Nhưng bọn họ rất nhanh đã không còn tâm trí đâu mà chú ý đến ta.
Tiết mục biểu diễn tài nghệ sắp bắt đầu rồi.
Lần này, bởi vì ta quấn lấy Hàn Du, nàng không rảnh rỗi ra tay với Du Lâm Dao.
Không có nàng nhúng tay, Du Lâm Dao suôn sẻ múa trọn một khúc vũ, thu về tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội khắp sảnh đường.
Cũng thuận lợi giành được sự chú ý của Thái t.ử.
Không sai, trước kia Du Lâm Dao xui xẻo, đa phần đều do một tay nàng sắp đặt.
Hai người bọn họ tranh phong tương đối, ngấm ngầm ngáng chân nhau.
Chỉ là thủ đoạn của Du Lâm Dao quá đỗi thấp kém, lần nào cũng bị Hàn Du nhìn thấu.
Còn Du Lâm Dao, cũng không hiểu vì cớ gì, dẫu có cẩn trọng đến đâu, rốt cuộc vẫn thiếu đi vài phần vận khí khó tả, lần nào cũng mắc bẫy.
Hiện tại nàng ta đã "chuyển vận".
Chắc chắn không thể xui xẻo thêm nữa.
13
Hàn Du thường xuyên rủ ta ra ngoài.
Tới lui dăm ba bận, ta và nàng đã thân thiết tự bao giờ.
Gia quy nhà nàng sâm nghiêm, với thứ huynh đệ tỷ muội đều không mấy thân cận.
Nàng lại không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt, nên từ nhỏ đã quen cảnh thui thủi một mình, cũng không giỏi giao thiệp với người khác.
Bề ngoài thoạt nhìn đoan trang thanh tịnh, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, kỳ thực chốn riêng tư lại là một kẻ cuồng xem thoại bản, nói nhiều không ngớt.
"Mau nếm thử loại nhũ trà này xem, muội chắc chắn chưa từng uống qua, là từ sữa bò và lá trà chế thành, bình thường chỉ ngự yến mới có cơ hội thưởng thức."
"Trùng hợp chỗ ta có một gã sai vặt người Mông, Tiểu Xuân Nhi muội đúng là có lộc ăn rồi."
Mắt Hàn Du dán c.h.ặ.t vào cuốn thoại bản ta mang đến, sai người bưng chén trà dâng cho ta.
Trà hương và sữa hương quyện vào nhau, nồng đậm ngọt ngào lại phảng phất chút thanh hương nhàn nhạt.
Quả nhiên thơm ngon!
Hạ nhân đều lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta, Hàn Du ôm thoại bản cười ngặt nghẽo mất hết cả hình tượng.
Ta lại không hiểu sao nảy sinh một tia ưu tư.
Ngôi vị của Thái t.ử vốn không hề vững chắc như vẻ bề ngoài.
Bên trên có Đại hoàng t.ử đã trưởng thành thanh quý ôn hòa, Nhị hoàng t.ử quả cảm uy dũng.
Bên dưới lại có ấu đệ thông tuệ được Hoàng đế hết mực sủng ái.
Còn bản thân Thái t.ử năng lực bình thường, lại háo sắc hiếu thắng.
Chỉ chiếm được cái danh phận Đích t.ử của Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cần một vị Thái t.ử phi có thế lực nhà mẹ đẻ hùng hậu.
Kiến Nam Hầu phủ tuy danh tiếng vang xa,
Nhưng quyền lực rốt cuộc vẫn kém hơn một bậc.
Bởi thế kiếp trước Thái t.ử gạt bỏ Du Lâm Dao, cưới đích nữ Thừa tướng là Hàn Du.
Thừa tướng trung quân ái quốc, bảo vệ chính thống, lại có môn sinh rải khắp thiên hạ, ông ấy đứng về phe Thái t.ử, những kẻ khác gần như không còn cơ hội.
Thế nhưng...
Ngón tay ta vuốt ve viền chén trà.
Về sau Hoàng đế lâm trọng bệnh, Thái t.ử giám quốc, hắn cảm thấy không còn ai chèn ép mình nữa, lại dám làm ra chuyện cưỡng đoạt dân nữ.
Nữ t.ử kia là một cô nhi, thông minh cương liệt, sau khi bày mưu trốn thoát khỏi Đông cung, đã gõ vang Trống Đăng Văn trước cổng hoàng cung.
Đáng tiếc nàng không hay biết hoàng cung đã bị Thái t.ử khống chế, tiếng trống dẫu vang dội cũng không thể lọt đến tai Hoàng đế.
Nàng cảm thấy tuyệt vọng, bèn đập đầu tự vẫn trước cổng cung, m.á.u tươi lênh láng, nhuộm đỏ cả gạch ngọc.
Dân gian truyền tai nhau chuyện này ầm ĩ, ngay cả ta khi ấy ngồi trong phòng nghe được cũng thấy lạnh toát sống lưng, nhưng sự việc lại không mảy may ảnh hưởng đến kẻ đang ngồi chễm chệ trên cao đường.
Đáng thương cho vị nữ t.ử kia vốn đã có vị hôn phu tình đầu ý hợp, ngày hôm ấy đang đi sắm sửa đồ tân hôn, lại lọt vào mắt xanh của Thái t.ử rồi bị cướp đi.
Thừa tướng làm người cứng nhắc nhưng chính trực vô tư, biết chuyện này đã dâng tấu chương lớn tiếng vạch trần Thái t.ử đức hạnh có tỳ vết, không xứng làm Đế vương.
Thái t.ử sau khi ngồi vững ngai vàng, vốn đã bất mãn với việc Thừa tướng luôn chỉ tay năm ngón vạch trần lỗi lầm của hắn từ lâu.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Không lâu sau Thừa tướng bị quần thần liên danh dâng sớ thảo phạt, xử trảm giữa chợ.
Tiếp đó Thái t.ử phi Hàn Du, cũng "vì bạo bệnh" mà qua đời.
...
Ta đưa mắt nhìn Hàn Du, khuôn mặt nàng tinh xảo, da trắng hơn tuyết, lúc không cười khiến người ta cảm thấy thanh lãnh không thể khinh nhờn, khi cười rộ lên lại làm cho cả căn phòng bừng sáng.
Nàng giống hệt phụ thân nàng, chính trực dũng cảm, ghét cái ác như kẻ thù.
Nàng lương thiện.
Mỗi lần xuất phủ nàng đều mang theo một chiếc túi thơm riêng biệt, bên trong chứa đầy bạc vụn, khi gặp người nghèo khổ hay khất cái, đem phân phát cho họ.
Nàng cũng rất thông minh.
Bạc của nàng đa phần đều cho những tiểu khất cái nhỏ tuổi, vì bọn chúng đa số là khốn khổ bất lực thật sự; không cho bạc lớn là phòng ngừa lòng tham trỗi dậy, bị kẻ khác cướp đoạt.
Một người tươi sáng tốt đẹp đến nhường này.
Sao có thể âm thầm bỏ mạng nơi hậu viện vuông vức sâu thẳm kia chứ? Thái t.ử làm sao xứng!
Ngôi vị Thái t.ử phi này, cứ để kẻ nào muốn làm thì làm đi.
Tiết mục biểu diễn tài nghệ sắp bắt đầu rồi.
Lần này, bởi vì ta quấn lấy Hàn Du, nàng không rảnh rỗi ra tay với Du Lâm Dao.
Không có nàng nhúng tay, Du Lâm Dao suôn sẻ múa trọn một khúc vũ, thu về tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội khắp sảnh đường.
Cũng thuận lợi giành được sự chú ý của Thái t.ử.
Không sai, trước kia Du Lâm Dao xui xẻo, đa phần đều do một tay nàng sắp đặt.
Hai người bọn họ tranh phong tương đối, ngấm ngầm ngáng chân nhau.
Chỉ là thủ đoạn của Du Lâm Dao quá đỗi thấp kém, lần nào cũng bị Hàn Du nhìn thấu.
Còn Du Lâm Dao, cũng không hiểu vì cớ gì, dẫu có cẩn trọng đến đâu, rốt cuộc vẫn thiếu đi vài phần vận khí khó tả, lần nào cũng mắc bẫy.
Hiện tại nàng ta đã "chuyển vận".
Chắc chắn không thể xui xẻo thêm nữa.
13
Hàn Du thường xuyên rủ ta ra ngoài.
Tới lui dăm ba bận, ta và nàng đã thân thiết tự bao giờ.
Gia quy nhà nàng sâm nghiêm, với thứ huynh đệ tỷ muội đều không mấy thân cận.
Nàng lại không có huynh đệ tỷ muội ruột thịt, nên từ nhỏ đã quen cảnh thui thủi một mình, cũng không giỏi giao thiệp với người khác.
Bề ngoài thoạt nhìn đoan trang thanh tịnh, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, kỳ thực chốn riêng tư lại là một kẻ cuồng xem thoại bản, nói nhiều không ngớt.
"Mau nếm thử loại nhũ trà này xem, muội chắc chắn chưa từng uống qua, là từ sữa bò và lá trà chế thành, bình thường chỉ ngự yến mới có cơ hội thưởng thức."
"Trùng hợp chỗ ta có một gã sai vặt người Mông, Tiểu Xuân Nhi muội đúng là có lộc ăn rồi."
Mắt Hàn Du dán c.h.ặ.t vào cuốn thoại bản ta mang đến, sai người bưng chén trà dâng cho ta.
Trà hương và sữa hương quyện vào nhau, nồng đậm ngọt ngào lại phảng phất chút thanh hương nhàn nhạt.
Quả nhiên thơm ngon!
Hạ nhân đều lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta, Hàn Du ôm thoại bản cười ngặt nghẽo mất hết cả hình tượng.
Ta lại không hiểu sao nảy sinh một tia ưu tư.
Ngôi vị của Thái t.ử vốn không hề vững chắc như vẻ bề ngoài.
Bên trên có Đại hoàng t.ử đã trưởng thành thanh quý ôn hòa, Nhị hoàng t.ử quả cảm uy dũng.
Bên dưới lại có ấu đệ thông tuệ được Hoàng đế hết mực sủng ái.
Còn bản thân Thái t.ử năng lực bình thường, lại háo sắc hiếu thắng.
Chỉ chiếm được cái danh phận Đích t.ử của Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cần một vị Thái t.ử phi có thế lực nhà mẹ đẻ hùng hậu.
Kiến Nam Hầu phủ tuy danh tiếng vang xa,
Nhưng quyền lực rốt cuộc vẫn kém hơn một bậc.
Bởi thế kiếp trước Thái t.ử gạt bỏ Du Lâm Dao, cưới đích nữ Thừa tướng là Hàn Du.
Thừa tướng trung quân ái quốc, bảo vệ chính thống, lại có môn sinh rải khắp thiên hạ, ông ấy đứng về phe Thái t.ử, những kẻ khác gần như không còn cơ hội.
Thế nhưng...
Ngón tay ta vuốt ve viền chén trà.
Về sau Hoàng đế lâm trọng bệnh, Thái t.ử giám quốc, hắn cảm thấy không còn ai chèn ép mình nữa, lại dám làm ra chuyện cưỡng đoạt dân nữ.
Nữ t.ử kia là một cô nhi, thông minh cương liệt, sau khi bày mưu trốn thoát khỏi Đông cung, đã gõ vang Trống Đăng Văn trước cổng hoàng cung.
Đáng tiếc nàng không hay biết hoàng cung đã bị Thái t.ử khống chế, tiếng trống dẫu vang dội cũng không thể lọt đến tai Hoàng đế.
Nàng cảm thấy tuyệt vọng, bèn đập đầu tự vẫn trước cổng cung, m.á.u tươi lênh láng, nhuộm đỏ cả gạch ngọc.
Dân gian truyền tai nhau chuyện này ầm ĩ, ngay cả ta khi ấy ngồi trong phòng nghe được cũng thấy lạnh toát sống lưng, nhưng sự việc lại không mảy may ảnh hưởng đến kẻ đang ngồi chễm chệ trên cao đường.
Đáng thương cho vị nữ t.ử kia vốn đã có vị hôn phu tình đầu ý hợp, ngày hôm ấy đang đi sắm sửa đồ tân hôn, lại lọt vào mắt xanh của Thái t.ử rồi bị cướp đi.
Thừa tướng làm người cứng nhắc nhưng chính trực vô tư, biết chuyện này đã dâng tấu chương lớn tiếng vạch trần Thái t.ử đức hạnh có tỳ vết, không xứng làm Đế vương.
Thái t.ử sau khi ngồi vững ngai vàng, vốn đã bất mãn với việc Thừa tướng luôn chỉ tay năm ngón vạch trần lỗi lầm của hắn từ lâu.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Không lâu sau Thừa tướng bị quần thần liên danh dâng sớ thảo phạt, xử trảm giữa chợ.
Tiếp đó Thái t.ử phi Hàn Du, cũng "vì bạo bệnh" mà qua đời.
...
Ta đưa mắt nhìn Hàn Du, khuôn mặt nàng tinh xảo, da trắng hơn tuyết, lúc không cười khiến người ta cảm thấy thanh lãnh không thể khinh nhờn, khi cười rộ lên lại làm cho cả căn phòng bừng sáng.
Nàng giống hệt phụ thân nàng, chính trực dũng cảm, ghét cái ác như kẻ thù.
Nàng lương thiện.
Mỗi lần xuất phủ nàng đều mang theo một chiếc túi thơm riêng biệt, bên trong chứa đầy bạc vụn, khi gặp người nghèo khổ hay khất cái, đem phân phát cho họ.
Nàng cũng rất thông minh.
Bạc của nàng đa phần đều cho những tiểu khất cái nhỏ tuổi, vì bọn chúng đa số là khốn khổ bất lực thật sự; không cho bạc lớn là phòng ngừa lòng tham trỗi dậy, bị kẻ khác cướp đoạt.
Một người tươi sáng tốt đẹp đến nhường này.
Sao có thể âm thầm bỏ mạng nơi hậu viện vuông vức sâu thẳm kia chứ? Thái t.ử làm sao xứng!
Ngôi vị Thái t.ử phi này, cứ để kẻ nào muốn làm thì làm đi.