Chỉ là...
Lục Cận Phong mở ví ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gian xảo: “Người nắm quyền tài chính không là cha, mà là mẹ của mấy đứa đấy, tất cả tiền tiêu vặt của cha đều cho mấy đứa hết rồi nè.”
Hạ Vũ Mặc ló đầu liếc nhìn vào ví tiền của anh, sau đó bĩu môi: “Keo kiệt.”
Hạ Phi cũng quay đầu: “Bún xỉn.”
Thấy ba cha con đang vui đùa, Tô Yên cũng đi nghe điện thoại.
“A lô, xin chào, xin hỏi anh là anh Lục đúng không? Cô Tần Nhã Đan đã tự sát trong phòng của mình rồi...”
Lòng bàn tay Tô Yên chợt lạnh: “Cô nói lại lần nữa đi, cô Tần Nhã Đan sao rồi?” Đầu bên kia điện thoại lặp lại: “Cô Tần Nhã Đan uống một lượng lớn thuốc ngủ để tự tử.”
Lục Cận Phong nhận thấy có gì đó không ổn liền nhìn sang: “Yên Yên, có chuyện gì vậy?”
Tô Yên lúng ta lúng túng nói: “Tần Nhã Đan, tự sát rồi.”
Nghe vậy, Lục Cận Phong cũng là sững sờ vài giây.
Anh đã cho Tần Nhã Đan quyền lựa chọn bởi vì anh không muốn tự mình đưa cô ta đi đầu thú, nhưng anh không ngờ Tân Nhã Đan lại dùng cách đoạn tuyệt như vậy để rời khỏi thế gian.
Khi nhân viên khách sạn phát hiện thi thể của Tân Nhã Đan thì đã cơ thể lạnh rồi, theo giám định của pháp y, thời điểm tử vong là vào đêm qua.
Dù gì cũng đã từng quen biết, người chết như ngọn đèn đã tắt, mọi ân oán đều tan biến.
Tần Nhã Đan không có bạn bè ở Đế Đô, ngoại trừ Lục Cận Phong lo liệu hậu sự thì cũng chẳng còn ai nữa.
Lục Cận Phong vẫn phải người đi thông báo cho Tân Chấn Lâm biết tin Tần Nhã Đan đã chết.
Khi Tần Nhã Hân đến Đế Đô, cô ta cũng tình cờ phụ giúp thu dọn thi thể.
Tối hôm qua còn gọi điện thoại, hôm nay mới đến, thứ nhìn thấy lại là một thi thể, trái tim Tân Nhã Hân chấn động, nhìn thi thể thật lâu không dám đi tới.
Cho dù hai chị em dù có bất đồng với nhau như thế nào thì dù sao cũng là chị em, những chuyện không vui đó cũng theo cái chết mà tan biến đi mất, chỉ còn lại tình chị em.
Biệt thự Nam Sơn.
Trong lòng Tô Yên đang rối bời, Lục Cận Phong đã đi lo liệu hậu sự cho Tần Nhã Đan.
Hạ Vũ Mặc đi vào: “Mẹ, dưới lầu có người tìm mẹ.”
“Được.” Tô Yên đi xuống lầu, liền nhận ra là Chu Hoàng Long tới.
Tô Yên khá ngạc nhiên, Tần Phương Linh và Tô Vân đều đã vào tù rồi, chuyện của Chu Kiệt cũng đã lắng xuống, Chu Hoàng Long còn tới tìm cô để làm gì?
“Tổng giám đốc Chu” Tô Yên rất khách sáo, bảo người giúp việc bưng trà lên.
“Chuyện này tôi không thể quyết định được. Tô Vân đã làm tổn thương mẹ chồng của tôi. Ông nên đến gặp Lục Cận Phong hoặc là mẹ chồng của tôi để cầu xin tha thứ, sao lại đến tìm tôi chứ?”
“Hiện tại ai mà không biết, Lục Cận Phong chỉ nghe một mình cô, bà Lục lại đang hôn mê bất tỉnh, vậy thì tôi chỉ phải đến tìm mợ cả Lục mà thôi.” Chu Hoàng Long nói: “Trước đây, Chu Kiệt vì để cứu mợ cả Lục mà suýt chút nữa đã mất cả mạng. Cô giơ cao đánh khẽ, tha cho Tiểu Vân một lần, cứ xem như là trả ân tình đó.”
“Tổng giám đốc Chu, chuyện nào ra chuyện đó, làm sao có thể trộn lẫn với nhau được.” Tô Yên cau mày ngắt lời Chu Hoàng Long: “Tôi, Tô Yên, ân oán rõ ràng. n tình là tôi nợ cậu cả Chủ, chứ không hề nợ tổng giám đốc Chu ông, Hôm nay là nếu cậu cả Chủ mở lời, có lẽ là tôi sẽ cân nhắc.”
Chu Hoàng Long bị mắng đến mức mặt đã không nên được giận, sắc mặt trở nên sa sầm lại.