Khi hai người tới bên ngoài khu nuôi linh miêu đồng cỏ, vẫn còn thấy hơn mười vị du khách đang chờ đợi bên trong.
"Hôm nay Kim Kim sao lại nghỉ sớm thế nhỉ?"
"Nhân viên chăn nuôi bảo hôm nay thời tiết nóng quá, hơn nữa tâm trạng Kim Kim không được tốt, vốn dĩ đã ra ngoài rồi nhưng lại đòi quay vào."
"A, tiếc quá, hôm nay tôi chuyên môn tới xem Kim Kim, không biết lát nữa nó có ra lại không."
Những lời bàn tán của du khách lọt vào tai Chúc Ngu. Trác Huyên dẫn cô lặng lẽ tiến vào khu vực nghỉ ngơi và nhà nội xá bên trong khu nuôi.
Trác Huyên giải thích: "Kim Kim là tên con linh miêu đồng cỏ trong vườn chúng tôi, nó thường ngày rất được yêu thích, nhưng hôm nay vì một số lý do nên đã vào chuồng sớm."
Chúc Ngu đi bên cạnh Trác Huyên, khẽ gật đầu. Vừa bước chân vào viên khu, chưa thấy bóng dáng mèo đâu đã nghe thấy mấy tiếng kêu sắc nhọn, thanh âm cao v.út ch.ói tai, lộ rõ sự đe dọa và phẫn nộ cực độ.
Trác Huyên hơi do dự không biết có nên đi vào hay không, động vật đang lúc bạo nộ mà thấy người lạ sẽ càng tức giận hơn, cô cũng không hiểu tại sao Quản lý Phan lại gọi Chúc Ngu tới đây lúc này.
Chúc Ngu nhận ra sự do dự của Trác Huyên, liền nói: "Hôm nay cảm ơn cô, cô về trước đi, tôi nhận ra đường rồi."
Trác Huyên suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu: "Tôi đi cùng cô vào trong."
Cô ấy dẫu sao cũng là nhân viên vườn thú Huy Sơn, ở địa bàn này vẫn quen thuộc hơn.
Theo bước chân tiến lại gần, Chúc Ngu đã thấy cảnh tượng đang diễn ra tại khu nghỉ ngơi:
Hai nhân viên mặc đồ bảo hộ kín mít đang vây quanh một con linh miêu đồng cỏ. Họ đeo găng tay chống c.ắ.n, cầm lưới bắt giữ, đang lùa con linh miêu vào chuồng sắt ở góc tường. Nhân viên chăn nuôi cũng đứng bên cạnh dỗ dành: "Kim Kim đừng sợ, Kim Kim ngoan ngoãn vào l.ồ.ng đi nào."
Bỗng nhiên con linh miêu đồng cỏ thét lên một tiếng ch.ói tai. Chỉ thấy con vật bị dồn vào góc tường đột ngột bật nhảy, chân sau khẽ đạp một cái đã nhảy cao hơn hai mét, nhẹ nhàng đáp xuống mũ bảo hiểm của nhân viên công tác.
Nó phát ra tiếng khè khè đầy đe dọa, lạnh lùng nhìn chằm chằm những người xung quanh.
Con linh miêu này dài khoảng bảy tám mươi centimet, thân hình thon dài, đường nét cơ bắp săn chắc mượt mà. Nó sở hữu bộ lông tuyệt đẹp với nền màu vàng óng như lúa mạch, bên trên phủ đầy những đốm đen và vằn vện không quy tắc.
Đôi mắt to sáng rực nhìn xoáy vào những người trước mặt, nó ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, dù là đang đe dọa con người thì tư thế vẫn vô cùng ưu nhã, giống như một "siêu mẫu" trong họ nhà mèo.
Chúc Ngu không kìm lòng được mà cảm thán: "Đúng là một chú mèo xinh đẹp."
Vườn thú Linh Khê cũng không thiếu động vật họ mèo, nhưng lại khá thiếu các loài mèo cỡ trung.
Trong vườn chỉ có hai con nổi tiếng nhờ vẻ ngoài đáng yêu, đặc biệt là con mèo đuôi ngắn, bộ lông dày xù, mắt tròn xoe, hành động lúc nào cũng lộ vẻ ngây ngô. Còn con linh miêu đồng cỏ trước mắt này lại tràn đầy khí chất ưu nhã và nhạy bén, vô cùng thu hút ánh nhìn.
Thân hình lớn như vậy mà đứng trên đầu người thì rất khó giữ thăng bằng, nhưng Kim Kim lại đứng vững như đang trình diễn trên sân khấu. Nghe thấy tiếng Chúc Ngu, nó quay đầu nhìn sang, đôi mắt nâu sáng rực một cách dị thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một nhân viên khác nhanh tay lẹ mắt, nhân cơ hội này giơ lưới bắt lên ——
Nhưng linh miêu đồng cỏ phản ứng còn nhanh hơn, chân sau đạp mạnh, một lần nữa nhảy vọt ra xa, đồng thời gầm gừ hung ác về phía Chúc Ngu, mắt trợn ngược giận dữ: "Lũ người xấu các ngươi, tất cả đều là người xấu!"
Chúc Ngu: ??? Cô cảm thấy mình vô cùng oan ức, rõ ràng chưa làm gì đã bị con linh miêu coi là đồng bọn của đám người kia.
Con linh miêu vừa chạy nhảy loạn xạ trong khu nghỉ ngơi, vừa phát ra những tiếng kêu cao v.út: "Đồ xấu xa, trả con lại cho ta!"
Phan Kim Xuyên cũng chú ý thấy Chúc Ngu, ông tiến về phía cô, thần sắc đầy vẻ xin lỗi: "Ngại quá, Quản lý Chúc lại để cô xem trò cười rồi. Hôm nay vốn định đưa cô tới xem Kim Kim và ba con non, không ngờ Kim Kim bỗng dưng nổi điên."
Chúc Ngu hỏi: "Con non của Kim Kim đâu rồi? Lúc tới tôi có nghe kể qua, nó thường xuyên tiếp xúc với các con, có lẽ hôm nay nó nổi giận là vì không thấy con mình chăng?"
Từ câu nói của Kim Kim, Chúc Ngu đã đoán ra được phần nào sự việc. Sáng sớm Kim Kim phát hiện con mình biến mất nên nổi trận lôi đình, khẳng định nhân viên chăn nuôi là một lũ "buôn mèo", tự nhiên sẽ mất kiểm soát cảm xúc.
Nhưng Phan Kim Xuyên lại lập tức phủ nhận: "Chắc không phải vấn đề con non đâu, Kim Kim đã tách con được ba ngày rồi, hai ngày trước đều bình yên vô sự, hôm nay có lẽ là do nguyên nhân khác."
Ông thở dài một tiếng: "Quản lý Chúc, cũng chính vì Kim Kim và đám nhỏ đã tách nhau thành công nên tôi mới mời cô tới Huy Sơn, không ngờ lại để cô gặp phải chuyện này."
Phan Kim Xuyên nói mà thấy đỏ mặt, ông vốn muốn đạt được thỏa thuận hợp tác hữu nghị với vườn thú Linh Khê, không ngờ hiện trạng lại tồi tệ thế này.
Chúc Ngu hỏi: "Có thể bảo hai nhân viên kia ngừng bắt giữ Kim Kim không? Hiện tại nó đang rất sợ hãi."
Phan Kim Xuyên rất tin tưởng Chúc Ngu. Từ lần đầu cô tới Linh Khê trấn an con chồn chân xám cho tới những chuyện ông tận mắt chứng kiến khi đi cùng cô tới vườn thú Đài Kinh Sơn, tất cả đều chứng minh Chúc Ngu có khả năng giao tiếp với động vật một cách thần kỳ.
"Tiểu Từ, Tiểu Chương, hai cậu đừng bắt Kim Kim nữa, nghỉ ngơi một lát đi." Phan Kim Xuyên nói.
Hai nhân viên có chút do dự, nhưng vẫn làm theo lời ông. Chỉ là bọn họ vừa dừng tay, Kim Kim lại bắt đầu "làm loạn", giống như con ngựa hoang đứt cương chạy điên cuồng trong khu nghỉ ngơi. Nó nhảy lên dùng thân mình húc mạnh vào giá gỗ, hất văng mọi đồ chơi xuống đất, móng vuốt cào lên các món đồ nội thất tạo ra những âm thanh ch.ói tai.
Móng vuốt sắc lẹm rạch lên rèm cửa tạo thành những vết rách sâu, nó dùng răng xé rèm thành từng mảnh vụn như để trút giận. Chưa đầy nửa phút, căn phòng đã trở nên hỗn loạn tan hoang.
Nhân viên chăn nuôi lo lắng: "Quản lý Phan, ngài xem chuyện này..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy Chúc Ngu tiến về phía Kim Kim.
Thì ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Chúc Ngu đã đeo găng tay chống c.ắ.n và đội mũ bảo hiểm, sau khi bảo hộ đơn giản xong liền chuẩn bị tiếp cận con vật.
"Kim Kim, chú mèo xinh đẹp, đừng c.ắ.n chén trà nữa, răng không đau sao?" Cô nhận thấy lúc đầu Kim Kim nhìn mình là vì cô khen nó xinh đẹp, nên giờ lại dùng chiêu cũ.
Quả nhiên, Kim Kim tạm dừng động tác phá hoại, quay đầu nhìn Chúc Ngu một cái.
Đứng cách đó không xa, Phan Kim Xuyên và các nhân viên thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên vẫn là Quản lý Chúc có cách, mặc cho nhân viên chăn nuôi làm gì cũng không trấn an được con linh miêu, vậy mà dưới vài tiếng bắt chước mèo kêu đơn giản của cô, nó đã có phản ứng và dịu lại.
"Hôm nay Kim Kim sao lại nghỉ sớm thế nhỉ?"
"Nhân viên chăn nuôi bảo hôm nay thời tiết nóng quá, hơn nữa tâm trạng Kim Kim không được tốt, vốn dĩ đã ra ngoài rồi nhưng lại đòi quay vào."
"A, tiếc quá, hôm nay tôi chuyên môn tới xem Kim Kim, không biết lát nữa nó có ra lại không."
Những lời bàn tán của du khách lọt vào tai Chúc Ngu. Trác Huyên dẫn cô lặng lẽ tiến vào khu vực nghỉ ngơi và nhà nội xá bên trong khu nuôi.
Trác Huyên giải thích: "Kim Kim là tên con linh miêu đồng cỏ trong vườn chúng tôi, nó thường ngày rất được yêu thích, nhưng hôm nay vì một số lý do nên đã vào chuồng sớm."
Chúc Ngu đi bên cạnh Trác Huyên, khẽ gật đầu. Vừa bước chân vào viên khu, chưa thấy bóng dáng mèo đâu đã nghe thấy mấy tiếng kêu sắc nhọn, thanh âm cao v.út ch.ói tai, lộ rõ sự đe dọa và phẫn nộ cực độ.
Trác Huyên hơi do dự không biết có nên đi vào hay không, động vật đang lúc bạo nộ mà thấy người lạ sẽ càng tức giận hơn, cô cũng không hiểu tại sao Quản lý Phan lại gọi Chúc Ngu tới đây lúc này.
Chúc Ngu nhận ra sự do dự của Trác Huyên, liền nói: "Hôm nay cảm ơn cô, cô về trước đi, tôi nhận ra đường rồi."
Trác Huyên suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu: "Tôi đi cùng cô vào trong."
Cô ấy dẫu sao cũng là nhân viên vườn thú Huy Sơn, ở địa bàn này vẫn quen thuộc hơn.
Theo bước chân tiến lại gần, Chúc Ngu đã thấy cảnh tượng đang diễn ra tại khu nghỉ ngơi:
Hai nhân viên mặc đồ bảo hộ kín mít đang vây quanh một con linh miêu đồng cỏ. Họ đeo găng tay chống c.ắ.n, cầm lưới bắt giữ, đang lùa con linh miêu vào chuồng sắt ở góc tường. Nhân viên chăn nuôi cũng đứng bên cạnh dỗ dành: "Kim Kim đừng sợ, Kim Kim ngoan ngoãn vào l.ồ.ng đi nào."
Bỗng nhiên con linh miêu đồng cỏ thét lên một tiếng ch.ói tai. Chỉ thấy con vật bị dồn vào góc tường đột ngột bật nhảy, chân sau khẽ đạp một cái đã nhảy cao hơn hai mét, nhẹ nhàng đáp xuống mũ bảo hiểm của nhân viên công tác.
Nó phát ra tiếng khè khè đầy đe dọa, lạnh lùng nhìn chằm chằm những người xung quanh.
Con linh miêu này dài khoảng bảy tám mươi centimet, thân hình thon dài, đường nét cơ bắp săn chắc mượt mà. Nó sở hữu bộ lông tuyệt đẹp với nền màu vàng óng như lúa mạch, bên trên phủ đầy những đốm đen và vằn vện không quy tắc.
Đôi mắt to sáng rực nhìn xoáy vào những người trước mặt, nó ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, dù là đang đe dọa con người thì tư thế vẫn vô cùng ưu nhã, giống như một "siêu mẫu" trong họ nhà mèo.
Chúc Ngu không kìm lòng được mà cảm thán: "Đúng là một chú mèo xinh đẹp."
Vườn thú Linh Khê cũng không thiếu động vật họ mèo, nhưng lại khá thiếu các loài mèo cỡ trung.
Trong vườn chỉ có hai con nổi tiếng nhờ vẻ ngoài đáng yêu, đặc biệt là con mèo đuôi ngắn, bộ lông dày xù, mắt tròn xoe, hành động lúc nào cũng lộ vẻ ngây ngô. Còn con linh miêu đồng cỏ trước mắt này lại tràn đầy khí chất ưu nhã và nhạy bén, vô cùng thu hút ánh nhìn.
Thân hình lớn như vậy mà đứng trên đầu người thì rất khó giữ thăng bằng, nhưng Kim Kim lại đứng vững như đang trình diễn trên sân khấu. Nghe thấy tiếng Chúc Ngu, nó quay đầu nhìn sang, đôi mắt nâu sáng rực một cách dị thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một nhân viên khác nhanh tay lẹ mắt, nhân cơ hội này giơ lưới bắt lên ——
Nhưng linh miêu đồng cỏ phản ứng còn nhanh hơn, chân sau đạp mạnh, một lần nữa nhảy vọt ra xa, đồng thời gầm gừ hung ác về phía Chúc Ngu, mắt trợn ngược giận dữ: "Lũ người xấu các ngươi, tất cả đều là người xấu!"
Chúc Ngu: ??? Cô cảm thấy mình vô cùng oan ức, rõ ràng chưa làm gì đã bị con linh miêu coi là đồng bọn của đám người kia.
Con linh miêu vừa chạy nhảy loạn xạ trong khu nghỉ ngơi, vừa phát ra những tiếng kêu cao v.út: "Đồ xấu xa, trả con lại cho ta!"
Phan Kim Xuyên cũng chú ý thấy Chúc Ngu, ông tiến về phía cô, thần sắc đầy vẻ xin lỗi: "Ngại quá, Quản lý Chúc lại để cô xem trò cười rồi. Hôm nay vốn định đưa cô tới xem Kim Kim và ba con non, không ngờ Kim Kim bỗng dưng nổi điên."
Chúc Ngu hỏi: "Con non của Kim Kim đâu rồi? Lúc tới tôi có nghe kể qua, nó thường xuyên tiếp xúc với các con, có lẽ hôm nay nó nổi giận là vì không thấy con mình chăng?"
Từ câu nói của Kim Kim, Chúc Ngu đã đoán ra được phần nào sự việc. Sáng sớm Kim Kim phát hiện con mình biến mất nên nổi trận lôi đình, khẳng định nhân viên chăn nuôi là một lũ "buôn mèo", tự nhiên sẽ mất kiểm soát cảm xúc.
Nhưng Phan Kim Xuyên lại lập tức phủ nhận: "Chắc không phải vấn đề con non đâu, Kim Kim đã tách con được ba ngày rồi, hai ngày trước đều bình yên vô sự, hôm nay có lẽ là do nguyên nhân khác."
Ông thở dài một tiếng: "Quản lý Chúc, cũng chính vì Kim Kim và đám nhỏ đã tách nhau thành công nên tôi mới mời cô tới Huy Sơn, không ngờ lại để cô gặp phải chuyện này."
Phan Kim Xuyên nói mà thấy đỏ mặt, ông vốn muốn đạt được thỏa thuận hợp tác hữu nghị với vườn thú Linh Khê, không ngờ hiện trạng lại tồi tệ thế này.
Chúc Ngu hỏi: "Có thể bảo hai nhân viên kia ngừng bắt giữ Kim Kim không? Hiện tại nó đang rất sợ hãi."
Phan Kim Xuyên rất tin tưởng Chúc Ngu. Từ lần đầu cô tới Linh Khê trấn an con chồn chân xám cho tới những chuyện ông tận mắt chứng kiến khi đi cùng cô tới vườn thú Đài Kinh Sơn, tất cả đều chứng minh Chúc Ngu có khả năng giao tiếp với động vật một cách thần kỳ.
"Tiểu Từ, Tiểu Chương, hai cậu đừng bắt Kim Kim nữa, nghỉ ngơi một lát đi." Phan Kim Xuyên nói.
Hai nhân viên có chút do dự, nhưng vẫn làm theo lời ông. Chỉ là bọn họ vừa dừng tay, Kim Kim lại bắt đầu "làm loạn", giống như con ngựa hoang đứt cương chạy điên cuồng trong khu nghỉ ngơi. Nó nhảy lên dùng thân mình húc mạnh vào giá gỗ, hất văng mọi đồ chơi xuống đất, móng vuốt cào lên các món đồ nội thất tạo ra những âm thanh ch.ói tai.
Móng vuốt sắc lẹm rạch lên rèm cửa tạo thành những vết rách sâu, nó dùng răng xé rèm thành từng mảnh vụn như để trút giận. Chưa đầy nửa phút, căn phòng đã trở nên hỗn loạn tan hoang.
Nhân viên chăn nuôi lo lắng: "Quản lý Phan, ngài xem chuyện này..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy Chúc Ngu tiến về phía Kim Kim.
Thì ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Chúc Ngu đã đeo găng tay chống c.ắ.n và đội mũ bảo hiểm, sau khi bảo hộ đơn giản xong liền chuẩn bị tiếp cận con vật.
"Kim Kim, chú mèo xinh đẹp, đừng c.ắ.n chén trà nữa, răng không đau sao?" Cô nhận thấy lúc đầu Kim Kim nhìn mình là vì cô khen nó xinh đẹp, nên giờ lại dùng chiêu cũ.
Quả nhiên, Kim Kim tạm dừng động tác phá hoại, quay đầu nhìn Chúc Ngu một cái.
Đứng cách đó không xa, Phan Kim Xuyên và các nhân viên thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên vẫn là Quản lý Chúc có cách, mặc cho nhân viên chăn nuôi làm gì cũng không trấn an được con linh miêu, vậy mà dưới vài tiếng bắt chước mèo kêu đơn giản của cô, nó đã có phản ứng và dịu lại.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận