Lục Cận Phong vừa đi, An Hinh ngay lập tức vỗ vỗ ngực: "Nguy hiểm quá, Tô Yên, thật may vì cậu phản ứng kịp thời."
“Cái đó chính là.” Tô Thanh cười tự đắc: “Gậy ông đập lưng ông”
An Hinh không hiểu: "Ý của cậu là sao?"
"Tương lai nếu cậu có bạn trai thì cậu sẽ hiểu được thôi."
Vừa mới nói xong, Lý Văn ở đầu xông đến: "Hinh Hinh, hoá ra em ở đây."
Nhìn thấy Lý Văn, sắc mặt An Hinh lập tức biến sắc xuống trầm trọng: "Tô Yên, thất lễ rồi, mình phải đi vệ sinh."
Ngay khi An Hinh rời đi, Tô Yên không khỏi tò mò hỏi Lý Văn: "Có chuyện gì xảy ra với cậu và cô ấy à?"
Khi người ta theo đuổi người mình thích, ít ra mối quan hệ cũng phải tăng tiến ít nhiều, những đây thì không, Lý Văn theo đuổi An Hinh lâu như vậy, mà mối quan hệ chẳng tiến triển gì cả, có khi còn tồi tệ hơn cả hồi trước.
Lý Văn gãi đầu: "Em làm sao hiểu được tâm tình phụ nữ được chứ, để hiểu được tâm tư của phụ nữ, như mà kim giới đáy bể vậy, em đã quan sát cô ấy rất kỹ lưỡng, làm thế nào đi chăng nữa thì cô gái này cũng tuyệt tình, cô ấy đúng là không có tình người."
“Cậu quan sát kiểu gì?" Tô Yên càng thêm tò mò.
"Hôm trước bà dì của Hinh Hinh đến, cô ấy bị đau bụng. Em ngay lập tức lên trên Baidu để tìm cách đối phó với chuyện này."
"Rồi sau đó?"
"Em bảo cô ấy uống nhiều nước nóng"
Tô Yên trợn tròn mắt: "..."
"Đúng, đúng rồi, biểu hiện của cô ấy giống hệt của chị bây giờ, sau đó em nói, nếu đau quá để em đi mua thuốc giảm đau cho cô ấy lại đuổi em đi."
Lý Văn rất phiền muộn: "Chị ơi, chị thấy đấy, cô gái này rất khó dỗ."
Tô Yên cứng họng: "Sao không mua thuốc cầm máu!"
Lý Văn VỖ trán: "Em hiểu rồi, lẽ ra em nên mua thuốc cầm máu, cảm ơn chị, em đi ngay đây."
Tô Yên trợn to hai mắt nhìn Lý Văn vội vàng đi ra ngoài mua thuốc, thằng nhóc này thật sự không còn thuốc chữa nữa.
Thẳng nam mỗi năm đều có, nhưng riêng năm nay sao lại nhiều đến thế này.
Tổ Yên chưa kịp gọi Lý Văn trở về, thì bóng người đã không hơi tăm tích rồi.
Tô Yên lập tức vui mừng vì Lục Cận Phong có chỉ số EQ và IQ cao, nếu không, cô sớm đã học máu cơ tim rồi.
Sau khi uống quá nhiều nước trái cây, Tô Yên cũng định đi vô phòng vệ sinh.
Chỉ là cô không may mắn, sau khi đi qua sảnh phụ, cố tình cờ gặp được một người quen, là Tô Vân.
Thật đúng là, vừa mới ra tù đã không an phận rồi, chưa gì đã lập tức tìm tới đây gây chuyện rồi.
Một tiếng cậu Sở này vang lên réo rắt, thế lương đến cảm động lòng người.
“Sao lại là cô chứ, cô làm gì ở đây, nhanh chóng đi ngay cho tôi, hôm nay là ngày trọng đại của tôi, cô đừng tới làm phiền.” Sắc mặt của Sở Hướng Nam đột ngột thay đổi, cố gắng kéo Tô Vân ra: “Cô tỉnh ở đây phá hôn lễ của tôi hả. Xem tôi xử lý cô thế nào”.
Tô Yên cũng chẳng muốn xen vô, cũng không có hứng thú xem cuộc vui, yên lặng bỏ đi.
Trước khi bước lên hai bước, Tô Vân đột nhiên chạy về phía cô, khoác tay cô, hằn học nói với Sở Hướng Nam: "Nếu anh cưới Vạn Linh San, thì em sẽ cùng Tô Yên nhảy xuống đây, có thể anh không quan tâm tới em, nhưng em không tin là anh sẽ bỏ mặc Tô Yên như này."