Hôn Nhân Vị Cam - Liêm Thập Lí

Chương 12: Em bằng lòng tin tưởng anh thêm một lần nữa

Có lẽ do đêm qua mất ngủ, hoặc cũng có thể do thời gian qua đã quá kiệt quệ tinh thần, ở một nơi như thế này, trong hoàn cảnh như thế này, ngay giữa ban ngày ban mặt, Hứa Cam cứ thế dựa vào anh mà thiếp đi lúc nào không hay.

Khi tỉnh dậy trời đã chập choạng tối, ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ kính sát đất hắt vào lung linh, bầu trời ngả sang màu xanh thẫm tĩnh mịch.

Hứa Cam ngủ quá say, khoảnh khắc mở mắt ra cô ngơ ngác như người vừa tỉnh rượu, không biết mình đang ở đâu, lúc này là mấy giờ.

Cho đến khi người ôm cô từ phía sau thấy cô tỉnh, thản nhiên gác chân lên chân cô, hứng thú nghịch ngón tay cô.

Anh không thể nói chuyện, nhưng cử chỉ hành động như muốn nói: Em dậy rồi à? Em ngủ có ngon không? Anh ngủ ngon lắm.

Hứa Cam sực nhớ lại tất cả mọi chuyện trong hơi thở nóng hổi của anh.

Cô rút tay về, chống tay ngồi dậy, chỉnh lại quần áo bị nhàu khi ngủ, buộc tóc, tìm điện thoại xem giờ.

Cô từ tốn lấy lại trật tự cho bản thân, từ đầu đến cuối không nhìn anh lấy một cái. Đợi đến khi tâm trạng bình ổn trở lại, Hứa Cam mới đưa mắt nhìn người vẫn đang nằm dài lười biếng trên ghế sofa.

Ngủ một giấc đẫy đà, sắc mặt anh đã tốt hơn nhiều.

Hứa Cam nói: "Đến giờ rồi, em phải về nhà, anh cũng về đi."

Cô không nhắc gì đến chuyện ban ngày, Phó Thời Chinh cũng không vội. Anh ngoan ngoãn ngồi dậy, đầu vẫn còn ong ong choáng váng, anh cúi đầu, nghỉ một lát cho đỡ.

Hứa Cam không quan tâm đến anh nữa, mở khóa cửa, đi xuống lầu trong không gian yên tĩnh.

Nhân viên đã tan làm hết, sợ làm phiền cô nên họ để lại tin nhắn chào hỏi trên WeChat.

Trước đây Hứa Cam rất ngại để người xung quanh biết về gia đình và cuộc sống của mình, cô luôn cảm thấy điều đó sẽ mang lại nhiều rắc rối và đồn đoán, cô không muốn trở thành tâm điểm bàn tán.

Vì vậy khi người khác hỏi mở cửa hàng ở vị trí đắc địa này tốn bao nhiêu tiền, cô đều trả lời qua loa rằng bố mẹ dốc hết tiền tiết kiệm ra ủng hộ, chồng có công việc thu nhập ổn định nên miễn cưỡng hỗ trợ được.

Nhưng giờ phút này, dù nhân viên có đoán già đoán non hay bàn tán về cô và Phó Thời Chinh thì đã sao chứ.

Cô dường như cũng chẳng quan tâm đến những điều đó lắm.

Cô quả thực không còn là Hứa Cam của tuổi 17 nữa rồi.

Xuống tầng một, Hứa Cam làm công việc dọn dẹp cuối ngày cho cửa hàng như thường lệ. Phó Thời Chinh lê bước chân lảo đảo từ trên lầu đi xuống, anh không có ý định rời đi một mình.

Thậm chí khi Hứa Cam gọi xe về căn hộ, anh lại giở thói vô lại như lần trước, chen lên xe cùng.

Sau đó được đà lấn tới, chen qua cổng an ninh chung cư, chen vào thang máy, chen vào căn hộ một phòng ngủ của cô.

Hứa Cam cũng chẳng buồn để tâm.

Về đến căn hộ, Hứa Cam làm mọi việc theo nhịp sống của mình: rửa tay, chui vào bếp nhỏ, lục tủ lạnh tìm đồ ăn thừa, cuối cùng quyết định nấu một bát mì trứng cà chua ăn tạm.

Phó Thời Chinh tìm trong tủ giày ở huyền quan đôi dép dùng một lần giống hệt lần trước, thay xong liền bám dính lấy Hứa Cam như hình với bóng.

Nhưng vị thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân này hoàn toàn mù tịt về bếp núc, chẳng giúp được gì, trừ khi tối nay Hứa Cam muốn ăn sandwich.

Căn bếp chật hẹp không đủ chỗ cho hai người xoay sở, Hứa Cam quay người lấy quả trứng cũng va phải anh. Sau vài lần như vậy, cô cuối cùng cũng không nhịn được lên tiếng.

"Anh ra ngoài đợi em đi, em có làm phần của anh đấy."

Phó Thời Chinh liếc nhìn cô vài cái, cuối cùng ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Anh rảnh rỗi không có việc gì làm, đi loanh quanh trong phòng khách, ngó nghiêng chỗ này sờ mó chỗ kia.

Lần này Hứa Cam chuyển đi vội vàng, chuyển đến đây cũng chưa có thời gian sắp xếp trang trí tử tế, góc phòng khách vẫn còn chất đống mấy thùng các tông chưa bóc.

Phó Thời Chinh vỗ vỗ thùng các tông, thầm nghĩ: Không cần bóc nữa đâu.

Nấu mì không tốn nhiều thời gian, rất nhanh, từ bếp truyền đến tiếng tắt bếp. Phó Thời Chinh biết ý đi tới.

Khi Hứa Cam đang loay hoay tìm cách bưng bát mì nóng hổi, tay anh xuất hiện trong tầm mắt, mỗi tay bưng một bát, đặt vững vàng lên bàn ăn.

Hứa Cam cởi tạp dề, nói giọng nhạt nhẽo: "Lấy thêm hai đôi đũa nữa đi."

Dứt lời, cô đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

Phó Thời Chinh ngẩn ra một giây trước giọng điệu ra lệnh và chỉ huy hiếm thấy của Hứa Cam.

Nhưng giây tiếp theo, anh nhếch mép cười thong thả, tuân lệnh, vào bếp lấy hai đôi đũa, đặt ngay ngắn lên bát mì.

Hai người ngồi đối diện nhau, suốt bữa ăn chỉ có tiếng nhai khe khẽ.

Hứa Cam cảm thấy anh ốm cũng có cái hay, chỉ cần cô muốn, cô có thể coi như anh không tồn tại.

Ăn xong mì, Hứa Cam ngồi thẳng lưng, giọng rất trầm: "Anh đi rửa bát đi."

Phó Thời Chinh lại cười, ngoan ngoãn bưng bát đi rửa.

Không ngoa khi nói rằng, đây là lần đầu tiên anh rửa bát.

Trước đây ở nhà tân hôn, cách ngày lại có dì giúp việc đến dọn dẹp, họ ăn xong không cần động tay vào việc gì. Đôi khi Hứa Cam ngứa mắt muốn dọn dẹp bếp núc, nhưng thời gian quý báu, anh không thích cô làm mấy việc này nên thường bế thốc cô đi chỗ khác.

Phó Thời Chinh đứng trước bồn rửa bát nghiên cứu dụng cụ một lúc.

Sau đó, tiếng loảng xoảng vang lên khi anh bắt đầu rửa.

Hứa Cam vẫn không quan tâm, không quan tâm bát có sạch không, không quan tâm bát có bị vỡ không.

Cô ngồi yên đó đợi anh rửa xong.

Năm phút sau, anh đi tới với đôi tay có những khớp xương rõ ràng hơi ửng đỏ, rút khăn giấy lau khô rồi lấy điện thoại ra, tâm trạng rất tốt gõ một dòng chữ.

[Còn cần anh làm gì nữa không?]

Hứa Cam từ từ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp.

Cuối cùng những mảnh cảm xúc vỡ vụn ấy hòa quyện lại, tôi luyện thành một sự bình yên dịu dàng.

Khác với sự lẩn tránh, trầm lặng theo thói quen thời niên thiếu, cũng khác với sự lạnh lùng, dửng dưng quá mức sau khi ly thân, cô lúc này vừa có sự dịu dàng mà Phó Thời Chinh quen thuộc, lại vừa có sự thản nhiên mới mẻ mà anh chưa từng tiếp xúc.

Phó Thời Chinh nhìn cô như vậy, lòng rung động, đưa tay cong ngón trỏ, nhẹ nhàng cạo lên má Hứa Cam vài cái, khẩu hình miệng nói: Đồ ngốc.

Hứa Cam hiểu, cô cụp mắt, cười cực nhạt, khi ngước lên nhìn anh lần nữa, ý cười trong mắt đã tan đi, trở lại vẻ tĩnh lặng ban nãy.

Cô nói: "Em tiễn anh xuống lầu."

Phó Thời Chinh biết, hôm nay có được tiến triển này đã không dễ dàng gì, Hứa Cam trong lòng còn khúc mắc với anh cũng là chuyện bình thường.

Dù sao thì không kiên quyết ly hôn nữa chính là cơ hội cô dành cho anh.

Anh cười khẩy một tiếng, giả vờ không hài lòng với lời cô nói, ra sức xoa má cô, sau đó giữ gáy cô ấn vào lòng mình, xoa đầu cô vài cái rồi dứt khoát buông ra.

Anh gõ nhanh trên điện thoại, đưa cho cô xem.

[Không cần tiễn, anh tự biết đường cút.]

Hứa Cam gật đầu, liếc mắt về phía huyền quan, ý là: Vậy anh đi ngay bây giờ đi.

Phó Thời Chinh cất điện thoại, cười cười, nói đi là đi ngay.

Anh đứng ở huyền quan thay giày, phổi lại ngứa, không nhịn được ho sù sụ.

Hứa Cam quay đầu nhìn.

Anh chống tay lên tường, lưng hơi khom, khi ho cả người run lên bần bật, trông gầy gò yếu ớt vô cùng.

Sau khi anh đi, Hứa Cam suy nghĩ một lúc rồi vẫn nhắn tin WeChat cho anh, nhắc anh uống thuốc đúng giờ, nếu không đỡ thì đi bệnh viện truyền nước.

Gặp mặt anh không nói được, nhưng trên WeChat thì anh có thể "xả láng".

Anh trả lời gần như ngay lập tức.

Phó Thời Chinh: Anh nghe em hết.

Phó Thời Chinh: Ở nhà một mình ngủ không ngon, mai anh lại muốn đến văn phòng em ngủ.

Phó Thời Chinh: Anh thấy văn phòng em thực sự thiếu một cái giường đấy.

Phó Thời Chinh: Bao giờ thì em dọn về, vợ ơi.

Hứa Cam nhìn từng tin nhắn nhảy ra liên tục, giữa việc trả lời và không trả lời, cuối cùng cô chọn không trả lời.

Đêm nay, tuy Hứa Cam vẫn mất ngủ, nhưng đầu óc tỉnh táo, tâm trạng tốt. Để không lãng phí đêm hè mát mẻ này, cô chọn hai bộ phim yêu thích chiếu lên tường xem. Nhưng thế thì đơn điệu quá, Hứa Cam ngẫu hứng làm theo hướng dẫn trên mạng, pha một ly nước soda dứa ô mai.

Vị chua ngọt thanh mát, dư vị thoang thoảng hương trái cây, thi thoảng đá vụn va vào răng lạo xạo, nhưng rất nhanh tan chảy.

Khi mặt trời mọc, Hứa Cam xoa bóp vai đứng dậy khỏi tấm thảm, dọn dẹp qua loa rồi đến tiệm hoa.

Tháng Tám sắp hết, mùa hè cũng sắp tàn.

Năm 25 tuổi, Hứa Cam trưởng thành hơn một chút nghĩ rằng, tương lai rồi sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi.

Trong một thời gian dài sau đó, Phó Thời Chinh ngày nào cũng điểm danh đúng giờ ở tiệm hoa.

Hứa Cam không đuổi anh, cũng không còn cảm xúc thất thường như trước. Ngược lại, Phó Thời Chinh cũng không còn cố tình làm những hành động phô trương nữa, anh ngồi đó uống trà làm việc, có việc nặng nhọc thì giúp một tay.

Hứa Cam nhìn anh như vậy, cảm thấy mình nên tuyển một nhân viên nam.

Các nhân viên nữ nghe vậy vui như mở cờ trong bụng, hỏi Hứa Cam có thể tuyển một anh đẹp trai không. Phó Thời Chinh nghe xong hừ lạnh định nói gì đó, nhưng bị Hứa Cam liếc một cái liền ho khan một tiếng, tắt đài.

Những khoảnh khắc như vậy rất nhiều, lâu dần, Phó Thời Chinh cũng chẳng còn tính khí gì nữa, việc anh làm nhiều nhất mỗi ngày là bóng gió hỏi Hứa Cam bao giờ dọn về.

Dọn về đồng nghĩa với việc cô chấp nhận anh.

Lần nào Hứa Cam cũng trả lời anh một cách nghiêm túc.

"Để sau hãy nói."

Phó Thời Chinh không giận cũng không bực, nhếch mép cười, nói: "Vậy anh đợi em."

Nói xong, anh sẽ tự tìm chút "ngọt ngào" cho mình, hoặc là ngang nhiên ôm eo Hứa Cam trước mặt mọi người, hoặc là nhéo d** tai cô.

Những hành động này chỉ kéo dài một hai giây, Hứa Cam không so đo, cũng chẳng phản ứng gì. Thỉnh thoảng cô sẽ ngước mắt lên như đang đánh giá, nhìn kỹ anh một cái, rồi thầm tự hỏi lòng mình, đã nghĩ kỹ chưa?

Hứa Cam luôn rất hiểu bản thân, cô muốn kết thúc cuộc hôn nhân này là vì chán ghét sự hao mòn tinh thần không có điểm dừng của mình, còn về tình cảm cô dành cho Phó Thời Chinh, chưa bao giờ thay đổi.

Nhưng nếu bắt đầu lại, cô phải xử lý tình cảm này thế nào, cô vẫn chưa hoàn toàn nghĩ thông suốt.

Vì vậy câu trả lời cô dành cho chính mình luôn là: Đợi thêm chút nữa đi.

Ngày Hứa Cam đưa ra quyết định là một ngày nắng đẹp sau những ngày mưa thu dầm dề.

Hôm đó cô đi làm ở tiệm hoa đúng giờ như mọi khi.

Trong tiệm hoa buổi sớm, bóng dáng Phó Thời Chinh vẫn xuất hiện đều đặn như vắt chanh, chỉ có điều hôm nay anh đổi một vị trí khác để mở màn.

Anh mặc một chiếc áo nỉ dài tay mỏng, tay áo xắn lên đến cẳng tay, bên dưới kết hợp với quần thể thao màu xám nhạt, dáng rộng rãi, càng tôn lên vẻ thiếu niên của anh.

Anh và cô nhân viên "chậm tiêu" đang đứng cạnh nhau trước xô hoa dạ lan hương, không biết đang nói chuyện gì.

Có vẻ rất hài lòng với loài hoa này, anh gật đầu, dưới sự hướng dẫn của nhân viên chỉnh lại tư thế cầm hoa, xếp từng cành dạ lan hương xanh tím vào tay trái, rồi theo gợi ý của nhân viên, chọn thêm vài cành tulip trắng để phối cùng.

Hứa Cam đẩy cửa bước vào, chuông gió trên đỉnh đầu vang lên, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cô.

Hứa Cam lờ đi những ánh mắt đó, đi thẳng đến bên cạnh Phó Thời Chinh, hỏi anh đang làm gì.

Anh đã hết sốt, nhưng cổ họng chỉ miễn cưỡng nói được vài câu, khản đặc trầm thấp.

Anh nói ngắn gọn: "Học bó hoa."

Hứa Cam tưởng anh chán quá nên nổi hứng chơi cho vui.

Hôm nay tâm trạng cô khá tốt, nên hỏi thêm một câu: "Sao lại chọn hoa dạ lan hương?"

Phó Thời Chinh nhìn bó hoa, rồi lại nhìn cô, nói: "Nghe nói nó tượng trưng cho sự bắt đầu lại."

Vừa nghe câu này, Hứa Cam hiểu ngay, nhưng vẻ mặt cô không thay đổi, ánh mắt vẫn luôn dịu dàng.

Cô đón ánh mắt anh, nói khẽ: "Thêm một chút cỏ đuôi chuột và cỏ lan chi sẽ sinh động hơn, có độ mở rộng hơn."

Nói xong, Hứa Cam lên tầng hai chuẩn bị cho lớp cắm hoa lúc mười giờ, nhưng đi được nửa đường, như đã quyết định điều gì đó, cô bất chợt quay người lại, cụp mắt xuống, nói: "Giấy gói hoa, em thích loại giấy sợi gai màu trắng hơn."

Đợi cửa văn phòng của cô đóng lại, đám nhân viên bên dưới đang im lặng như tờ bỗng nhao nhao lao đến trước mặt Phó Thời Chinh.

"Anh nghe thấy chưa! Bà chủ bảo thích giấy sợi gai màu trắng!"

"Anh có hiểu ý không đấy?"

"Nhanh nhanh, chọn hoa xong chưa, mau gói đi!"

Phó Thời Chinh vẫn nhìn lên tầng hai, dường như không dám tin, đợi phản ứng lại, khóe miệng anh không kìm được nhếch lên.

Dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của nhân viên, anh đã hoàn thành bó hoa đầu tiên trong đời, nhưng nhìn trái nhìn phải đều thấy thô kệch quá, kém xa mấy bó mẫu bày trong tiệm cả chục vạn dặm.

Trong lúc anh đang do dự có nên thử lại lần nữa không thì cửa văn phòng Hứa Cam mở ra, cô nói: "Lên đây đi, em có chuyện muốn nói với anh."

Các nhân viên nháy mắt ra hiệu, bảo anh đừng lề mề.

Phó Thời Chinh ôm bó hoa, dứt khoát đi lên tầng hai.

Trong văn phòng.

Hứa Cam đứng trước bàn, quay lưng về phía anh. Nghe tiếng anh đóng cửa, cô xoay người lại, trên tay cầm bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản anh mang đến hôm trước.

Cô nói: "Mấy ngày nay em đã xem kỹ rồi."

Phó Thời Chinh cười: "Ký tên chưa?"

Hứa Cam lắc đầu, đưa tay trả lại tập tài liệu cho anh: "Em không cần những thứ này, đây cũng không đơn giản như chuyển khoản ngân hàng một món tiền, em không muốn gánh nhiều trách nhiệm thế đâu."

Phó Thời Chinh không nhận.

Hứa Cam nói tiếp: "Hôm đó anh nói, cho anh thêm một cơ hội, về câu trả lời này, em đã nghĩ kỹ rồi."

Hứa Cam nhìn bó hoa trong lòng anh, một lát sau lại dời mắt về, nhìn thẳng vào anh một cách rõ ràng dứt khoát.

Cô nói: "Em bằng lòng tin tưởng anh thêm một lần nữa, chúng ta bắt đầu lại."

Với một tư thế hoàn toàn mới, một cách thức trưởng thành hơn, đặt bản thân lên hàng đầu, tin tưởng anh thêm một lần nữa, bắt đầu lại, tiếp tục sống thật tốt.

Bởi vì không thể phủ nhận, tình cảm cô dành cho anh đều là thật, cũng chưa từng thay đổi.

Thay vì cứ chìm đắm trong đó suy nghĩ đắn đo mãi, chi bằng thử lại lần nữa.

Còn Phó Thời Chinh tưởng mình nghe nhầm, nghiêng đầu một cái rồi sải bước tới, giật lấy tập tài liệu trên tay cô ném sang một bên, ôm chầm lấy cô vào lòng.

Anh như cười, lại như cảm thấy tủi thân cho chính mình, cắn nhẹ vành tai cô, hỏi: "Vậy còn yêu anh như trước không?"

Hứa Cam vòng tay ôm eo anh, thư thái dựa vào lồng ngực anh.

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng giao câu trả lời cho anh tự quyết định, nói: "Anh nói xem?"

- HOÀN CHÍNH VĂN -

Chương 12: Em bằng lòng tin tưởng anh thêm một lần nữa - Chương 12 | Đọc truyện tranh