Những người khác cũng phụ họa theo.

“Đúng vậy, nhìn thấy nhà lớn có người kế nghiệp chúng ta cũng yên tâm.”

“Cháu trai cứ yên tâm dưỡng bệnh, đừng lo lắng những chuyện khác.”

“Có điều công ty này không thể một ngày không có chủ…”

Nhanh như vậy đã vào vấn đề chính.

Tô Yên nhìn thấy đám người nhà họ Lục đều mong rằng Lục Cận Phong chết sớm một chút, trong lòng cô không khỏi chế nhạo.

Họ đều là máu mủ của nhà họ Lục, vì quyền lực địa vị mà ngay cả tình thân cũng không cần.

Lục Cận Phong ho khan vài tiếng, thấp giọng nói: “Các vị chú bác nói rất có lý, có điều các vị không cần phải lo lắng về chuyện đó, trong lúc tôi dưỡng bệnh sẽ có người quản lý công ty.”

Lục Thừa Mẫn vội vàng hỏi: “Ai?”

Những người khác đều nhìn về phía Lục Cận Phong, thầm đoán xem người đó là ai.

Lục Cận Phong vẫn nắm tay Tô Yên, tuyên bố trước mặt mọi người: “Trong thời gian tôi dưỡng bệnh, tất cả mọi chuyện của công ty sẽ do Tô Yên thay tôi xử lý.” Lời nói này khiến cho cả phòng khách như muốn nổ tung.

“Cháu trai, con bệnh đến hồ đồ rồi phải không, làm sao có thể để một người ngoài đến quản lý công ty được?”

“Đúng vậy, hơn nữa một phụ nữ thì có bản lĩnh gì?”

“Đây không phải là đang đùa với mọi người sao?”

“Sản nghiệp của nhà họ Lục lớn như vậy lại giao cho một người phụ nữ khác họ, đúng là khiến cho người ngoài chê cười.”

“Đúng vậy, tôi không đồng ý.”

“Tôi cũng không đồng ý.”

Ông cụ Lục và Trần Tố Anh không có bất cứ thái độ gì cũng không nói lời nào, có điều quyết định này của Lục Cận Phong hai người họ cũng không thể ngờ đến.

Tô Yên cũng sửng sốt, cô nào có bản lĩnh quản lý một xí nghiệp lớn như vậy.

Ánh mắt vừa rồi của Lục Cận Phong ý là bảo cô không cần nói gì, nhưng cô không ngờ Lục Cận Phong lại sắp xếp như vậy.

Sắc mặt Lục Cận Phong tối sầm lại, anh lớn tiếng quát: “Như thế nào, tôi còn chưa chết, người nắm quyền nhà họ Lục như tôi cũng không thể làm chủ được nữa sao?”

Đôi mắt lạnh lùng của Lục Cận Phong quét qua tất cả mọi người: “Tô Yên là nữ chủ nhân tương lai do tôi chọn, đương nhiên cô ấy sẽ có tư cách tiếp quản công ty, nếu có ai không phục, tự mình cút khỏi đây, từ nay về sau người đó bị xóa tên khỏi gia phả nhà họ Lục.”

Lục Cận Phong vô cùng tức giận, ánh mắt lạnh như băng khiến người ta sợ hãi, không dám nhìn thẳng.

Vừa nghe đến việc người gây rối sẽ bị xóa tên khỏi gia phả, những người vừa rồi còn lớn tiếng tranh cãi lập tức câm miệng, khí thế giảm xuống.

Lục Cận Phong không chết, vẫn là người nắm quyền nhà họ Lục, anh có đủ tư cách xóa tên bọn họ ra khỏi gia phả.

Một khi bị xóa tên, bị nhà họ Lục đuổi ra khỏi nhà, vậy thì đừng hòng nghĩ đến việc được chia một phần gì ở Đế Đô, ngay cả sự giàu sang phú quý trước mắt cũng không còn sót lại chút gì.

Cha con Lục Thừa Mẫn thấy không còn ai dám lên tiếng gì nữa thì cũng âm thầm cắn răng dù cho không hề cam lòng.

“Đứa nhỏ?” Lục Cận Phong tùy tiện xoa xoa đầu ngón tay, ánh mắt thản nhiên liếc nhìn bụng của Hồ Thanh.

Một sự toan tính hiện lên trong mắt Lục Gia Hành: “Cháu trai, Hồ Thanh đã bình an trở về, lại còn mang thai con của con, cô ấy nên là nữ chủ nhân của nhà họ Lục, công ty cũng nên giao cho Hồ Thanh, còn về phần cô Tô, cô ta còn chưa bước vào cửa nhà họ Lục, nên không được coi là người nhà họ Lục.”

“Hạ Vũ, Hạ Huy.”

Lục Cận Phong lạnh lùng ra lệnh: “Mời chú hai ra ngoài.”

- Chương 212 | Đọc truyện tranh