Kết Hôn Anh Có Dám Không?
Chương 14
Cảnh Liêm Uy cũng không ngốc, lúc nãy ở cửa anh đã nghe được tiếng cãi nhau trong nhà, vừa vào thấy Ân Bách Phú chuẩn bị đánh người liền ngăn cản theo bản năng, đối mặt với người trong căn phòng, sắc mặt Cảnh Liêm Uy không tốt lắm, những người này đều tự cho mình thanh cao, giỏi giang, anh không thích người như thế.
“Cậu có biết Ân Thiên Thiên không mà kết hôn với nó? Cậu đừng bị nó lừa.” Ý thức được lời nói của mình dễ khiến người khác nghi ngờ, Lý Mẫn lập tức thêm mấy câu: “Mặc dù người ngoài ai cũng biết chuyện nhà họ Ân chúng tôi, chúng tôi cũng không muốn lúc kết hôn rồi, cậu mới biết việc liên quan đến Thiên Thiên nhà chúng tôi. Thiên Thiên là con gái, con bé không chịu nổi mấy lời đồn vô căn cứ ấy đâu”
Ân Thiên Thiên vốn cho rằng ít nhất Cảnh Liêm Uy cũng phải quay đầu xác nhận với mình một chút, nhưng người đàn ông kia lại không làm như vậy: “Cháu tin cô ấy, cháu tin cô ấy là một cô gái tốt, cháu cũng không hối hận vì lựa chọn của mình.”
Giọng Cảnh Liêm Uy vốn trầm thấp song lời nào nói ra cũng khiến người ra tin tưởng. Ân Thên Thiên nghe anh nói xong mà chỉ muốn bật khóc. Bố cô không tin cô, nhưng người đàn ông chỉ mới gặp cô hai lần này lại tin cô, bất kể anh có mục đích gì đi chăng nữa, Ân Thiên Thiên phải thừa nhận rằng khoảnh khắc này trong lòng cô thật sự rất ấm ấp.
Nói xong, Cảnh Liêm Uy nghiêng đầu nhìn Ân Thiên Thiên, cảnh tượng này ở mắt người ngoài nhìn vào là vô cùng thân mật, ngay sau đó cô lại nghe thấy giọng nói dễ nghe của anh: “Thiên Thiên, đồ anh mang tới để ở trên xe, em cho người ra mang vào đây đi.”
Giọng nói nghiêm túc của Cảnh Liêm Uy hoàn toàn kéo Ân Bách Phú từ trong sợ hãi trở lại, ông ta há hốc mồm muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện bản thân không nói lên lời, đành gật đầu coi như đồng ý.
Lý Mẫn và Ân Nhạc Vy lại không cam lòng nhìn Cảnh Liêm Uy, Lý Mẫn ra hiệu bằng mắt cho Ân Nhạc Vy, cô ta lập tức đi tới bên cạnh của Cảnh Liêm Uy, tò mò hỏi: “Anh là anh rể em ư, anh làm gì thế? Trước giờ em chưa từng gặp anh, anh với chị em bên nhau từ khi nào vậy?”
Cảnh Liêm Uy liếc nhìn Ân Nhạc Vy, không trả lời mà kéo Ân Thiên Thiên đến sô pha rồi ngồi xuống theo ý của Ân Bách Phú, Ân Nhạc Vy đành phải ngồi một bên của ghế sô pha, vẫn tò mò hỏi: “Em biết chị gái em có người yêu hồi đại học, người đó có phải là anh không? Tốt quá, chị em cũng kết hôn rồi.”
Ân Nhạc Vy vờ đơn thuần nhìn Cảnh Liêm Uy, Cảnh Liêm Uy nghe thấy câu này mày khẽ cau lại, nhìn Ân Thiên Thiên im lặng ở bên cạnh.