Tô Yên mở mắt ra, gương mặt của Lục Cận Phong gần ngay trong gang tấc, cô ngây ra một lúc, sau đó ký ức của mấy tiếng trước đều tràn về.
“Mẹ ơi, mình đã làm gì thế này.” Tô Yên xấu hổ chui vào trong chăn.
Trên đỉnh đầu là giọng nói cố gắng đè thấp tiếng cười đắc ý vì đạt được ý đồ của Lục Cận Phong: “Lần này là do em chủ động, em phải chịu trách nhiệm đấy.”
Đương nhiên Tô Yên biết là do cô chủ động.
Đều là do sắc đẹp làm mờ mắt.
Tô Yên chỉ thò cái đầu ra, trừng Lục Cận Phong: “Không tính, anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”
Lục Cận Phong không để tâm mà nghịch tóc của Tô Yên: “Ý của Yên Yên là muốn làm thêm lần nữa sao? Hửm?”
Tô Yên bị dọa sợ cho phát khiếp.
Lực chiến đấu của Lục Cận Phong lại tới một lần nữa, cơ thể bé nhỏ của cô không thể nào chịu nổi.
Tô Yên lườm Lục Cận Phong một cái: “Cẩn thận có công mài sắt có ngày nên kim.”
Rõ ràng là chân còn chưa khỏi hẳn, lại còn bị ốm, vậy mà vẫn không chịu an phận.
Thật là tạo nghiệp mà!
Tô Yên sở soạng khắp ngực Lục Cận Phong: “Anh bớt đi vài miếng cơ bắp, nhiều thêm chút thịt mỡ, em cũng không đến nỗi không chịu được.”
“Hả? Nói như vậy thì Yên Yên đây là bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp của anh?” Ý cười trong mắt anh càng sâu hơn, trong lòng hạ quyết tâm, sau này phải khoe thân trước mặt Tô Yên nhiều hơn mới được.
Tô Yên cũng không phủ nhận, chứng tỏ sự thật đã được chứng minh, miệng cô từ chối, nhưng cơ thể lại rất thành thật, cô không thể nào miệng nói một đằng trong lòng lại nghĩ một nẻo được.
Chỉ là, Tô Yên nhớ ra chuyện hai đứa nhỏ, trong lòng cô lại cảm thấy có chút thương cảm.
“Lục Cận Phong, anh cũng không phải chưa từng hẹn hò phụ nữ, vậy sao không đổi sang một người phụ nữ khác?”
Tô Yên đã từng thật sự nghĩ về chuyện đó, nếu Lục Cận Phong có người phụ nữ khác, vậy thì cô sẽ có lý do để chấm dứt hoàn toàn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Lục Cận Phong cứ hướng về phía cô.
Động tác tay của Lục Cận Phong thoáng khựng lại, anh cụp mí mắt xuống, anh mắt sắc bén nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng Tô Yên: “Sau này đừng hỏi lại mấy câu hỏi như vậy nữa, nếu câu trả lời có thay đổi, vậy thì anh sẽ báo với em trước.”
Lời này có nghĩa là, hiện tại trong lòng anh chỉ có một mình Tô Yên.
Còn với những người khác, anh chưa nghĩ đến.
Tô Yên: “…”
“Em muốn chợp mắt một lúc.”
“Ừ.” Lục Cận Phong đắp lại chăn cho Tô Yên rồi đi ra ngoài.
“Lục Cận Phong.” Tô Yên gom đủ dũng khí, cô bán lấy anh cứ như con gấu leo cây, nói: “Em có tin tức về hai đứa trẻ năm đó rồi, cho dù chúng không phải do em tự nguyện muốn sinh ra, nhưng chính em đã đưa chúng tới thế giới này, em phải có nghĩa vụ tìm ra chúng, chăm sóc cho chúng, anh có còn muốn đón nhận một người phụ nữ đã có hai đứa con như em không?”
Tô Yên không muốn dây dưa nhập nhằng với Lục Cận Phong thêm nữa, cô muốn dứt khoát một lần.
Lục Cận Phong trở nên trầm lặng, anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô.
Trong lòng Tô Yên càng lúc càng hoảng hơn: “Em biết, gia tộc lớn mạnh giống như nhà họ Lục làm sao có thế chấp nhận một người phụ nữ từng có hai đứa con, Lục Cận Phong, em không chắc chắn giữa chúng ta có kết quả gì hay không, nếu hiện giờ anh vẫn còn yêu em, vậy thì em sẽ ở bên cạnh anh tới khi nào hết yêu rồi mới thôi, em không có yêu cầu quá đáng gì với anh cả, cũng không cần danh phận…”