Ông chấp nhận an bài của nhà đầu tư, nhưng diễn viên vào đến cửa là do mình quản lý. Dù có nặng lời nhà đầu tư cũng phải ngậm miệng, huống hồ tổ tông mười tám đợi đang năm trên kia kìa.

Đường Tố Tố cũng không muốn đi cùng Lục Phàm, sải bước lên trên tầng trước. Đạo diễn Từ kéo cô vào trong thang máy.

"Coi như chú xin con đấy, cứu bộ phim lần này đi."

"Chú, có việc gì vậy?"

'Thang máy cũng đã đến tầng cao nhất.

Ông đẩy cô ra ngoài, mở một cánh cửa phòng duy nhất trên tầng này.

Đường Tố Tố có dự cảm chẳng lành.

"Cậu ấy bệnh nặng rồi, nhưng không chịu uống thuốc, còn cấm chú gọi bác sĩ nữa. Cháu gái à, đây là vàng là bạc, nhà nhà đầu tư đấy!"

Mặc dù hơi thất đức, nhưng ông cũng chẳng còn cách nào khác. Ai nói Lục Cẩn Ngôn chỉ thân thiện với một mình

Đến đây, Đường Tố Tố cũng biết người bên trong là ai rồi. Cô định quay gót đi luôn, nhưng đúng lúc ấy.

Choang!

Đạo diễn Từ giật băn, lắp bắp:

"Liệu... liệu có chết người hay không?"

Cô cũng hơi lo lắng rút điện thoại ra:

Trong phòng lại vang lên một âm thanh lớn. Lần này, trong đầu Đường Tố Tố lại hiện lên dáng vẻ bất lực của Lục Cẩn Ngôn trong đêm nọ.

Căn nhà gỗ đơn sơ, chỉ có một mình anh chống chọi.

Cô thở dài, có lẽ là kiếp trước nợ nhau đi.

"Được, để cháu vào."

- Chương 67 | Đọc truyện tranh