Hồng Loan Hy - Đại Cô Nương

Chương 92: Gần kết 1

Anh Trân tức đến đau quặn cả bụng dưới, cô đưa tay xoa nhẹ, đợi cảm xúc lắng xuống rồi mới hỏi: “Chuyện này là từ bao giờ?”

Bà ba nhấp một ngụm trà, cười khẽ một tiếng: “Mỹ Quyên sao mà kể cho tôi nghe được, nó chỉ nói không nói với cô được mấy câu là đã cãi cọ chửi bới, bảo tôi đứng ra làm người trung gian. Tôi biết đây là việc khổ sai, người không rõ ngọn ngành còn tưởng tôi nhân đó vớ được lợi lộc gì… Tôi chẳng qua là nể mặt Bà lớn với Cậu ba, không tiện từ chối nên mới đến thôi!”

Lời này ai mà tin cho được! Dù sao Anh Trân cũng không tin. Cô không biểu lộ cảm xúc, nghe bà ta tiếp tục khuyên nhủ: “Con cháu tự có phúc phần của con cháu, cô bây giờ lại đang mang thai đứa nhỏ thì gác bớt lòng dạ vì Mỹ Quyên đi, chăm sóc tốt cho bản thân mới là quan trọng. Huống hồ Mỹ Quyên cũng chẳng phải loại đèn cạn dầu, nó giỏi dữ lắm, biết rõ mình muốn cái gì, trong lòng tính toán li ti, chỉ sợ cả cô lẫn tôi đều không tính lại nó.”

Anh Trân cười lạnh: “Chỉ sợ nó khôn quá hóa dại, cuối cùng múc nước giỏ tre, công cốc cả thôi.”

“Việc đã đến nước này thì còn làm sao nữa! Giờ chỉ có cắn răng mà đi tiếp, đây là lựa chọn của nó, sau này tốt hay xấu cũng tự nó gánh lấy.”

Thực ra Anh Trân cũng hiểu, dẫu có tức giận hơn nữa, phản đối hơn nữa cũng chẳng có ai lĩnh tình cô cả. Nhà họ Nhiếp không, Bà ba không, Mỹ Quyên lại càng không, coi như sinh con uổng công.

Nếu Mỹ Quyên có thể mang đến cho cô một tia hy vọng thì đứa trẻ trong bụng này, cô nhất định cũng sẽ không giữ lại.

Bà ba thấy cô im lặng không nói, sốt ruột không nhịn được, cười nhẹ hỏi: “Em dâu nói gì đi chứ, có đồng ý hay không? Nói nhanh lên, cho tôi một lời chắc chắn!”

Anh Trân đột nhiên cảnh giác. Bà ba thúc ép cô trả lời gấp gáp như vậy, lại không giống tác phong thường ngày của bà ta. Lòng đề phòng người khác không thể không có, sợ nhất là bọn họ liên thủ bày bẫy cho cô!

Anh Trân trấn tĩnh lại, không vội đáp, hỏi Minh Phượng xem bát cháo yến có nguội bớt chưa, lúc nãy còn nóng quá nên để sang một bên. Minh Phượng bưng lại, cô dùng thìa gạt hơi nóng, chậm rãi ăn, tiện chuyển đề tài hỏi: “Nghe nói chị dâu cả ở chỗ chị? Dạo này chị ấy thế nào rồi?”

“Phải đấy! Giờ chị ấy đáng thương lắm, suốt ngày khóc lóc, lại còn bệnh tim. Đám chủ nợ không tìm được đại gia thì hết lần này đến lần khác tìm chị ấy, có lần dọa đến phát bệnh nặng, mời bác sĩ tốn kém không ít! Hừ, chị ấy lấy đâu ra tiền, chẳng phải lại là tôi…” Bà ba chau mày được vẽ mảnh: “Cậu ba cứ trách tôi lòng mềm, giờ thì tay ướt dính bột, rũ cũng không rũ ra được!”

“Trước kia quan hệ của các người tốt, cậu cả cũng từng giúp đỡ cậu ba, giờ gặp khó khăn, đưa tay đỡ một chút cũng không quá đáng.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Bà ba lẩm bẩm: “Nhưng giúp được nhất thời, không giúp được cả đời, vẫn phải để họ tự nghĩ cách.” Ngừng một chút, bà ta bỗng mím môi cười khó hiểu: “Em dâu có biết… vì sao trước kia chị dâu cả cứ luôn gây sự với cô không?”

“Tôi sao mà biết được! Người nhà họ Nhiếp đều là cỏ đầu tường, gió bên nào lớn thì ngả về bên đó!”

Bà ba lắc đầu: “Là cậu cả có ý với cô, người sáng mắt ai mà không nhìn ra, huống hồ là chị dâu cả!”

“Nói bậy nói bạ có gì đáng nói!” Sắc mặt Anh Trân trầm xuống: “Lỡ bị kẻ có tâm nghe được, tôi có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch!”

Bà ba vốn là mỉa mai trêu chọc cho vui, thấy cô nghiêm túc thì cười nhẹ nhàng: “Nói xa rồi! Mỹ Quyên… rốt cuộc cô tính sao? Thôi thì đồng ý đi, giải quyết xong một mối tâm sự.”

Anh Trân vẫn kiên quyết: “Cuộc hôn sự loạn bối phận này không dung với luân thường thế tục, tôi mà đồng ý, sẽ bị người ta chỉ lưng mắng chửi, tổ tông cũng bị lôi ra mà nguyền rủa!”

“Cô cũng quá cẩn thận rồi!” Bà ba nén vẻ mất kiên nhẫn, định tốc chiến tốc thắng:

“Thế này nhé! Cô cứ mở miệng, nói xem cần bao nhiêu tiền mới chịu đồng ý cuộc hôn sự này! Chỉ cần không quá đáng, Cục trưởng Tần đều có thể bàn bạc!”

Anh Trân giả bộ có hứng thú: “Bao nhiêu thì gọi là không quá đáng? Cái này khó mà nắm chừng, chị ba chỉ cho tôi một con đường sáng đi!” Quả nhiên bà ta thao thao bất tuyệt, đưa ra đủ thứ gợi ý có lý có lẽ, rõ ràng đã sớm tính toán kỹ càng.

Trong lòng Anh Trân tức giận ngổn ngang, cô cắn chặt môi không nói. Những người này, kể cả đứa con gái ruột của cô, đến nước này rồi còn muốn bắt nạt cô, tính toán cô, hận không thể ép cô vào chỗ chết!

“Cô còn bất mãn cái gì nữa chứ?” Bà ba lải nhải không ngớt.

Anh Trân ngẩng mặt lên, sắc mặt âm trầm, đột nhiên hất mạnh chiếc bát trong tay cùng cả cái thìa về phía bà ta. v*t c*ng nện thẳng vào ngực bà ta như nắm đấm, rồi trượt dọc theo tà sườn xường xám rơi xuống đất, choang một tiếng, vỡ toang làm hai.

Bà ba thét lên, hoảng hốt bật dậy, tổ yến còn sót trong bát sền sệt dính đầy trước ngực áo. Anh Trân nghiêm giọng quát mắng: “Biết rõ Cục trưởng Tần cưới Mỹ Quyên sẽ bị người đời khinh chê, thậm chí còn ảnh hưởng đến đường quan lộ của ông ta, vậy mà các người lại liên thủ hãm hại tôi. Tôi mà đồng ý thì thành ra tôi leo cao bám quý, tham hư vinh, bỏ mặc hạnh phúc cả đời của con gái. Tôi mà vì khoản tiền này mà gật đầu, thì là tôi thấy tiền sáng mắt, há miệng sư tử, vì tư lợi của bản thân mà không tiếc đem con gái bán gả. Đến lúc ấy, các báo chí tranh ảnh thi nhau phô trương, các người thì giữ mình sáng suốt, chỉ có tôi bị ngàn người chỉ trích, vạn người phỉ nhổ. Đúng là tính toán hay thật! Lũ ác nhân các người, báo ứng chẳng sai đâu!” Cô chộp lấy chiếc bình cổ cao màu lam lông công cắm hoa bên giường, dốc sức ném thẳng vào người Bà ba.

“Ái da! Giết người rồi!” Bà ba chỉ thấy cổ đau rát, sờ vào đã có vệt máu, sợ đến lăn lộn bò dậy mà chạy. Anh Trân còn mắng thêm một lúc, rồi mới gọi Minh Phượng đang sững sờ như khúc gỗ tới dọn dẹp. Cô nghiêng người quay mặt vào trong giường nằm xuống, khẽ vuốt bụng dưới đang khẽ động, nét mặt bình tĩnh, đáy mắt trong veo.

Ngày tháng vẫn như nước chảy trăng soi mà trôi qua. Mỹ Quyên từ sau đó không về ngủ lại lần nào. Minh Phượng và mấy bà vú hầu hạ phòng ba có qua lại, thỉnh thoảng cũng dò hỏi được vài tin đồn vặt vãnh mang về kể cho Anh Trân nghe.

Bà ba đi đâu cũng nói mình bị Anh Trân đánh, còn cho người ta xem vết thương trên cổ, bảo rằng mình có lòng tốt mà làm thành chuyện xấu, đúng là chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt.

Ai cũng biết chuyện Mỹ Quyên gả cho Cục trưởng Tần, bà Năm là kịch liệt phản đối. Nhưng hổ dữ không ăn thịt con, nếu cô ta khăng khăng đòi gả thì của hồi môn và tiền tuất của cha vẫn sẽ cho, chỉ là hôn lễ nhất định không tham dự.

Đó là chuyện về sau, bởi Mỹ Quyên còn phải để tang. Cô ta và mẹ cắt đứt hẳn, hiện ở chỗ Bà ba, nhưng mấy bà vú nói đó chỉ là bình phong, cô ta đã sớm dọn đến công quán của Cục trưởng Tần rồi.

Anh Trân nhìn mình trong gương. Cô cũng là người từng mang thai hai lần: lần đầu khi ấy tuổi còn quá nhỏ, suốt ngày bị nhốt trong phòng, trốn đông trốn tây, sống trong phản bội và nhục nhã của Diêu Khiêm; lần thứ hai cô với Nhiếp Vân Phiên không có tình cảm, mơ mơ hồ hồ mà có, là một cảnh thê lương lòng đã chết tro. Vì thế ngoài cái bụng ra, thân thể cô lại càng thêm gầy gò.

Còn lúc này, cô vẫn không béo, nhưng cằm nhọn, cánh tay, vòng eo cùng bụng dưới rốt cuộc cũng có những đường cong đẫy đà, khiến cả con người trông mềm mại và yên tĩnh hơn.

Cô rất hài lòng với trạng thái hiện tại, cũng có thể tỉ mỉ cảm nhận niềm vui khi đứa trẻ trong bụng khẽ ngọ nguậy.

Đã rất lâu rồi cô không gặp Diêu Khiêm, cũng không gọi điện liên lạc, tựa như người này đã đi ngang qua thế giới của cô, rồi sẽ không bao giờ quay đầu trở lại.

Cô nghe nói vợ anh chết trong bệnh viện, trong nhà vệ sinh, dùng đôi tất lụa mà kết liễu mạng sống của mình.

Nguồn cơn bắt đầu từ những chuyện khó hiểu đến không sao tưởng tượng nổi.

Chương 92: Gần kết 1 - Chương 92 | Đọc truyện tranh