Trở về Hầu phủ, ta nhanh ch.óng sai người mua chút vật dụng tránh nóng,

Lại vác mặt đến Hồi Xuân Đường vơ vét của Trương đại phu vô số t.h.u.ố.c tốt.

Hôm sau dậy từ tờ mờ sáng đến miếu cầu bình an phù, cùng với miếng hàn ngọc lấy được dạo trước, gói ghém cẩn thận gửi hết cho Nhị ca ca.

Đây là chuyện kiếp trước ta chưa từng hay biết, cũng không thể giúp được gì.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Chỉ mong Nhị ca ca vạn sự bình an.

15

Khoảnh khắc chỉ thấy bóng dáng Tống Duẫn trong viện của huynh trưởng, ta đã biết bọn họ cố ý tạo cơ hội cho hai chúng ta quen biết.

Huynh trưởng bảo có chuyện cần bàn bạc, gọi ta đến tìm hắn.

"Muội là Phùng Xuân muội muội đúng không? Ta từng gặp muội ở yến tiệc của Trưởng công chúa. Huynh trưởng muội tạm thời có việc ra ngoài, dặn muội ở đây đợi huynh ấy chốc lát." Tống Duẫn cười rạng rỡ như gió xuân.

"Vậy lát nữa ta quay lại tìm huynh ấy." Ta gật đầu, không muốn nói nhiều lời, xoay người định đi.

"Phùng Xuân muội muội chán ghét ta sao, không biết ta đã đắc tội muội ở điểm nào?" Hắn tiến lên một bước cản đường.

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tống công t.ử nghĩ nhiều rồi."

"Ta chỉ đơn giản là bài xích tất thảy nam nhân ngoại trừ phụ thân và ca ca mà thôi."

Hắn sững sờ tại chỗ, ta lướt qua hắn rời đi.

Lúc huynh trưởng đến tìm ta mang theo chút bực dọc.

"Nghe nói muội chán ghét Tống Duẫn?"

"Nữ t.ử ái mộ đệ ấy trong kinh thành đếm không xuể, vì cớ gì muội lại thẳng thừng nói không thích đệ ấy?"

Ta cúi đầu thêu túi gấm cho Đại ca ca, không thèm liếc hắn lấy một cái: "Hắn nói với huynh sao?"

Hắn nghẹn họng, có vẻ không ngờ ta lại hỏi ngược lại.

"Đệ ấy không nói gì cả, là hạ nhân bên cạnh bẩm báo lại."

"Ai nói cũng không quan trọng, ta biết huynh và phụ mẫu có ý gì, nhưng ta không thích hắn, sau này đừng làm mấy chuyện như vậy nữa."

"Vì sao?" Hắn vô cùng khó hiểu.

"Hắn trước kia một lòng ái mộ tỷ tỷ, nay nói đổi là đổi, tình cảm là thứ có thể tùy tiện chuyển sang người khác sao?"

"Huynh trưởng, nếu thê t.ử chưa cưới của huynh, chuyện gì cũng đặt thanh mai trúc mã của nàng ta lên hàng đầu, huynh có thể chấp nhận không?"

Hắn cau mày, muốn phản bác ta, nhưng lại thấy lời ta nói có đạo lý: "Thế nhưng hôn sự của nữ t.ử xưa nay đều do phụ mẫu định đoạt, Phùng Xuân, muội không nên nghĩ ngợi nhiều như vậy."

"Xưa nay đều vậy, thì ắt là đúng sao?" Ta mảy may không nhượng bộ.

Thực ra khoảng thời gian này ta và huynh trưởng chung đụng khá hòa thuận, hắn cũng không đến mức trong mắt không có ta như kiếp trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ là hễ dính dáng đến Du Lâm Dao, hắn vẫn sẽ vô thức thiên vị nàng ta.

"Ta và muội ấy từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn chút."

"Muội ấy thân thể ốm yếu, ta tất nhiên phải quan tâm chăm sóc nhiều hơn."

Không sao cả, ta đâu có thiếu ca ca.

Bầu không khí có chút giương cung bạt kiếm.

Hắn có vẻ không muốn l.à.m t.ì.n.h hình thêm căng thẳng, bèn nhìn túi gấm ta đang thêu để lảng sang chuyện khác, khiến giọng điệu dịu đi: "Không ngờ nữ công của muội lại tốt như vậy."

"Phùng Xuân quả thực có lòng rồi." Hắn nghiễm nhiên cho rằng chiếc túi gấm màu xanh hồ thủy này là thêu tặng mình.

Ta ậm ừ cho qua chuyện, cũng lười giải thích.

16

Lại một lần bị "thuyết phục", ta quyết định ra ngoài lánh nạn một thời gian.

"Gả cho Tống Duẫn thì nhục nhã cho ngươi chỗ nào? Người ta còn không chê ngươi lớn lên ở nơi thôn dã kia kìa." Phụ thân mắng c.h.ử.i ta ngoan cố ngu muội.

"Đúng đó muội muội, ta và Tống Duẫn là thanh mai trúc mã, tính tình huynh ấy ta hiểu rõ nhất, ta sẽ khuyên A Duẫn đối đãi với muội thật tốt." Du Lâm Dao đứng cạnh phụ thân, tỏ vẻ hảo tâm khuyên nhủ.

Mẫu thân ngồi một bên, mặt ủ mày chau: "Cái đứa nhỏ này, sao lại sinh ra cái tính bướng bỉnh đến thế?"

Huynh trưởng ngược lại không nói thêm gì, chỉ đứng cạnh mẫu thân lẳng lặng nhìn ta.

Bốn người tụ lại một chỗ, đối diện với ta, thoạt nhìn càng giống một gia đình, lại mang thêm vài phần khí thế bức bách.

Ta biết nói gì cũng vô nghĩa, cũng không còn hứng thú mở miệng, bèn tìm đại một cớ quay về phòng.

Ngày hôm sau ta bèn ngã bệnh.

Đại phu bảo ta cần tĩnh dưỡng, tốt nhất là tìm nơi thanh tịnh vắng người.

Thế là ta mượn cớ đó, cuốn gói cùng Lê Hương dọn đến chùa Hộ Quốc.

Chọn chùa Hộ Quốc đương nhiên là có tính toán kỹ lưỡng.

Một là lánh xa đám người cùng mớ bòng bong phiền phức trong phủ.

Hai là cách Chúc gia rất gần, lén lút chuồn về tiện lợi.

Ba là, nhẩm tính thời gian, Thái hậu cũng sắp vi hành đến đây thanh tu rồi.

Cứu một lần là cứu, cứu hai lần cũng là cứu.

Cây tùng cây bách miễn phí, không ôm thì phí.

Kiếp trước ta cứu giá Thái hậu, ngài hỏi ta muốn ban thưởng thứ gì, ta còn ngốc nghếch nhường công lao cho gã phụ thân hờ kia.

Hiện tại nghĩ lại quả thực ngu ngốc hết chỗ nói.
Chương 10 - Chương 10 | Đọc truyện tranh