9

Ta biết bản thân không tính là thông minh xuất chúng.

Sống lại một đời, nếu việc trở về Hầu phủ đã là điều không thể tránh khỏi.

Vậy ta sẽ cố gắng hết sức không dẫm lên vết xe đổ.

Cũng tuyệt đối không lãng phí tâm tư cùng tình cảm cho những kẻ và những chuyện không đáng.

Còn nữa, ta nhất định phải bảo toàn mạng sống.

Âm thầm điều tra chân tướng cái c.h.ế.t của ta ở kiếp trước.

Tuyệt đối không thể c.h.ế.t không minh bạch, dễ dàng như kiếp trước.

Hồi tưởng lại cảm giác bị người ta siết c.h.ặ.t cổ, hô hấp dần cạn kiệt, toàn thân ta lại toát mồ hôi lạnh.

Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Lê Hương dùng khăn tay lau đi giọt mồ hôi trên trán ta, vẻ mặt đầy lo lắng,

"Tiểu thư không sao chứ?"

Ta lấy lại tinh thần, lắc đầu mỉm cười an ủi nha đầu ấy.

"Đi thám thính xem phu nhân đến chùa Hàn Sơn cầu phúc đã bình an trở về hay chưa."

Lê Hương rất nhanh đã quay lại.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! "Hôm nay phu nhân đội mưa đi, nghe nói lúc về tâm tình rất không tồi."

"Thật kỳ lạ, trời mưa to gió lớn, đường sá lầy lội xe ngựa khó đi, sao phu nhân lại vui vẻ đến thế?"

Lê Hương bối rối vò đầu bứt tai.

Ta chậm rãi cắt bỏ cành lá dư thừa trong bình hoa:

"Ai mà biết được, có lẽ là tâm nguyện đã thành rồi chăng."

Ta lại sai Lê Hương mở tung cửa sổ, cho gió lạnh lùa vào.

Ta cởi áo choàng: "Gió xuân buốt giá, đến lúc phải ốm một trận rồi."

10

Gần đây kinh thành đều râm ran truyền tai nhau, thiên kim Hầu phủ Du Lâm Dao đã chuyển vận.

Khúc thủy lưu thương* không còn lần nào cũng tới lượt nàng ta, thúc cúc* không còn trượt ngã liên miên, ngắm hoa cũng không làm hoa héo hay tự rước lấy mẩn ngứa nữa...

(*) là một trò chơi văn hóa tao nhã cổ xưa, có nguồn gốc từ Trung Quốc, nơi các thi nhân ngồi bên dòng nước uốn lượn để thưởng trà, ngâm thơ và thưởng thức rượu. Dòng nước chảy mang theo chén rượu, khi chén dừng lại trước mặt ai, người đó phải làm thơ hoặc uống cạn.

(*) được xem như tiền thân của bóng đá.

Ngược lại, hạ nhân trong Hầu phủ lại lén lút bàn tán.

"Nhị tiểu thư dạo này sao đang yên đang lành lại hay ốm đau bệnh tật."

"Đúng vậy, hoa cỏ trong viện của nàng ấy cứ c.h.ế.t rũ, phu nhân sai ta đi thay liên tục, mệt muốn c.h.ế.t."

"Đừng bảo nàng ta là kẻ mang vận xui đấy nhé."

"Không thể nào, lúc nàng ta mới đến, khóm kim hà không bao giờ nở hoa trong viện nàng ấy còn bung nở cơ mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ai biết được, cảm giác cứ như Đại tiểu thư trước đây vậy."

"Ây không dám nói bừa đâu, Đại tiểu thư hiện giờ hết xui xẻo rồi."

...

Lê Hương đỡ lưng ta, giúp ta ngồi dậy tựa vào thành giường.

Bưng chén t.h.u.ố.c từng muỗng từng muỗng bón cho ta.

"Sao lại ốm nặng thế này, bệnh tình tái đi tái lại vẫn không thấy khá hơn."

Mẫu thân ngồi bên mép giường, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, ánh mắt ngập tràn lo âu nhìn ta.

Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện nơi đáy mắt bà ẩn hiện tia áy náy và ảo não.

"Khụ khụ... Con không sao đâu, mẫu thân..." Ta an ủi bà: "Là do thân thể con yếu ớt, rất nhanh sẽ khỏe lại thôi."

"Mẫu thân mau về đi, khụ khụ... nếu truyền bệnh khí sang người, nữ nhi e là sẽ áy náy c.h.ế.t mất."

"C.h.ế.t ch.óc cái gì, Xuân Nhi đừng nói bậy."

Bà ân cần dặn dò ta uống t.h.u.ố.c đầy đủ, an tâm dưỡng bệnh.

Lại ra ngoài viện "răn đe" đám tì nữ một phen rồi mới dời bước.

Thấy bà rời đi, Lê Hương vội vàng đặt chén t.h.u.ố.c xuống, lấy một viên kẹo đút vào miệng ta, nhỏ giọng thì thầm: "Tiểu thư, chúng ta còn phải diễn bao lâu nữa?"

"Phu nhân ngày nào cũng đến, tiểu thư không bệnh mà cứ phải giả vờ uống t.h.u.ố.c trước mặt bà ấy, đối với thân thể cũng không tốt."

Phải, ta căn bản không hề mắc bệnh.

Đại phu tọa đường của Hồi Xuân Đường trong thành chính là gia gia của tiểu đệ t.ử đi theo ta, ta mang hai vò Nữ Nhi Túy đổi lấy sự phối hợp giả bệnh của ông ấy.

Hết cách rồi, từ nhỏ thân thể ta đã tráng kiện như nghé con, chút gió lạnh cỏn con ấy làm sao quật ngã được ta.

Ta nhai nhóp nhép viên phô mai trong miệng.

"Sắp rồi, nằm nữa chắc xương cốt ta rã rời mất."

Còn không khỏi bệnh, Tam ca ca chắc phải trèo tường vào Hầu phủ mất thôi.

11

Cuối cùng vào một ngày tiết trời trong xanh nắng ấm, ta sai Lê Hương truyền tin ra ngoài rằng ta đã "khỏi hẳn".

Có thể là nhằm bù đắp, cũng có thể vì nguyên do khác.

Mẫu thân bảo Du Lâm Dao dẫn ta đi tham dự "Bách Hoa Yến" do Trưởng công chúa tổ chức.

Trưởng công chúa là tỷ tỷ ruột thịt cùng mẹ với Hoàng thượng, địa vị cực kỳ tôn quý, yến tiệc do ngài ấy tổ chức, phàm là kẻ có m.á.u mặt đều muốn tham gia, không phân biệt nam nữ.

Bách Hoa Yến này, đúng như tên gọi là dùng thưởng hoa, ngoài ra, đây còn là thời cơ tuyệt vời cho nam thanh nữ tú chưa thành thân kết duyên.

Hầu phủ cùng Thái phó đích t.ử Tống Duẫn có hôn ước từ nhỏ, trước kia Hầu phủ chỉ có một mụn nữ nhi, ván đã đóng thuyền là Du Lâm Dao.

Giờ lại lòi thêm một đứa là ta, Hầu phủ tự nhiên phải có thêm tính toán.

"Mẫu thân cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc muội muội thật tốt."

Mẫu thân gật đầu đầy vẻ an ủi.