Sự việc cũng chỉ có thể như vậy.
Lục Cận Phong đã đánh tiếng với cục cảnh sát rồi, ít nhất Tô Duy ở trong đó sẽ không phải bị giày vò.
Đột nhiên Tô Yên nhớ đến một chuyện: “Anh định tính sổ Tần Chấn Làm thế
nào?”
Cô biết trên người Tần Chấn Lâm đoán chừng cũng không sạch sẽ gì. Nếu như Lục Cận Phong muốn đưa người vào chỗ chết, cũng có thể làm cho Tần Chấn Lâm ở trong đó không ra được.
Lục Cận Phong lạnh lùng nhếch khóe môi: “Hiệu ứng luộc ếch, từ từ làm.”
Tô Yên mím môi, nói: “Lục Cận Phong, em có một tin xấu.”
Lục Cận Phong nghe thấy thế thì nhìn Tô Yên: “Anh có một tin tốt, hay là em nói trước đi?”
“Anh nói trước đi.” Tô Yên nói: “Nói một tin tốt cũng để em làm dịu tâm trạng
hơn.”
Tô Yên cũng không trông chờ Lục Cận Phong sẽ thật sự nói ra tin tốt gì. Chuyện của Tô Duy và Lệ Quốc Minh đã khiến lòng cô loạn cào cào rồi, e rằng bây giờ có là tin tốt gì cũng khó mà bình phục lại.
Lục Cận Phong vươn tay ra sờ tay Tô Yên, rồi nắm trong lòng bàn tay: “Vậy em chuẩn bị tâm lý cho tốt, đừng để bị tin tốt sau đây làm kinh ngạc.”
“Thần thần bí bí, tin tốt gì? Chẳng lẽ mắt anh nhìn được rồi? Hay là người đẹp tri kỷ nào bên ngoài đã sinh cho anh một đứa con, để anh làm cha trước?”
“Yên Yên, em... đoán đúng rồi.” Lục Cận Phong cũng không ngờ Tô Yên lại có thể đoán được.
“Đoán đúng cái gì?” Tô Yên phản ứng lại, phản ứng vô cùng lớn: “Lục Cận Phong, anh thật sự có con riêng?”
-
A
“Con là thật, chẳng qua không phải là con riêng, mà là hai đứa con trai sinh đội do cô gái đã trải qua một đêm với anh vào năm năm trước sinh ra.”
“Còn là hai đứa con trai sinh đôi?” Tô Yên thoáng chốc lạnh lòng như ngã xuống đáy vực: “Lục Cận Phong, không phải con riêng, chẳng lẽ anh muốn cưới mẹ của hai đứa trẻ đó? Vậy..” Em và các con thì sao?
Lời phía sau, Tô Yên không có hỏi ra miệng.
Lục Cận Phong không cảm nhận được cảm xúc khác thường của Tổ Yên, lại nói tiếp: “Ừm, anh khẳng định phải cưới mẹ đứa trẻ, chịu trách nhiệm với cô ấy, cho cô ấy một cái công đạo.”
Mẹ của đứa trẻ chính là Tô Yên, Lục Cận Phong khẳng định phải cưới rồi. Nhưng mà, Tô Yên không biết.
Không đợi Lục Cận Phong nói xong, Tô Yên quay mặt qua một bên, mặt xám như tro tàn, nói: “Xem ra anh và em đã định có duyên nhưng không phận. Lục Cận Phong, anh đi cưới cô ấy đi, không cần để ý tới em, em sẽ nuôi các con khôn lớn. Đợi bọn nó trưởng thành rồi, em sẽ nói cho bọn nó biết, cha của bọn nó rất yêu bọn nó, vì có nỗi khổ bất đắc dĩ nên mới phải tách ra.”
Nói rồi, Tổ Yên cũng sắp làm cho chính mình cảm động luôn, tiếp tục nói: “Bọn em sẽ sống thật tốt. Cho dù em ăn không ngon, mặc không đẹp, cũng sẽ không khắt khe với con của anh, có đập nồi bán sắt cũng sẽ nuôi nấng bọn nó thành người tài có ích.”