Tô Vân lấy ra năm mươi ngàn từ trong túi xách đưa cho người đàn ông bên cạnh: "Đây là tiền đặt cọc, sau khi chuyện thành công sẽ thanh toán số còn lại, tôi muốn video thật rõ nét." 

"Không thành vấn đề." Người đàn ông lưu manh đó cầm lấy số tiền kiểm tra thật giả, lại cười nói: "Cũng không phải là lần đầu tiên hợp tác, yên tâm đi, tôi xin cam đoan sẽ làm mọi chuyện thật đẹp đẽ." 

Người này chính là người đàn ông mà năm năm trước Tô Vân đã tìm cho Tô Yên, tên là Trần Hạo, một tên lưu manh quen thói chơi bời lêu lổng. Vừa khéo gần đây lại thiếu tiền, không ngờ Tô Vân lại tìm tới. 

Làm một lần là mười vạn, chuyện tốt như vậy có ngu mới không đồng ý. 

Trần Hạo nhìn thấy Tô Yên đứng cách đó không xa, anh ta lại cảm thấy tiếc vì năm đó không chiếm được cô. Anh ta cũng không biết là chỗ nào xảy ra vấn đề mà Tô Vân lại cho mình tiền, gọi anh ta làm phi vụ tốt như này nữa. 

Cầm được tiền rồi, dĩ nhiên Trần Hạo sẽ không nói ra chân tướng sự việc. 

Đã qua hơn năm năm, người kia lại tìm tới anh ta nhờ giúp đỡ, lại còn trả thêm tiền. 

Anh ta lại gặp may rồi. 

Trần Hạo cười híp mắt, cất tiền xong xuôi lại xoa xoa đôi bàn tay, thô tục đi về phía Tô Yên. 

Tô Vân ngồi trong xe, nở nụ cười đắc ý vì thực hiện được ý đồ. 

Tô Yên, chị lại dám tranh giành đàn ông với tôi, tôi sẽ cho chị nếm trải lại mùi vị đau khổ của năm năm trước. 

Tô Yên bên này ngó nhìn đồng hồ, vừa đúng mười giờ. 

Phía sau lưng truyền tới tiếng bước chân, cô cẩn thận đề cao cảnh giác. 

"Cô Tô, đã lâu không gặp." 

Trần Hạo đứt hai tay vào túi quần, mỉm cười tủm tỉm đánh giá Tô Yên, bên trong đôi mắt kia hiện ra rõ sự thô tục: "Mấy năm không gặp, cô Tô trổ mã lại càng thêm quyến rũ." 

Tô Yên quay đầu lại nhìn người đàn ông trước mặt, những đoạn ký ức năm năm trước không ngừng tuôn ra ồ ạt trong đầu. 

"Là anh." 

Tô Yên không có thấy rõ được mặt mũi của người đàn ông kia ra sao, nhưng khuôn miệng cùng vóc người của người đàn ông này khiến cô có chút quen thuộc. 

Tô Yên cười lạnh một tiếng: "Mấy người vẫn nghĩ tôi còn ngu xuẩn giống như năm đó, sẽ rơi vào bẫy của mấy người sao? Nói, đứa bé kia rốt cuộc ở đâu, có ở trong tay của anh không?" 

"Đứa, đứa bé?" Trần Hạo vốn dĩ không có đụng chạm gì tới Tô Yên, anh ta làm sao biết Tô Yên mang thai đứa bé của ai chứ. 

"Tốt nhất anh nên suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói." Con dao trong tay Tô Yên di chuyển xuống dưới, dừng lại chỗ hạ bộ của người kia, lạnh lùng uy hiếp: "Tay của tôi bị rung, nếu như có làm bị thương, vậy cũng xin lỗi." 

"Bà cô của tôi ơi, đừng đừng đừng, xin cô cầm cho chắc. Đả thương chỗ đó, thật sự không phải là chuyện đùa đâu." Trần Hạo sợ đến rung giọng, thuận miệng nói bậy: "Đứa bé kia, tôi vứt vào viện trẻ mồ côi rồi."

"Là anh." - Chương 152 | Đọc truyện tranh