"Trong khoảng thời gian đại ca Lục dưỡng thương ở trên đảo đều là do nhóc chăm sóc, có phát sinh cảm tình cũng là chuyện bình thường." Xa Thành Nghị lại nói: "Nhóc không cha không mẹ, lại sùng bái đại ca Lục coi anh ta làm gương mà noi theo, trong lòng cũng đã vô thức xem anh ta là cha rồi."
"Thầy Xa, tôi không có." Hạ Phi phủ nhận, cậu bé sẽ không để cho người khác nhìn thấy được suy nghĩ của mình.
Xa Thành Nghị cười nói: "Đừng quên tôi chính là thầy của nhóc đó, môn tâm lý học này cũng đã có nghiên cứu qua rồi."
"Thầy Xa." Hạ Phi bĩu môi nói: "Tôi chưa từng nhìn thấy cha mẹ mình, không biết bọn họ có dáng vẻ ra sao. Đại ca Lục nói sẽ giúp tôi đi tìm cha mẹ."
Xa Thành Nghị hỏi: "Vậy nhóc muốn tìm thấy bọn họ không?"
"Không biết." Hạ Phi lắc đầu. Cậu bé thật sự không biết, nhưng mà nhìn Lục Cận Phong rời đi, quả thật cậu cảm thấy có chút mất mát.
dẫn, giống như một người thầy cũng giống một người cha.
Cảm giác này khác hẳn lúc cậu được ông Tiết và Xa Thành Nghị dạy.
Xa Thành Nghị nhìn con thuyền chở Lục Cận Phong, khẽ nói một câu: "Nhóc với Lục Cận Phong quả thật có rất nhiều điểm giống nhau, tựa như cha con vậy."
Hôm nay, Tô Yên cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi. Sở Hướng Nam không có tặng hoa tới nữa.
Mấy ngày nay thông qua chuyện bán hoa, cô cũng kiếm được tầm mười ngàn, còn dự định tối nay sẽ mời An Hinh và Hạ Vũ Mặc ăn một bữa no nê.
Chuyện phẫu thuật của Tô Duy đã sắp xếp xong xuôi rồi, cũng là vào ngày mai, đây cũng là một tin tốt.
Người có chuyện vui thì tinh thần sẽ thoải mái, lúc Tô Yên thu dọn đồ đạc để tan sở cũng ngoác môi cười tủm tỉm.
Vừa ra khỏi công ty đã nhìn thấy một người quen, tâm trạng đang vui vẻ của cô bỗng chốc biến mất.
Tô Vân đã đứng ở cửa công ty chờ một lúc lâu.
Sau khi biết chuyện Sở Hướng Nam ngày ngày đều tặng hoa cho Tổ Yên, Tô Vân đã suýt chút kìm không được cơn tức giận.
Chồng của mình đi tặng hoa cho người phụ nữ khác, Tô Vân không thể điên tiết sao?
Vừa nhìn thấy Tô Yên, Tô Vân chỉ hận không thể đi tới xé xác người kia ra.
"Lúc trước cô bày mưu hãm hại tôi để gả cho anh ta đó, phải nên nghĩ tới ngày hôm nay." Tô Yên cười lạnh: "Lúc cô đối phó tôi, bày mưu hãm hại tôi hết lần này tới lần khác thì sao? Một tên Sở Hướng Nam, cô cũng không cầm trụ nổi rồi à?"
Thật ra, Tô Yên hy vọng Tô Vân có thể quản lý Sở Hướng Nam cho tốt, bản thân cô cũng không muốn nhìn thấy anh ta.
"Đầu óc của anh ấy đều ở chỗ của chị, tôi có thể làm gì chứ? Bây giờ chỉ là con gái nuôi của Lý Mộc Sinh, Sở Hướng Nam theo đuổi chị thì có thể mang tới lợi ích cho anh ấy, sẽ không dễ dàng buông tay đâu." Giọng nói của Tô Vân lộ vẻ bất lực, như thể sắp khóc tới nơi rồi: "Tôi cầu xin chị, nhường Sở Hướng Nam lại cho tôi đi. Chị cũng có bạn trai rồi, nên buông tha cho anh ấy đi."
Tô Yên nghe được vẻ bất lực trong giọng nói của Tô Vân.