Không Thể Ngừng Yêu - Thủy Mặc Phu Nhân (FULL)
Chương 32
Cô đến chỗ hẹn với Lục Phàm, nhưng người đứng chờ lại là Vân Nhiễm.
"Cậu chủ đối xử với cô tốt như vậy mà cô lại bán đứng cậu ấy à?"
Nghe lời chất vấn của Vân Nhiễm, Đường Tố Tố thấy thật buồn cười.
Cô ta đến đây không phải để giúp Lục Phàm sao, vậy mà còn lớn tiếng chỉ trích cô?
"Bây giờ chúng ta đi được chưa?"
"Bị"
Vân Nhiễm đưa cho cô một bộ quần áo lao công dặn dò cô thay ra. Do cô ta là bếp phó, bảo vệ chỉ nhìn mặt đã cho qua, còn nói lớn.
"Hôm sau nhớ chuẩn bị đồ ăn đa dạng hơn nhé."
Đường Tố Tố nghĩ thầm, nếu biết cô ta còn có thể chuẩn bị thuốc mê trong đồ ăn nữa, bọn họ có muốn cô ta ngày.
ngày chuẩn bị đồ ăn ngon không?
Ra khỏi biệt thự rất thuận lợi, vừa đi bộ được mấy phút, đã có xe đến đón cô.
Là Lục Phàm. "Anh trai của tôi đâu?" Hắn ta hếch hàm chỉ đằng sau ghế lái:
"Đang ngủ say rồi. Lên xe đi."
Đường Tố Tố biết bây giờ không phải lúc để đôi co. Cô ngồi lên xe cùng với Tố Kiệt, thấy anh chỉ là ngủ thiếp đi rồi mới an tâm.
"Cô lấy được tài liệu cũng nhanh thật đấy. Lục Cẩn Ngôn coi trọng cô đến vậy cơ à?"
Đường Tố Tố dựa đầu vào ghế đệm, nhàn nhạt nói.
"May mắn thôi."
Tay cô chạm vào được chiếc điện thoại vẫn để quên trong túi quần.
Chiếc điện thoại cô mới được dùng một lần.
Đường Tố Tố vô tình lướt đến phần tài liệu, thấy trong đó có hai thư mục.
Lục Phàm dừng xe tại một khu chung cư ở trung tâm thành phố, ra hiệu cho cô xuống xe.
"Tháo bom cho anh trai tôi!" Đường Tố Tố vừa mới thấy xe ngừng, nói câu đầu tiên. Lục Phàm nhìn cô, cười vui vẻ.
"Lăng Nhân, cô đừng nghĩ là tôi dùng bom thật đấy nhé. Kia chỉ là một chiếc đồng hồ chết máy thôi mà."
"Anh vô sỉ" "Ấy ấy, quân tử làm việc không nề hà việc nhỏ. Lăng Nhân, cô viết kịch bản nhiều rồi, phải quen với việc đó đi. Đưa tài liệu cho tôi, sau đó tôi sẽ thả hai người đi. Nếu không, không cần bom, tôi cũng có thể kết liễu hai người."