Hai con mèo này vốn dĩ đều sống ở sau núi, sau khi nghe ngóng được tin tức về vườn thú Linh Khê đã chủ động tìm đến đây để "xin việc".
Hồi còn ở trong núi, hai đứa đã quen biết nhau, địa bàn săn mồi cũng trùng lặp khá nhiều, thường bắt các loại chuột đồng, thỏ hoang hay chim nhỏ. Đồ ăn tự săn được tuy ăn cũng ổn, vị không đến nỗi nào, nhưng đó là nhận thức của chúng trước khi tới vườn thú mà thôi.
Sau khi vào đây, hai con mèo mới biết hóa ra trước kia mình toàn sống kiếp "khổ cực".
Đồ ăn ở vườn thú không chỉ phong phú về chủng loại mà hương vị còn cực kỳ tuyệt hảo. Mỗi bữa đều được phối hợp các loại thịt khác nhau, là thực đơn được đặt làm riêng dựa theo tình trạng tăng trưởng của từng cá thể.
Còn những món ăn vặt do đích thân quản lý làm thì đúng là mỹ vị nhân gian, đã ăn một lần là nhớ mãi không quên, khiến loài mèo phải thổn thức hoài niệm.
Có điều quản lý quá bận rộn, động vật trong vườn lại quá đông nên số lần hai con mèo được ăn đồ ăn vặt do cô làm cũng không nhiều, nhưng mỗi lần được ăn đều là một sự hưởng thụ xa xỉ.
Nhân viên chăn nuôi thấy chúng thích ăn nên cũng từng làm thử những món tương tự. Hai con mèo vẫn ăn hết vì không nỡ làm nhân viên chăn nuôi buồn nên lúc ăn cũng tỏ vẻ rất vui sướng, nhưng thực chất sau lưng chúng vẫn rỉ tai nhau rằng: Luận về kỹ nghệ làm đồ ăn vặt thì vẫn cứ phải là quản lý!
Thấy quản lý đi ngang qua khu vực của mình, hai con mèo phát ra tiếng kêu "meo meo". Chúng to lớn hơn mèo nhà rất nhiều, nhưng lúc làm nũng thì tiếng kêu cũng chẳng khác là bao, lại còn cố tình "nhão giọng" nũng nịu, khiến người nghe không khỏi mủi lòng.
"Quản lý ơi chị đi đâu thế?" Con linh miêu đuôi cộc trèo lên rào chắn, bộ lông mềm mại len lỏi qua từng kẽ hở.
"Quản lý ơi hôm nay có bánh cá ăn không ạ?" Con mèo rừng đứng sát rào chắn hít hà, nó cảm thấy hình như mình đã ngửi thấy mùi bánh cá thơm lừng đâu đây.
Chúc Ngu đang cầm túi đồ ăn vặt chuẩn bị đi sang vườn thú Huy Sơn thì dừng bước, nhìn hai con mèo trong vườn rồi nói: "Chị có việc phải ra ngoài một chuyến, hôm nay không có bánh cá đâu nhé."
Cô nói dối một chút. Thật ra chỗ thịt khô và bánh cá làm lần trước vẫn còn dư một ít nhưng vì cô sắp đi đón thành viên mới, chẳng lẽ lại không mang theo chút quà gặp mặt nào. Như vậy thì thiếu tinh tế quá, ấn tượng đầu tiên của mèo con với cô sẽ bị giảm sút mất.
Linh miêu đuôi cộc: "Thế bao giờ quản lý mới về ạ?"
Chúc Ngu lại gần nó, dùng ngón tay chọc nhẹ vào lớp lông bụng, tạo thành một vết lún nhỏ trên mảng lông mềm. Cô nói: "Chắc là trong ngày hôm nay sẽ về thôi, lúc về chị sẽ làm món thịt viên rau củ cho hai em nha."
Con linh miêu đuôi cộc phấn khích vẫy đuôi liên tục, chỏm lông đen trên ch.óp đuôi cũng lắc lư theo.
Dưới ánh mắt mong chờ của hai con mèo, Chúc Ngu rời đi.
Con linh miêu đuôi cộc tặc lưỡi, mũi vẫn hếch lên không trung hít ngửi: "Trên người quản lý cũng có mùi thịt khô, thơm ~ quá ~ đi ~ mà!"
Mèo rừng: "Đúng thế đúng thế, tôi cũng ngửi thấy, thật muốn hít hà thêm chút nữa."
Hai con mèo đơn thuần đâu có biết, không phải trên người quản lý tự tỏa ra hương thơm đồ ăn vặt, mà là quản lý thật sự đã mang theo món quà chúng yêu nhất đi mất rồi.
Trên đường đến vườn thú Huy Sơn, Chúc Ngu vẫn cảm thấy hơi khó tin khi họ lại chủ động tặng linh miêu đồng cỏ cho Linh Khê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Loài linh miêu đồng cỏ ở Huy Sơn được nhập về từ ba năm trước, nghe nói riêng tiền mua con vật đã gần cả triệu tệ, chưa kể chi phí xây dựng khu vực cư trú. Đó là một con mèo cái cực kỳ xinh đẹp, tứ chi thon dài, dáng người mảnh khảnh như một chú báo săn thu nhỏ, đã mang về không ít lượng khách tham quan cho Huy Sơn.
Mười tháng trước, con mèo cái này đã sinh hạ được ba chú mèo con đáng yêu.
Chúc Ngu đoán, chú mèo mà Phan Kim Xuyên muốn tặng cô hẳn là một trong số đó. Tầm tuổi này, mèo con đã được mẹ và nhân viên chăn nuôi dạy cho kỹ năng săn mồi và sinh tồn cơ bản, cơ thể cũng phát triển đến độ nhất định, đủ khả năng sống độc lập, thời điểm tặng lúc này là rất thích hợp.
Suốt quãng đường đi, Chúc Ngu tìm kiếm rất nhiều hình ảnh và thông tin về loài linh miêu đồng cỏ ở Huy Sơn trên mạng, lòng tràn đầy mong đợi.
Hôm nay vườn thú Huy Sơn vẫn mở cửa đón khách. Lúc Chúc Ngu đến cửa, cô thấy trên bảng điện t.ử hiển thị: "Số lượng khách vào vườn hôm nay: 3.158 người, trong đó nhà gấu trúc 464 người, khu báo đốm 132 người... Mong quý khách sắp xếp thời gian và địa điểm tham quan hợp lý. Chúc quý khách có một hành trình vui vẻ."
Chúc Ngu đứng ngẩn ngơ dưới bảng hiển thị. Hiện giờ thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao? Cô nhớ lần trước tới đâu có cái bảng này. Việc cập nhật dữ liệu thời gian thực giúp du khách biết nơi nào đang đông để điều chỉnh lộ trình, nâng cao trải nghiệm tham quan, quả là một tiện ích tuyệt vời.
"Chào Quản lý Chúc." Một giọng nữ ôn hòa vang lên bên cạnh.
Chúc Ngu quay đầu lại, thấy một nhân viên của Huy Sơn, trang điểm tinh tế, đồng phục chỉnh tề.
"Chào cô." Chúc Ngu mỉm cười đáp.
Trác Huyên nén lại sự phấn khích trong lòng, nhã nhặn nói: "Chào Quản lý Chúc, tôi tên Trác Huyên. Quản lý Phan dặn tôi đứng đây đợi cô, mời cô đi theo tôi."
Chúc Ngu đi theo Trác Huyên lên xe điện. Cô nhận ra Huy Sơn lần này đã có nhiều thay đổi so với lần trước, rõ ràng là mọi người đều đang không ngừng tiến bộ.
"Quản lý Chúc" Trác Huyên không nhịn được mở lời: "Cô ở ngoài đời nhìn còn đẹp hơn cả trên sóng livestream nữa."
Chúc Ngu hơi ngại ngùng: "Cô cũng xem livestream của tôi sao?"
Trác Huyên lập tức gật đầu: "Vâng ạ, tôi không bỏ sót buổi nào đâu, đặc biệt là buổi gần đây nhất..."
Ngắc đến đây, Chúc Ngu liền nhớ tới tình cảnh quẫn bách trong buổi livestream hôm qua. Cô thầm nghĩ: chẳng lẽ nhân viên ở đây định hỏi chuyện cô "hóng hớt" ngay tại chỗ sao? Sau khi kết thúc buổi live hôm qua, cô còn chẳng dám đăng nhập vào xem lại nữa là.
"Báo đen, báo đốm với gấu đen ở Linh Khê đều đáng yêu quá. Quản lý Chúc, cô thực sự quá giỏi, trong thời gian ngắn mà đã đưa về được nhiều loài động vật quý hiếm như thế."
Trác Huyên nói đến đây là không dừng lại được: "Tôi thích nhất là báo đen, dáng dấp nó quá đẹp, cứ như một tinh linh vậy, vừa linh động, mạnh mẽ lại ưu nhã, mỹ lệ."
Trác Huyên dùng một loạt tính từ hoa mỹ, khiến Chúc Ngu chợt nhớ đến con báo đen mình thấy sáng nay: Lúc rình mồi trong vườn, nó lỡ tự làm mình giật mình bởi chính cái đuôi của mình, thế là nhảy dựng lên, mắt trợn tròn xoe trông rõ là ngáo... Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ "tinh linh". Nhưng cô không nỡ phá vỡ hình tượng tốt đẹp trong lòng Trác Huyên nên chỉ mỉm cười giữ ý.
"Ngoài báo đen tôi còn thích Đoàn Đoàn nữa. Lần nào xem livestream tôi cũng thấy nó lớn thêm một chút." So với cái dáng vẻ nhỏ xíu thối tội nghiệp vì suy dinh dưỡng lúc còn ở Huy Sơn, giờ đây nó đã là một con gấu hoàn toàn khác rồi.
Hồi còn ở trong núi, hai đứa đã quen biết nhau, địa bàn săn mồi cũng trùng lặp khá nhiều, thường bắt các loại chuột đồng, thỏ hoang hay chim nhỏ. Đồ ăn tự săn được tuy ăn cũng ổn, vị không đến nỗi nào, nhưng đó là nhận thức của chúng trước khi tới vườn thú mà thôi.
Sau khi vào đây, hai con mèo mới biết hóa ra trước kia mình toàn sống kiếp "khổ cực".
Đồ ăn ở vườn thú không chỉ phong phú về chủng loại mà hương vị còn cực kỳ tuyệt hảo. Mỗi bữa đều được phối hợp các loại thịt khác nhau, là thực đơn được đặt làm riêng dựa theo tình trạng tăng trưởng của từng cá thể.
Còn những món ăn vặt do đích thân quản lý làm thì đúng là mỹ vị nhân gian, đã ăn một lần là nhớ mãi không quên, khiến loài mèo phải thổn thức hoài niệm.
Có điều quản lý quá bận rộn, động vật trong vườn lại quá đông nên số lần hai con mèo được ăn đồ ăn vặt do cô làm cũng không nhiều, nhưng mỗi lần được ăn đều là một sự hưởng thụ xa xỉ.
Nhân viên chăn nuôi thấy chúng thích ăn nên cũng từng làm thử những món tương tự. Hai con mèo vẫn ăn hết vì không nỡ làm nhân viên chăn nuôi buồn nên lúc ăn cũng tỏ vẻ rất vui sướng, nhưng thực chất sau lưng chúng vẫn rỉ tai nhau rằng: Luận về kỹ nghệ làm đồ ăn vặt thì vẫn cứ phải là quản lý!
Thấy quản lý đi ngang qua khu vực của mình, hai con mèo phát ra tiếng kêu "meo meo". Chúng to lớn hơn mèo nhà rất nhiều, nhưng lúc làm nũng thì tiếng kêu cũng chẳng khác là bao, lại còn cố tình "nhão giọng" nũng nịu, khiến người nghe không khỏi mủi lòng.
"Quản lý ơi chị đi đâu thế?" Con linh miêu đuôi cộc trèo lên rào chắn, bộ lông mềm mại len lỏi qua từng kẽ hở.
"Quản lý ơi hôm nay có bánh cá ăn không ạ?" Con mèo rừng đứng sát rào chắn hít hà, nó cảm thấy hình như mình đã ngửi thấy mùi bánh cá thơm lừng đâu đây.
Chúc Ngu đang cầm túi đồ ăn vặt chuẩn bị đi sang vườn thú Huy Sơn thì dừng bước, nhìn hai con mèo trong vườn rồi nói: "Chị có việc phải ra ngoài một chuyến, hôm nay không có bánh cá đâu nhé."
Cô nói dối một chút. Thật ra chỗ thịt khô và bánh cá làm lần trước vẫn còn dư một ít nhưng vì cô sắp đi đón thành viên mới, chẳng lẽ lại không mang theo chút quà gặp mặt nào. Như vậy thì thiếu tinh tế quá, ấn tượng đầu tiên của mèo con với cô sẽ bị giảm sút mất.
Linh miêu đuôi cộc: "Thế bao giờ quản lý mới về ạ?"
Chúc Ngu lại gần nó, dùng ngón tay chọc nhẹ vào lớp lông bụng, tạo thành một vết lún nhỏ trên mảng lông mềm. Cô nói: "Chắc là trong ngày hôm nay sẽ về thôi, lúc về chị sẽ làm món thịt viên rau củ cho hai em nha."
Con linh miêu đuôi cộc phấn khích vẫy đuôi liên tục, chỏm lông đen trên ch.óp đuôi cũng lắc lư theo.
Dưới ánh mắt mong chờ của hai con mèo, Chúc Ngu rời đi.
Con linh miêu đuôi cộc tặc lưỡi, mũi vẫn hếch lên không trung hít ngửi: "Trên người quản lý cũng có mùi thịt khô, thơm ~ quá ~ đi ~ mà!"
Mèo rừng: "Đúng thế đúng thế, tôi cũng ngửi thấy, thật muốn hít hà thêm chút nữa."
Hai con mèo đơn thuần đâu có biết, không phải trên người quản lý tự tỏa ra hương thơm đồ ăn vặt, mà là quản lý thật sự đã mang theo món quà chúng yêu nhất đi mất rồi.
Trên đường đến vườn thú Huy Sơn, Chúc Ngu vẫn cảm thấy hơi khó tin khi họ lại chủ động tặng linh miêu đồng cỏ cho Linh Khê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Loài linh miêu đồng cỏ ở Huy Sơn được nhập về từ ba năm trước, nghe nói riêng tiền mua con vật đã gần cả triệu tệ, chưa kể chi phí xây dựng khu vực cư trú. Đó là một con mèo cái cực kỳ xinh đẹp, tứ chi thon dài, dáng người mảnh khảnh như một chú báo săn thu nhỏ, đã mang về không ít lượng khách tham quan cho Huy Sơn.
Mười tháng trước, con mèo cái này đã sinh hạ được ba chú mèo con đáng yêu.
Chúc Ngu đoán, chú mèo mà Phan Kim Xuyên muốn tặng cô hẳn là một trong số đó. Tầm tuổi này, mèo con đã được mẹ và nhân viên chăn nuôi dạy cho kỹ năng săn mồi và sinh tồn cơ bản, cơ thể cũng phát triển đến độ nhất định, đủ khả năng sống độc lập, thời điểm tặng lúc này là rất thích hợp.
Suốt quãng đường đi, Chúc Ngu tìm kiếm rất nhiều hình ảnh và thông tin về loài linh miêu đồng cỏ ở Huy Sơn trên mạng, lòng tràn đầy mong đợi.
Hôm nay vườn thú Huy Sơn vẫn mở cửa đón khách. Lúc Chúc Ngu đến cửa, cô thấy trên bảng điện t.ử hiển thị: "Số lượng khách vào vườn hôm nay: 3.158 người, trong đó nhà gấu trúc 464 người, khu báo đốm 132 người... Mong quý khách sắp xếp thời gian và địa điểm tham quan hợp lý. Chúc quý khách có một hành trình vui vẻ."
Chúc Ngu đứng ngẩn ngơ dưới bảng hiển thị. Hiện giờ thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao? Cô nhớ lần trước tới đâu có cái bảng này. Việc cập nhật dữ liệu thời gian thực giúp du khách biết nơi nào đang đông để điều chỉnh lộ trình, nâng cao trải nghiệm tham quan, quả là một tiện ích tuyệt vời.
"Chào Quản lý Chúc." Một giọng nữ ôn hòa vang lên bên cạnh.
Chúc Ngu quay đầu lại, thấy một nhân viên của Huy Sơn, trang điểm tinh tế, đồng phục chỉnh tề.
"Chào cô." Chúc Ngu mỉm cười đáp.
Trác Huyên nén lại sự phấn khích trong lòng, nhã nhặn nói: "Chào Quản lý Chúc, tôi tên Trác Huyên. Quản lý Phan dặn tôi đứng đây đợi cô, mời cô đi theo tôi."
Chúc Ngu đi theo Trác Huyên lên xe điện. Cô nhận ra Huy Sơn lần này đã có nhiều thay đổi so với lần trước, rõ ràng là mọi người đều đang không ngừng tiến bộ.
"Quản lý Chúc" Trác Huyên không nhịn được mở lời: "Cô ở ngoài đời nhìn còn đẹp hơn cả trên sóng livestream nữa."
Chúc Ngu hơi ngại ngùng: "Cô cũng xem livestream của tôi sao?"
Trác Huyên lập tức gật đầu: "Vâng ạ, tôi không bỏ sót buổi nào đâu, đặc biệt là buổi gần đây nhất..."
Ngắc đến đây, Chúc Ngu liền nhớ tới tình cảnh quẫn bách trong buổi livestream hôm qua. Cô thầm nghĩ: chẳng lẽ nhân viên ở đây định hỏi chuyện cô "hóng hớt" ngay tại chỗ sao? Sau khi kết thúc buổi live hôm qua, cô còn chẳng dám đăng nhập vào xem lại nữa là.
"Báo đen, báo đốm với gấu đen ở Linh Khê đều đáng yêu quá. Quản lý Chúc, cô thực sự quá giỏi, trong thời gian ngắn mà đã đưa về được nhiều loài động vật quý hiếm như thế."
Trác Huyên nói đến đây là không dừng lại được: "Tôi thích nhất là báo đen, dáng dấp nó quá đẹp, cứ như một tinh linh vậy, vừa linh động, mạnh mẽ lại ưu nhã, mỹ lệ."
Trác Huyên dùng một loạt tính từ hoa mỹ, khiến Chúc Ngu chợt nhớ đến con báo đen mình thấy sáng nay: Lúc rình mồi trong vườn, nó lỡ tự làm mình giật mình bởi chính cái đuôi của mình, thế là nhảy dựng lên, mắt trợn tròn xoe trông rõ là ngáo... Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ "tinh linh". Nhưng cô không nỡ phá vỡ hình tượng tốt đẹp trong lòng Trác Huyên nên chỉ mỉm cười giữ ý.
"Ngoài báo đen tôi còn thích Đoàn Đoàn nữa. Lần nào xem livestream tôi cũng thấy nó lớn thêm một chút." So với cái dáng vẻ nhỏ xíu thối tội nghiệp vì suy dinh dưỡng lúc còn ở Huy Sơn, giờ đây nó đã là một con gấu hoàn toàn khác rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận