Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài
Chương 222
Thực chất là ông ấy bị ông cụ thân sinh tẩn cho một trận tơi bời, m.ô.n.g trắng biến thành m.ô.n.g đỏ, trứng trắng biến thành trứng đỏ mà thôi.
“Ba...” Tiêu Oánh Oánh tò mò nhìn ba mình một cái.
“Khụ khụ...” Tiêu Thành Bang giải thích: “Năm đó ông nội con có nuôi mấy con vịt, có trứng thật, ông ấy luộc cho ba ăn rồi bảo mang đến biếu thầy giáo đấy chứ.”
“Hả?” Đám con cháu như Tiêu Oánh Oánh nghe xong đều ngẩn tò te. Còn có cả cái kiểu thao tác thế này nữa sao? Nhưng ánh mắt nhìn Tiêu Thành Bang vẫn đầy vẻ hoài nghi.
“Thôi được rồi, ba con đúng là không có khiếu học hành thật.” Tiêu Thành Bang hơi đỏ mặt nói: “Cũng chính vì học hành không đến nơi đến chốn, phải chịu cái khổ của người thiếu chữ, nên ba mới bắt hai chị em con phải học hành cho t.ử tế. Ai dè, hai đứa cũng chẳng phải hạt giống học hành gì, làm ba với mẹ con cứ gọi là muối mặt.”
Tiêu Oánh Oánh không phục cãi lại: “Ba ơi, cả ba và mẹ đều không học giỏi, chị em con di truyền cái gen không biết học từ hai người thì sao mà học giỏi được. Tuy nhiên…”
Nói đến đây, cô khựng lại một chút, hạ quyết tâm nói: “Sau này con nhất định sẽ chăm đọc sách hơn. Dù không thể học đại học nữa, nhưng đọc sách nhiều để nắm vững kiến thức thì cũng không đến mức để bản thân phải chịu thiệt thòi quá nhiều.”
Nếu lúc đi tìm việc cô biết về việc phải ký hợp đồng lao động, cô nhất định sẽ tìm hiểu kỹ kiến thức về mảng này. Chuyện lần này đã cho cô thấy Tiêu Linh Vũ, người có học thức, có kiến thức lợi hại đến nhường nào.
“Oánh Oánh có quyết tâm như vậy là tốt rồi. Đọc sách nhiều lúc nào cũng có cái lợi.” Tiêu Linh Vũ mỉm cười nói với vợ chồng Tiêu Thành Bang: “Chú Thành Bang, dì Châu, nghề nào cũng có thể trở thành trạng nguyên cả, không nhất định cứ phải học giỏi mới có tiền đồ, mà không được đi học thì chắc chắn sẽ thất bại. Oánh Oánh và em trai có thể sẽ thành công ở một lĩnh vực khác đấy ạ.”
“Đúng vậy, có khi con lại thành công ở mảng khác ấy chứ.” Tiêu Oánh Oánh nắm c.h.ặ.t t.a.y, kiên định nói: “Con còn trẻ, thứ cần nắm bắt và học hỏi còn rất nhiều. Sau này con nhất định sẽ nỗ lực, cố gắng theo kịp bước chân của chị Linh Vũ.”
“Tốt, em nghĩ được như vậy là chị mừng rồi!” Vợ chồng Tiêu Thành Bang thầm gật đầu, nghĩ bụng: “Con bé này cuối cùng cũng đã biết trưởng thành hơn rồi.”
“Oánh Oánh, ngày mai em đến tiệm chị làm luôn hay muốn nghỉ ngơi vài ngày đã?” Tiêu Linh Vũ hỏi. Dù sao cô em gái này cũng vừa trải qua một trận hoảng sợ.
Tiêu Oánh Oánh dứt khoát đáp:
“Ngày mai luôn đi chị. Chuyện đã qua rồi thì thôi, người như bọn em cần gì phải nghỉ ngơi ạ.”
Tiêu Linh Vũ gật đầu: “Được thôi, vậy từ ngày mai em cứ theo thím Tiêu phụ giúp trước, đợi vài ngày nữa chị soạn xong hợp đồng lao động thì chúng ta ký kết luôn!”
“Chị Linh Vũ, chúng ta đều là người quen cả, ký kết hợp đồng làm gì cho rắc rối ạ?” Tiêu Oánh Oánh vô tư nói: “Chẳng lẽ chị lại lừa em, rồi quỵt lương giống như bà chủ đen tối kia chắc?”
Tiêu Linh Vũ: “...” Cái con bé này, vừa mới chịu thiệt một vố xong mà vẫn chưa rút ra bài học xương m.á.u à, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô nên cảm ơn sự tin tưởng này của em ấy chăng? “Ai da, ba ơi, sao ba lại cốc đầu con.” Tiêu Oánh Oánh ôm lấy cái đầu vừa bị ba gõ cho một cái, ấm ức than vãn.
Tiêu Thành Bang mắng: “Linh Vũ chắc chắn sẽ không đối xử tệ với con như bà chủ kia, nhưng con có dám đảm bảo mình sẽ là một nhân viên tốt không? Vạn nhất con lười biếng thì sao? Chẳng lẽ lại bắt Linh Vũ bồi thường gấp đôi lương cho con chắc?”
Tiêu Oánh Oánh bĩu môi: “Ba này, có người cha nào lại đi vùi dập con gái mình như ba không cơ chứ?”
Tửu Lâu Của Dạ
“Ba là nói thật lòng!” Tiêu Thành Bang đáp lại con gái, sau đó quay sang nói với Tiêu Linh Vũ: “Linh Vũ, cháu cứ đúng nguyên tắc mà làm. Đừng vì quan hệ người nhà mà ngoại lệ. Sau này nó mà không chịu khó làm việc, không có ý thức của một nhân viên, cháu cứ mắng cứ đ.á.n.h thoải mái cho chú!”
Tiêu Linh Vũ: “...” Cô có phải địa chủ thời phong kiến đâu mà bảo mắng là mắng, bảo đ.á.n.h là đ.á.n.h.
Tiêu Oánh Oánh: “...” Mình có phải con ruột không vậy? Có người cha nào lại bảo người khác đ.á.n.h mắng con mình thế không?
Sau đó, mọi người cùng bàn bạc một chút về việc ngày mai Tiêu Oánh Oánh đi làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi gia đình Tiêu Thành Bang về đến nhà, hai vợ chồng nghiêm giọng bảo: “Oánh Oánh, sau này đi làm chỗ Linh Vũ phải chăm chỉ vào, tuyệt đối không được lười biếng, biết chưa?”
Tiêu Oánh Oánh gật đầu: “Con biết rồi ạ! Kể cả ba mẹ không nói thì con cũng sẽ làm việc hết mình.”
“Biết vậy là tốt.” Tiêu Thành Bang nói: “Với nhân phẩm của Linh Vũ và nhà chú Chính Dương, chỉ cần con làm tốt thì họ tuyệt đối không để con chịu thiệt đâu.”
“Con biết mà!” Tiêu Oánh Oánh tiếp lời: “Chưa nói đến tính cách chị Linh Vũ, chỉ cần người trong thôn biết con làm chỗ chị ấy mà lương cao thế này, không biết họ sẽ ngưỡng mộ đến mức nào, thậm chí còn bao nhiêu người đang dòm ngó ấy chứ, con không muốn để cơ hội rơi vào tay người khác đâu.”
“Ừm, con hiểu được vậy là tốt!” Hai vợ chồng hài lòng gật đầu.
“Thôi, mai con phải đi làm rồi, đi ngủ sớm đi, nhà Linh Vũ tầm ba bốn giờ sáng đã dậy ra đồng hái rau rồi, con tuy không phải ra đồng nhưng cũng phải dậy sớm, tầm năm sáu giờ xe tải của chú Minh Dương đã chuyển hàng đi rồi đấy.”
“Vâng, con biết rồi. Ba mẹ yên tâm, mai con nhất định dậy sớm!”
Nói xong, Tiêu Oánh Oánh vào phòng đi ngủ, hai vợ chồng nán lại trò chuyện thêm một lát.
“Lần này con bé chịu thiệt lớn như vậy, không biết có rút ra được bài học gì không.”
“Chắc là có thôi, con gái mình cũng đâu có ngốc đến thế.”
“Lần này đúng là nhờ cả vào chị em Linh Vũ, nếu không chúng ta có mỗi mụn con gái này, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì biết sống sao đây?”
“Đúng vậy, nếu không có họ giúp, mình thực sự không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy đến với Oánh Oánh nữa. Chúng ta nợ nhà Chính Dương một cái ơn trời biển rồi.”
“Cái ơn này mình phải ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối đừng làm kẻ vong ơn phụ nghĩa.”
“Chuyện đó tôi biết mà, ông không nói tôi cũng hiểu!”
Hai vợ chồng trước khi ngủ đều khắc ghi sâu đậm món nợ ân tình này.
…
Tại một căn hộ ở Kinh Thị, Giang Đào xem qua những thứ thuộc hạ điều tra được, sắc mặt càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Lát sau, anh đặt tài liệu xuống, ngước nhìn trần nhà, bất lực thốt lên:
“Nhà họ Tần...”
Đúng lúc này, điện thoại của anh đổ chuông. Cầm máy lên nhìn tên hiển thị, đôi lông mày anh không khỏi nhíu c.h.ặ.t lại!
“Ông nội!” Anh bắt máy, cung kính gọi một tiếng.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm, đầy quyền lực không thể kháng cự: “Về Kinh Thị mấy ngày rồi, sao không về nhà?”
“Ông nội, con...” Đối mặt với sự chất vấn gay gắt của ông, Giang Đào định lên tiếng giải thích.
“Ông không muốn nghe con giải thích!” Người ở đầu dây bên kia gắt gỏng: “Ngay bây giờ, lập tức về nhà cho ông!”
Cúp điện thoại, Giang Đào nở một nụ cười khổ. Đối với anh, nơi đó không phải là nhà, mà chỉ là một chiếc l.ồ.ng chim mà thôi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận