27

Kẻ đăng cơ chính là Đại hoàng t.ử.

Nằm trong dự liệu.

Ngày hôm đó bước ra từ tẩm cung Thái hậu, khoảnh khắc chạm mặt ngài ấy ở tiểu đình, ta đã sớm đoán được.

Ngài ấy là cố tình cho ta nhìn thấy.

Một bậc minh quân nên mang dáng vẻ ra sao.

Về sau ta thân là kẻ "đi cửa sau" được sắc phong làm Công chúa.

Cũng coi như là muội muội của vị Đế vương trẻ tuổi, lúc ấy ngài ấy giảo hoạt nói: "Hiền minh cũng phải cho người ta nhìn thấy chứ, đúng không Hoàng muội?"

"Chỗ Chúc ái khanh không tìm được điểm đột phá, trẫm đành phải chuyển hướng khác thôi."

Sau này ta mới vỡ lẽ, ngài ấy và Đại ca ca hóa ra đã quen biết từ lâu.

Thôi được rồi.

Thế này cũng rất tốt.

Bậc Đế vương không thể chỉ dựa vào hiền minh, túc trí đa mưu cũng vô cùng trọng yếu.

Thái t.ử vì tội mưu phản bị Tiên hoàng ban c.h.ế.t.

Theo đó Tiên hoàng nộ hỏa công tâm cũng cưỡi hạc quy tây.

Đại hoàng t.ử hai bàn tay sạch sẽ, danh chính ngôn thuận đăng cơ xưng Đế.

Kỳ thực Tiên hoàng đã giao vào tay Đại ca ca hai đạo mật chiếu.

Nếu Thái t.ử ngoan ngoãn an phận, đợi đến khi Hoàng thượng băng hà, thứ được tuyên đọc chính là chiếu thư truyền ngôi cho Thái t.ử.

Nếu Thái t.ử mưu phản, thứ được tuyên đọc sẽ là chiếu thư truyền ngôi cho Đại hoàng t.ử.

Hoàng đế thương yêu vị Thái t.ử do một tay mình nuôi nấng là thật.

Hoàng đế quả thật rất yêu thương thái t.ử do chính tay mình nuôi lớn.

Nhưng ngài cũng là đế vương, lòng đa nghi, e sợ nhi t.ử sẽ g.i.ế.c mình.

Chỉ là ngài đã bỏ qua một điều:

Các hoàng t.ử đều đã trưởng thành.

Họ thông minh, có năng lực, cũng mang trong mình dã tâm.

Càng chờ lâu, thái t.ử càng sinh nghi, không biết phụ hoàng có muốn trao ngôi cho huynh đệ khác hay không.

Dù thái t.ử không muốn phản, cũng sẽ có người ép hắn phải phản.

Kết cục này, vốn dĩ đã là điều tất yếu.

28

Ta trở thành người khiến kẻ khác ngưỡng mộ nhất.

Đại ca ca trở thành vị tể tướng trẻ tuổi nhất triều.

Nhị ca ca vì đ.á.n.h lui ngoại địch, hộ giá cứu vua mà được phong làm tướng quân.

Tam ca ca vì nghĩa lớn, khi tiền thái t.ử giám quốc cố tình ém tin quân tình, đã tự bỏ gia sản, tiếp tế lương thảo, y phục cho quân đội, được phong làm hoàng thương ái quốc.

Còn ta, với thân phận "quan hệ cứng" nhất...

Được thăng cấp thành công chúa.

Ngay cả Hàn Du cũng không nhịn được mà nói:

"Xuân Xuân, số muội đúng là quá tốt."

Du Hạ và Du Lâm Dao vì tham gia mưu phản mà bị giam trong thiên lao, chờ ngày xử trảm.

Huynh trưởng của ta do không hay biết chuyện, chỉ bị biếm làm thứ dân.

Nhưng vì có vài phần tài học, thứ hạng trong kỳ thi điện cũng không thấp, tân đế nhân từ, ban cho hắn một chức quan không lớn không nhỏ.

Mẫu thân cũng từng đến tìm ta vài lần, nhưng ta đều không gặp.

Dù sao, hiện giờ ta đã có gia đình của riêng mình, rất bận rộn.

Còn Tống Duẫn... là ai? Không đáng để tâm.

Ta ngược lại có đến ngục gặp Du Hạ một lần.

Ông ta và Du Lâm Dao bị giam chung một chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa thấy ta, ông ta đã diễn màn cha con tình thâm:

"Ta chỉ thương mỗi Lâm Dao! Đứa con gái độc ác như ngươi, ai mà thích cho nổi!"

Ta giả vờ kinh ngạc:

"Ồ, hóa ra đến giờ ông vẫn chưa biết Du Lâm Dao không phải con gái mình sao?"

"Hả? Ngươi nói gì?"

"Nàng ta là con của ngoại thất của ông với Vương Húc. Vương Húc ấy, ông biết mà, gã sai vặt của ngoại thất, người mà ông đuổi g.i.ế.c bao năm qua đó."

"Chính ông ta tự nói, nếu không tin thì nhìn đi, hai người chẳng có điểm nào giống nhau cả."

Ta nhìn thấy trong mắt Du Hạ dần dấy lên nghi ngờ, còn sắc mặt Du Lâm Dao thì ngày càng hoảng loạn.

Bỗng nhiên cảm thấy thật vô vị.

Ta quay người rời khỏi ngục.

Đêm đó có người báo với ta.

Du Lâm Dao c.h.ế.t rồi.

Bị chính Du Hạ g.i.ế.c.

Ông ta quả nhiên vẫn tàn nhẫn như trước.

Tình cảm bao nhiêu năm, chỉ vì vài câu nói của người khác mà có thể tan thành mây khói.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Rõ ràng đôi mắt của họ rất giống nhau, thế mà ông ta vẫn sinh nghi.

Không sai.

Thực ra Du Lâm Dao chính là con ruột của ông ta.

Vương Húc đã nói dối.

Bị Du Hạ truy sát nhiều năm, tâm lý hắn đã sớm vặn vẹo.

Hắn khao khát trả thù Du Hạ, hoặc là con gái của ông ta.

Vì vậy mới lợi dụng chuyện từng có quan hệ với Dao phu nhân, bịa đặt rằng Du Lâm Dao là con của mình.

Nhưng nếu Du Lâm Dao thật sự là con hắn, hắn bảo vệ còn không kịp, sao lại phí công nói cho ta biết?

Ta sai người đem sự thật này nói lại cho Du Hạ.

Tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con gái của mình.

Chuyện như vậy...

Hẳn ông ta đã rất quen rồi.

29

Đêm qua Hàn Du ở lại Vĩnh Lạc phủ.

Chúng ta bàn bạc suốt một đêm chuyện quản lý và xây dựng Từ Ấu Đường.

Sáng sớm, nàng kéo ta ra ngoài xem mặt trời mọc.

Hai người chúng ta ngồi trên tường thành, lặng lẽ nhìn bầu trời từ trắng chuyển sang đỏ.

Xa xa, khói bếp dần dần bay lên.

Phố xá ngoài tường bắt đầu nhộn nhịp.

Có đôi phu thê mới cưới đi qua chợ sớm, trên mặt là nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.

Trong tường, phụ mẫu khẽ gọi chúng ta dậy dùng bữa sáng.

Không còn tiếng trống trận dồn dập bị ngăn ngoài lầu cao.

Không còn m.á.u chảy thành dòng thấm vào đất.

Ta nhắm mắt, hít thở làn không khí trong lành.

Mảnh đất dưới chân phì nhiêu, tràn đầy sức sống.

Thật tốt biết bao.

Chúng ta đều đã tìm được mục tiêu của mình trên mảnh đất này.

Rồi phá đất mà vươn lên.

Sẽ bén rễ, sẽ nảy mầm, sẽ nở hoa.

Sẽ kết thành...

Một mùa xuân kế tiếp.