Tô Yên muốn nhặt điện thoại, nhưng tay cô không cách nào với tới, bên trong xe đều là mảnh thủy tinh vỡ, mu bàn tay của Tô Yên trong lúc kiếm điện thoại bị mảnh vỡ cắt qua, trong nháy mắt máu tuôn trào.
Mà máu của Lục Cận Phong vẫn đang nhỏ lên người cô, cô đã không phân biệt được rất cuộc trên người mình là máu của ai nữa.
"Lục Cận Phong, tỉnh lại đi, Lục Cận Phong..." Giọng nói của Tô Yên mang theo tiếng nức nở cùng sợ hãi: "Anh không được chết, nếu như anh chết, cả đời này em cũng sẽ không tha thứ cho anh, em sẽ lập tức quay đầu tìm một người còn đẹp trai hơn anh, quên đi anh!"
Lục Cận Phong không có chút phản ứng nào, Tô Yên vừa vội vừa sợ, cô thử từ trong xe chui ra ngoài, chỉ có như vậy bọn họ mới có cơ hội sống sót.
Xe đang lật nghiêng lung la lung lay, hơn nữa Lục Cận Phong còn đang ở trên người cô, chân của cô bị kẹt ở chỗ ghế ngồi, miễn cưỡng cũng chỉ có thể chui được đầu ra.
Nước mưa đánh vào mặt khiến cho tầm mắt trở nên mơ hồ.
Tô Yên chớp chớp mắt, la lớn: "Cứu mạng, cứu mạng, có ai không..."
Ngọn núi dường như không có người nào, hơn nữa đã trễ thế này, trời mưa, càng không có
ai.
Tô Yên chạm đến cánh tay lạnh như băng của Lục Cận Phong, cô càng luống cuống hơn.
"Lục Cận Phong, anh không thể chết được, có nghe thấy không, anh không thể chết được..."
Đúng lúc này, Tô Yên nghe được tiếng bước chân đang đến gần, cô nghiêng đầu thì nhìn thấy một người đàn ông mặc áo mưa đen đang từ trên núi xuống.
Tô Yên nhận ra, chính là người tài xế vừa rồi lên núi kia.
"Cứu chúng tôi với, cầu xin anh, cứu anh ấy trước, anh ấy sắp không chịu được rồi."
Tô Yên giống như nắm được một cọng rơm cứu mạng, cầu xin người đàn ông mặc áo mưa.
Người đàn ông mặc áo mưa đến gần quan sát, nói: "Đừng vội, tôi lập tức cứu hai người."
Người đàn ông mặc áo mưa ở bên ngoài mở cửa xe, tháo dây an toàn trên người Lục Cận Phong, kéo anh từ trong xe ra ngoài.
Bởi vì được Lục Cận Phong che chở, Tô Yên chỉ bị một chút thương tích ngoài da, cộng thêm chân bị kẹt trong xe đã trật khớp.
Tô Yên không lo cho bản thân, cởi áo khoác của mình che mưa thay cho Lục Cận Phong.
Người đàn ông mặc áo mưa nói: "Hai người cứ chờ một chút, tôi đi lái xe xuống dưới."
ở nơi này gọi xe cứu thương cũng không thực tế.
Vết thương của Lục Cận Phong quá nặng, ngay cả hơi thở cũng yếu ớt.
Tô Yên gật đầu một cái: "Cảm ơn."
Tô Yên lòng nóng như lửa đốt, khó khăn lắm mới nhặt được điện thoại lên, lúc đó cô vô cùng luống cuống, cô muốn gọi điện thoại cầu cứu, nhưng lại không biết gọi điện cho ai.
Nhấn mở danh bạ, nhìn thấy cái tên Vạn Nhất, cô không chút nghĩ ngợi gọi qua.
Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, giọng nói của Tô Yên xen lẫn khủng hoảng và nức nở: "Ngài Vạn, tôi với Lục Cận Phong trên đường tới núi Đào Hoa đã xảy ra tai nạn, anh ấy chảy rất nhiều máu, cả khuôn mặt đều trắng bệch..."
Tô Yên gấp gáp vừa nói vừa khóc, một tay cô dùng áo khoác che mưa giúp Lục Cận Phong, một tay cầm điện thoại gọi.