Việc Lệ Quốc Minh vượt ngục là một chuyện cực lớn. 

Trong lòng Tô Yên cũng ngay lập tức thắt lại: “Chuyện này xảy ra khi nào?” 

“Một giờ trước.” Lục Cận Phong cầm áo khoác lên, mặc vào người: “Một tiếng là đã đủ để Lệ Quốc Minh trốn khỏi Đế Độ rồi, Yên Yên, em ngủ trước đi, anh đi ra ngoài một chuyến.” 

“Đã muộn như vậy rồi, anh còn đi đâu nữa?” Mí mắt Tô Yên cứ giật lên không ngừng: “Lệ Quốc Minh trốn đi là chuyện của cảnh sát, anh đừng đi, em đang rất hoảng sợ” 

“Cứ yên tâm đi, không sao đâu, em ngủ trước đi.” Lục Cận Phong hôn lên trán Tô Yên rồi rời 

Trực giác mách bảo Tô Yên rằng Lục Cận Phong nhất định đang có chuyện gì đó đang giấu CÔ. 

Đêm nay, Tô Yên trằn trọc trở mình qua lại cũng không ngủ được, cuối cùng trời cũng đã sáng, cô mới có chút buồn ngủ. 

Trong lúc mơ mơ hồ hồ, Tô Yên dường như nghe thấy Lục Cận Phong đã trở lại, hình như anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó, không lâu sau có được anh ôm vào lòng theo thói 

quên. 

Tô Yên lại chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh lại đã gần trưa, Lục Cận Phong đã tới công ty rồi. 

Tô Yên dậy ăn trưa, vừa thấy Tô Duy đi ra ngoài liền gọi: “Tiểu Duy.” 

Tô Duy dường như không nghe thấy, tiếp tục bước ra ngoài. 

Sau khi Tô Yên hét lên mấy lần, Tô Duy mới quay đầu lại nói: “Chị đang gọi em à?” 

Tô Yên đi tới: “Em đi đâu đấy?” 

“Bạn hẹn em đi chơi.” 

“Bạn nào của em” 

Tô Duy gần đây thường hay đi ra ngoài, trong lòng Tổ Yên không an tâm, dù sao Lệ Quốc Minh cũng đã vượt ngục ra rồi. 

“Chính là Tiểu Văn lúc trước thường hay đến tìm em đấy, cậu ta sắp ra nước ngoài rồi, nên hẹn em đi ăn một bữa, chị à, lát nữa em sẽ về, chị đừng lo lắng.” 

Tô Yên không nhớ được là Tiểu Văn nào, nhưng thấy Tô Duy nói rất thẳn thắng, cô cũng tin như vậy. 

“Thế em chú ý an toàn nhé.” 

Bụng Tô Yên đã lớn rồi, đi ra ngoài cũng không tiện cho lắm. 

“Chị à, chị vào nhà đi.” Tô Duy đi tới ga ra lái xe ô tô đi ra ngoài, vừa rời khỏi cổng biệt thự, di động của cậu ta liền có một số lạ gọi đến: "A lô, là ai đấy?” 

“Cha sẽ đợi con ở bến tàu, cho con nửa giờ” 

Giọng nói ở đầu dây bên kia điện thoại chính là Lệ Quốc Minh. 

Tô Duy căng thẳng: “Được.” 

Tô Yên ăn trưa xong thì ở nhà phơi nắng. 

Buổi chiều không có chuyện gì, thật sự rất nhàm chán, cô nhờ Vệ Long đưa đến nghĩa trang. 

Tần Chấn Lâm lại đang quét dọn mộ của mẹ cô, có Tần Chấn Lâm canh giữ ở đây, trước mộ không có lấy một chiếc lá rụng. 

“Đồng chí Tần.” 

Tô Yên mang theo một ít đồ ăn. 

Tần Chấn Lâm vừa nhìn, liền hỏi: “Con mang đến cho cha à, hay là cho mẹ con đấy?” 

“cúng cho mẹ trước, rồi cha ăn sau, nếu không sẽ rất lãng phí!” 

Nghe được tin tức Lệ Quốc Minh vượt ngục, Tần Chấn Lâm không có phản ứng gì nhiều, nhưng khi nghĩ rằng Lệ Quốc Minh đã làm tổn thương Lệ Uyển, ông lại rất kích động. 

“Nếu anh ta dám tới, cha sẽ tiễn anh ta xuống địa ngục để xin lỗi mẹ con” Đôi mắt của Tân Chấn Lâm bừng lên sự căm hận sâu sắc. 

Kiếp này, ông ta rơi vào cảnh âm dương cách biệt với người mình yêu, tất cả đều là nhờ Lệ Quốc Minh, ông ta làm sao có thể không tức giận được cơ chứ? 

“Được rồi, hiện tại cha đã là một người “chết rồi”, cha cứ thành thật ở lại đây quét dọn mộ cho mẹ co, ở bên cạnh bà ấy là được rồi.” Tô Yên nhìn Tần Chấn Lâm một cái, rồi trách: “Con không muốn lần tiếp theo phải đến đồn cảnh sát hoặc bệnh viện để gặp bố đâu đấy.”

Cô con gái này thật là hiếu thuận nhỉ. - Chương 328 | Đọc truyện tranh