“Hai ngày trước, tớ đã ngủ với Trần Trác Diên.”

Thẩm Chu Ý vừa nói câu đó vừa nắm tay tôi, một tay khác thì thản nhiên lục tung giá treo đồ trong trung tâm thương mại, như thể đang chọn rau ngoài chợ.

Còn tôi thì bên ngoài bình tĩnh, bên trong thì trái tim suýt đứng hình.

Thẩm Chu Ý là bạn tôi. Còn Trần Trác Diên thì là sếp của sếp tôi, kiểu cấp bậc mà tôi gặp còn phải tự động hạ âm lượng cuộc sống.

Tôi cố ép mình bình tĩnh lại, trong đầu bắt đầu tua lại cảnh cô ấy say khướt ở buổi tiệc mừng công ty tuần trước, say đến mức nằm luôn xuống bàn của Trần Trác Diên.

Đến lúc này tôi mới thấy mình đúng là ngốc.

Lẽ ra tôi phải nhận ra từ sớm mới đúng.

Thẩm Chu Ý, thứ nhất không phải nhân viên công ty tôi. Thứ hai, cô ấy là một bartender nổi tiếng, kiểu người mà uống bao nhiêu cũng không thể “gục bàn” vô lý như vậy.

Sau đó cô ấy còn nhắn cho tôi một tin rất rõ ràng, bảo tôi không cần đợi cô ấy sau tiệc, cô ấy có việc riêng.

Cả buổi tối hôm đó, ngoài việc bị mời rượu xoay vòng vòng, tôi chỉ ngồi ăn trong góc cho no muốn nổ bụng.

Kết thúc buổi tiệc, tôi no đến mức tưởng cúc quần sắp bay luôn.

Còn Thẩm Chu Ý trước mặt thì không chút thương xót, cô ấy quơ một đống quần áo như đang chọn cải thảo, rồi ném hết lên quầy thu ngân tính tiền.

Tiếng máy quẹt thẻ “rẹt rẹt” nghe rất êm tai. Cô ấy còn vẫy tấm thẻ đen trong tay về phía tôi, cười tinh quái: “Thẻ của Trần Trác Diên.”

Thực ra nếu nghĩ kỹ lại, cô ấy bắt đầu để ý Trần Trác Diên từ lúc tôi cho xem ảnh buổi họp thường niên công ty.

Sau đó thì khỏi nói, cô ấy bắt đầu tìm hiểu đủ thứ về anh ta trên mạng, nào là tốt nghiệp trường danh tiếng, nghiện công việc, đời tư sạch sẽ, kiểu hình mẫu “đỉnh cao xã hội”.

Tôi thì là trợ lý của trợ lý của Trần Trác Diên nên bình thường cũng chẳng tiếp xúc gì nhiều.

Tiệc công ty được phép dẫn người đi cùng, tôi dẫn Thẩm Chu Ý theo, và đúng là cô ấy “chốt đơn” luôn mục tiêu.

Tôi phải công nhận, Thẩm Chu Ý đúng là kiểu trà xanh cao cấp, thợ săn đứng đầu chuỗi thức ăn trong tình trường.

Lúc chúng tôi xách túi lớn túi nhỏ ra khỏi trung tâm thương mại thì cô ấy đột nhiên dừng lại.

Theo hướng nhìn của cô ấy, trên màn hình LED ngoài trung tâm thương mại đang phát trực tiếp buổi họp báo sản phẩm mới.

Máy quay lia qua hậu trường, bóng dáng Trần Trác Diên lướt qua.

Anh quay lưng về phía camera, hơi cúi xuống đặt một nụ hôn lên vai người mẫu bên cạnh.

Người đó là Đinh Thanh, bạn gái chính thức của Trần Trác Diên.

Tư thế cô ta luôn rất thẳng, khí chất sang trọng, nhìn phát là thấy kiểu “không phải dạng vừa”.

Thẩm Chu Ý đứng im rất lâu không nói gì.

“Loại phụ nữ này nhất định rất kiêu ngạo.”

Cô ấy ngẩng đầu nhìn màn hình, tay nắm cánh tay tôi khẽ run, đồng tử co lại, khóe môi nhếch lên mang chút ác ý. Kiểu như con thú săn bắt đầu đánh hơi thấy con mồi.

“Bọn họ không hợp nhau.”

Tôi thở dài. Đúng là cô ấy.

Cô ấy có thích Trần Trác Diên không? Chưa chắc.

Cái cô ấy thích là cảm giác chinh phục, là cảm giác chứng minh bản thân bằng cách khiến người khác phải nghiêng ngả.

Cô ấy từ nhỏ đã như vậy, và cũng chính cô ấy khiến tôi hiểu thế nào là “trà xanh cao cấp”. Miệng thì dịu dàng, nhưng mục tiêu cuối cùng chỉ là thỏa mãn bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận