
“Sao phải xin lỗi?” Trần Tri Dư nhìn Ngô Thần Đào với vẻ không thể tin nổi: “Nhân viên phục vụ bị sàm sỡ mà không được phản kháng à? Vậy thì làm phục vụ ở chỗ các anh thê thảm thật, không những phải bỏ sức mà còn phải bán thân?”
Chị Lý nghe vậy thì lập tức trừng mắt mắng Trần Tri Dư: “Cô nói chuyện kiểu gì thế hả? Ai ép cậu ta bán thân chứ? Chẳng phải chỉ sờ một cái thôi sao?”
Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi: “Việc cô làm còn ghê tởm hơn lời tôi nói nhiều.”
Cô cũng chẳng muốn nói lời khó nghe như vậy, nhưng không nặng lời một chút thì mấy người này kể cả Ngô Thần Đào sẽ không nhận ra gốc rễ của vấn đề nằm ở đâu.
Nếu chuyện này xảy ra ở Nam Kiều, cô đã ra tay từ lâu rồi.
Lúc này Ngô Thần Đào đại khái cũng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, người phụ nữ này giở trò trêu ghẹo nên Quý Sơ Bạch mới ra tay đánh cô ta, mà người như vậy thì đúng là đáng đánh thật. Bất kể là nam hay nữ, giở trò sàm sỡ đều là đồ ngu xuẩn, nhưng… dù sao cũng là khách hàng, nếu để chuyện nhân viên đánh khách truyền ra ngoài, danh tiếng của quán sẽ bị ảnh hưởng.
Ngô Thần Đào thở dài, bất lực nhìn Quý Sơ Bạch: “Tại sao cậu không đến tìm tôi?” Giọng anh ta còn mang theo chút trách móc: “Dù thế nào cũng không thể đánh khách.”
Quý Sơ Bạch không phản bác, anh cụp mắt xuống, giọng điệu hèn mọn, mang theo áy náy: “Xin lỗi.”
Anh vẫn hơi cúi đầu, giữa đầu lông mày hiện rõ sự yếu đuối và bất lực.
Trần Tri Dư tức không thở nổi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, muốn mắng anh nhưng lại không nỡ. Cậu em hòa thượng ngây thơ đơn thuần như thế, sao nỡ mắng chứ? Cô kìm nén cơn giận, nói: “Không cần xin lỗi, cậu không sai.” Nhưng cô lại nỡ mắng Ngô Thần Đào, tức giận nhìn anh ta chằm chằm: “Loại người như anh đúng là mù quáng vì lợi ích, không phân biệt đúng sai. Tôi nói cho anh biết, cậu ấy nghỉ việc, không làm nữa, từ giờ cậu ấy là người của Nam Kiều.”
Ngô Thần Đào không những không giận mà còn bật cười: “Cô nói cậu ấy nghỉ là cậu ấy nghỉ à? Nguyên dãy phố này ai mà không biết Nam Kiều sắp đóng cửa chứ? Chỉ cần là người có chút đầu óc cũng sẽ không nghỉ chỗ tôi để sang Nam Kiều đâu.”
Những lời này đâm trúng chỗ đau của Trần Tri Dư, khiến cô nghẹn họng không nói được gì, cũng khiến cô ý thức được vừa rồi mình hơi bốc đồng, chưa chắc cậu em hòa thượng sẽ nghỉ việc, càng chưa chắc sẽ đồng ý về Nam Kiều, cô không thể tự ý quyết định thay anh.
Nhưng dù sao cũng phải tranh thủ một phen.
Cô hơi do dự, rồi quay đầu nhìn Quý Sơ Bạch, hỏi: “Cậu có đồng ý đi theo tôi không?”
Ngô Thần Đào chắc chắn rằng Quý Sơ Bạch sẽ không đi theo Trần Tri Dư, anh ta khoanh tay trước ngực, bày ra dáng vẻ chờ xem trò vui, thậm chí trong đầu còn chuẩn bị sẵn lời mỉa mai.
Thế nhưng Quý Sơ Bạch gần như không cần suy nghĩ, chỉ liếc nhìn Trần Tri Dư rồi trả lời: “Có.”
Ánh mắt ấy rất sâu, như chạm đến tận linh hồn, giọng điệu khi trả lời cũng trầm và mạnh mẽ đến mức người nghe phải bất ngờ, khiến Trần Tri Dư cảm thấy ngượng ngùng, tựa như vừa rồi không phải cô đang mời người ta đến làm mà là đang ký một khế ước sinh tử suốt đời không đổi.
*Tác giả có lời muốn nói:
Độc thoại nội tâm cậu Quý: Cuối cùng vợ cũng chịu dẫn tôi đi rồi.
Độc thoại nội tâm bà chủ: 3 triệu sắp vào túi rồi.
#Tôi coi cậu là cây ATM di động, cậu lại muốn tôi làm vợ cậu???#
Lớp học “bạch liên hoa” của giáo sư Quý vẫn tiếp tục, tuyệt đối đảm bảo chất lượng, người già trẻ nhỏ đều tin dùng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận