Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 7: Cảm giác gượng gạo
Editor: Sel
Buổi chiều Cốc Thụy An rảnh rỗi, Đường Doanh kéo anh ta đi chọn quà cho hai mẹ con dì Trạch.
Đường Doanh ưng ý một chiếc khăn lụa, định tặng cho dì Trạch, nhưng lại không biết Mai Hinh thích gì.
Cốc Thụy An gợi ý: "Tặng nước hoa đi, con gái ai mà chẳng thích nước hoa."
Đường Doanh nhìn Cốc Thụy An với ánh mắt khinh bỉ: "Em có dùng nước hoa bao giờ đâu."
Cốc Thụy An xoa đầu cô: "Bây giờ thu nhập chúng mình chưa cao, em cái gì cũng tiếc tiền không dám mua, đợi sau này có tiền rồi, em cũng sẽ thích làm đẹp cho mình thôi."
Đường Doanh nhún vai: "Nước hoa hàng hiệu đắt lắm đấy."
"Hôm nay là lần đầu em chính thức gặp mặt họ, dì ấy chắc chắn sẽ chuẩn bị lì xì cho em."
Đường Doanh nghĩ cũng phải, bèn véo má Cốc Thụy An: "Khúc gỗ này giờ cũng biết tính toán ghê nhỉ."
Lúc này Cốc Thụy An mới kể với Đường Doanh rằng trước đây anh ta từng gặp Mai Hinh hai lần.
"Lúc nào?"
"Cách đây không lâu."
"Sao trước giờ không nghe anh kể?" Đường Doanh bĩu môi: "Cái ông Cao này quan hệ rộng thật đấy."
"Lão Cao thích Mai Hinh. Mai Hinh người này... trông không đơn giản đâu."
Cốc Thụy An ít khi chủ động nhận xét về ai, Đường Doanh khoác tay anh ta hỏi: "Chị ấy chắc xinh lắm nhỉ?"
Cốc Thụy An gật đầu: "Cũng được."
"Là một mỹ nữ, lại giỏi kiếm tiền, chắc chắn có nhiều đàn ông theo đuổi. Anh nghĩ Lão Cao có cửa không?"
Cốc Thụy An lắc đầu.
Đúng như Cốc Thụy An dự đoán, tối hôm đó đi ăn, Đường Doanh quả nhiên nhận được một phong bao lì xì dày cộp.
Trạch Lệ rất biết cách ủng hộ, thử ngay chiếc khăn lụa, khen rằng đeo vào thấy khí chất hẳn lên. Mai Hinh lại càng khéo léo, bảo rằng mình đang định mua nước hoa, đúng là cầu được ước thấy.
Thấy mọi người hòa thuận vui vẻ, trong lòng Đường Chính Quang rất mãn nguyện. Cuộc sống nửa đời sau lý tưởng của ông chính là hạnh phúc đầm ấm như lúc này.
Mai Hinh cởi mở hơn Đường Doanh tưởng tượng. Chị ấy như một đóa hồng rực rỡ, nụ cười hào sảng, dường như mọi chuyện đều có thể ứng phó dễ dàng.
Đường Doanh cũng không khác mấy so với hình dung của Mai Hinh, hiểu chuyện, trầm tính, ngoan ngoãn, tuy ít nói nhưng câu nào cũng đúng trọng tâm, là một cô gái thông minh.
Mai Hinh hỏi Đường Doanh: "Sao bạn trai em không đi cùng?"
Đường Doanh bảo dạo này Cốc Thụy An đang ôn thi, buổi tối thường ở nhà học bài, lần sau có dịp sẽ đưa anh ta đến ăn cơm cùng mọi người. Thực ra là Cốc Thụy An tự đề nghị không đi, anh ta cảm thấy hôm nay là lần đầu tiên Đường Doanh gặp mặt chính thức hai mẹ con họ, anh ta có mặt ở đó không thích hợp lắm.
Mai Hinh nói với Trạch Lệ và Đường Chính Quang: "Con gặp bạn trai của Tiểu Đường hai lần rồi, cậu ấy cũng được lắm."
Trạch Lệ nhìn Đường Doanh: "Tối qua lúc chưa biết Tiểu Mạnh họ gì, dì còn tưởng cậu ấy là Tiểu Cốc đấy, dì thầm nghĩ, chà, bạn trai Đường Doanh phong độ thật."
Mai Hinh hỏi: "Tiểu Mạnh là ai?"
Đường Chính Quang tiếp lời: "Là bạn trai cháu gái họ của chú. Cậu ấy vừa mua lại khách sạn Thanh Dương, sau này sẽ quản lý ở bên đó."
"Cháu gái họ ạ?"
Đường Doanh nhạt giọng: "Chị ấy mất rồi ạ."
Mai Hinh thầm nghĩ, quan hệ này phức tạp thật đấy.
Đường Chính Quang lại lắm miệng: "Cậu ấy là nhân vật tầm cỡ đấy, Hinh Tử à, sau này chú giới thiệu hai đứa làm quen, đều là dân kinh doanh cả, biết đâu lại hợp tác được gì đó."
Mai Hinh cười tít mắt: "Thế thì tốt quá, cảm ơn chú Đường ạ."
Bữa ăn được một nửa thì Mai Hinh nhận được điện thoại của nhà cung cấp, bảo bên kia về một lô sầu riêng Monthong, người mua đã đặt trước phá sản không lấy nữa, giờ để lại giá rẻ cho Mai Hinh, hỏi cô ta có lấy không, có kho lạnh để bảo quản không.
Món tủ của tiệm Mai Hinh chính là sầu riêng, vớ được món hời có sẵn cô ta đương nhiên muốn lấy, nhưng nhất thời không tìm được kho lạnh nên đang lo sốt vó.
Đường Doanh nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, nhớ ra cậu của Cốc Thụy An làm kinh doanh đồ ăn sáng có kho lạnh bỏ không, liền lập tức gọi điện thoại liên hệ giúp.
Rất nhanh sau đó, các bên đã chốt xong việc. Giá thuê kho lạnh cũng thương lượng rất nhanh gọn.
Mai Hinh vô cùng cảm kích Đường Doanh: "Hôm nay em giúp chị việc lớn đấy, hôm nào chị mời em với Tiểu Cốc đi ăn nhé."
Đường Doanh thấy cô ta thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi nhận hàng, hỏi cô ta có đủ người không, nếu thiếu thì mình đi giúp một tay.
Mai Hinh không khách sáo: "Thế thì tốt quá."
"Em gọi cả bạn trai em đi cùng nữa."
Sau khi Đường Doanh và Mai Hinh đi, Trạch Lệ nói với Đường Chính Quang: "Ông đừng có mà chê bai vợ cũ cái này cái nọ nữa, bà ấy sinh cho ông cô con gái tốt như thế, chỉ riêng điểm này thôi ông cũng nên bỏ qua oán hận đi."
Đường Chính Quang lắc đầu: "Con gái lớn đối với tôi cũng rất tốt, Bành Phương bà ấy ấy à, cái gì cũng dở, chỉ được cái nuôi dạy con cái thì khéo thật, sau này con cái của Đường Doanh cứ để bà ấy chăm."
"Ông nói chuyện lạ đời, con cái của Đường Doanh đương nhiên phải do bố mẹ thằng Cốc chăm chứ."
"Cũng phải." Đường Chính Quang lại hỏi: "Chuyện chồng con của Mai Hinh bà không lo à?"
"Ông nhìn con bé có giống kiểu người muốn lấy chồng không? Kệ nó đi."
Cốc Thụy An cùng cậu đi mở cửa kho lạnh, đợi xe chở sầu riêng đến, lại cùng Đường Doanh giúp Mai Hinh bốc dỡ hàng.
Xong việc thì trời đã khuya, Mai Hinh nhất quyết mời Đường Doanh và Cốc Thụy An đi ăn khuya.
Ba người ngồi trong quán nướng ấm cúng, Mai Hinh bảo ngày mai là ngày nghỉ, đề nghị mọi người uống chút rượu.
Đường Doanh không muốn làm mất hứng, quyết định uống với Mai Hinh vài ly. Cốc Thụy An từ chối, anh ta bảo để hai cô gái uống, anh ta giữ tỉnh táo, chịu trách nhiệm đưa mọi người về nhà.
Rượu vào lời ra, có chút men say, cuộc trò chuyện và cảm xúc cũng trở nên mặn mà hơn.
Mai Hinh mời Đường Doanh một ly: "Từ nhỏ chị đã rất muốn có một cô em gái, chắc là giống như em vậy, xinh đẹp, thông minh, lại rất ngoan. Em xem số chị đỏ chưa này, sắp ba mươi rồi ông trời lại tặng cho một cô em gái."
Đường Doanh nói đùa: "Thế sau này em có bánh ngọt ăn mãi không hết rồi nhỉ?"
"Em mà thích ăn, ngày nào chị cũng cho người ship đến cho em, ngày ba bữa đủ chưa?"
Đường Doanh kiên nhẫn, rất vui lòng làm thính giả, Mai Hinh nói chuyện rất cuốn hút, đã mở lời là không dứt ra được.
Cốc Thụy An gần như không có cơ hội chen vào.
Đường Doanh uống một chút rượu là đỏ mặt, đỏ từ gò má lan đến tận mang tai. Mai Hinh uống rượu mặt không đổi sắc, nhưng có vẻ tửu lượng không tốt lắm, uống thêm vài ly, đôi mắt dài hơi híp lại, nhìn người khác toát lên vẻ ngây thơ đáng yêu.
Cốc Thụy An cảm thấy Mai Hinh lúc say và lúc bình thường như hai người khác nhau.
Lúc tỉnh táo, người phụ nữ này tươi sáng, sắc sảo, thậm chí tham vọng và toan tính đều hiện rõ trên mặt, nhưng lúc say sưa, cô ta lại có chút ngây ngô, rất chân thật, rất thuần khiết, còn có một nét yếu đuối khó nhận ra.
Thực tế chứng minh, tửu lượng của Đường Doanh tốt hơn. Lúc tàn cuộc, cô và Mai Hinh uống tổng cộng bảy chai bia, cô uống nhiều hơn Mai Hinh vài ly, nhưng ngoài mặt đỏ ra thì hoàn toàn không thấy say.
Mai Hinh lại say bí tỉ. Cô ta dúi chìa khóa xe vào tay Cốc Thụy An, dặn dò: "Đưa Tiểu Đường về trước nhé."
Đêm nay Đường Doanh về đến nhà thì Bành Phương vẫn chưa ngủ. Bành Phương đang lo lắng chuyện ngày mai đi Nghê Thành.
"Con uống rượu à?" Bành Phương vội vàng đi pha trà cho Đường Doanh.
"Mẹ đừng làm nữa, con không uống nhiều đâu."
"Uống ở chỗ bố con à?"
"Không ạ, uống với Cốc Thụy An và Mai Hinh ở bên ngoài."
"Tiểu Cốc cũng đi à?"
Đường Doanh kể chuyện Cốc Thụy An đến sau, cậu anh ta giúp Mai Hinh một việc nhỏ.
Bành Phương nghe mà ù cả tai, bảo Đường Doanh đi ngủ sớm, mình về phòng trước.
Cửa phòng khép hờ, Đường Doanh nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ. Cô tắm rửa nhanh chóng, rồi chui vào phòng Bành Phương, tắt đèn bàn giúp bà.
Bành Phương nhíu mày: "Làm cái gì đấy? Lớn thế này rồi còn đòi ngủ với mẹ?"
Đường Doanh quấn chặt chăn, bảo trời lạnh thế này hai mẹ con ngủ chung cho ấm.
Bành Phương "xì" một tiếng: "Mẹ còn lạ gì cái bụng dạ con, con sợ mẹ nghĩ ngợi lung tung, thấy con thân thiết với mẹ kế chị kế quá mẹ sẽ ghen tị chứ gì."
"Làm gì có chuyện đó."
"Hừ, mẹ chẳng thèm quan tâm chuyện của con đâu, giờ mẹ chỉ lo cho cái Quân thôi."
"Rồi rồi, biết rồi, mẹ chỉ thương chị Quân, không thương con." Đường Doanh lầm bầm, kéo chăn đắp cho Bành Phương: "Ngủ đi ạ, mẹ ngủ ngon."
Đường Doanh lo lắng chuyện Bành Phương và Đường Chính Quang đi Nghê Thành, Chủ nhật ở nhà soạn giáo án mà lòng dạ bồn chồn không yên.
Nhân viên bán hàng gọi điện đến, hỏi cô có rảnh qua ký hợp đồng không, bên đó dành cho cô căn hộ cô ưng ý nhất với mức chiết khấu thấp nhất.
Đường Doanh muốn rủ Cốc Thụy An đi cùng, gọi điện thì mẹ anh ta nghe máy, bảo anh ta vẫn chưa dậy.
Đường Doanh hỏi: "Hôm qua anh ấy về lúc mấy giờ ạ?"
"Chắc gần một giờ rồi."
Mẹ Cốc gọi con trai dậy nghe điện thoại.
Cốc Thụy An kể với Đường Doanh, không ngờ tửu lượng Mai Hinh kém thế, xuống xe là nôn thốc nôn tháo, không những nôn mà còn làm loạn, chửi bới Lão Cao hay quấy rối cô ta một trận tơi bời.
"Chị ấy chửi Lão Cao á?"
Cốc Thụy An bảo lúc đó Lão Cao vừa khéo gọi điện cho Mai Hinh, cô ta chửi thẳng vào điện thoại luôn.
"Thế chị ấy có sao không anh?"
Mai Hinh chửi xong thì ôm gốc cây khóc tu tu, than thân trách phận thân gái dặm trường vất vả, bọn đàn ông thối tha giúp đỡ tí chút là được đằng chân lân đằng đầu đều đáng chết hết đi.
Cốc Thụy An xem tin nhắn Lão Cao gửi cho cô ta, gần như cấu thành tội quấy rối t*nh d*c. Nhưng anh ta không kể chi tiết với Đường Doanh, chỉ bảo sau đó đã giao Mai Hinh an toàn cho mẹ cô ta rồi.
Đường Doanh bảo thế là tốt rồi.
Cốc Thụy An đột nhiên buông một câu: "Trước đây cứ tưởng cô ấy ghê gớm lắm, hóa ra trong xương tủy vẫn chỉ là một cô bé con."
Đường Doanh thấy câu này là lạ, không tiếp lời, chỉ nói: "Anh vất vả rồi."
"Em đang ở phòng kinh doanh à?"
"Vâng."
"Chúc mừng cô Đường, từ nay là người có tài sản cố định rồi nhé."
Đường Doanh bật cười: "Cảm ơn nhà tài trợ lớn nhé."
Cốc Thụy An cúp máy, mẹ anh ta liền tra khảo: "Chuyện mua nhà của cái Doanh chốt nhanh thế à?"
"Vâng."
Mẹ Cốc thở dài: "Chẳng phải bảo tiền sính lễ chỉ là thủ tục thôi sao?"
"Thủ tục hay không thì tiền cũng phải ở trong túi Đường Doanh, đã là tiền của cô ấy thì cô ấy có quyền chi tiêu thế nào tùy thích."
"Chưa cưới xin gì mà mày đã khôn nhà dại chợ rồi à? Thế tao hỏi mày, tiền phẫu thuật cho bố mày tính sao?"
"Bác sĩ chẳng bảo chưa đủ điều kiện phẫu thuật sao mẹ, đợi đến lúc mổ được con sẽ tính."
"Mày tháng kiếm được ba cọc ba đồng, mày tính kiểu gì? Cốc Thụy An, anh mày tao không trông mong gì được rồi, mày mà cưới xong cũng chỉ biết lo cho cái gia đình nhỏ của mày thì tao chết cho xong."
"Mẹ..."
Bố Cốc từ trong phòng đi ra: "Cãi nhau cái gì? Cùng lắm thì bán quách cái nhà này đi!"
Mẹ Cốc òa lên khóc: "Ông nói linh tinh cái gì đấy, nhà sắp giải tỏa đến nơi rồi. Chuyện cưới xin hoãn lại chứ không thể bán nhà."
"Mẹ, lúc đầu chuyện cưới xin là mẹ đề xuất trước, giờ lại đổi ý, mẹ để Đường Doanh và bố mẹ cô ấy nghĩ nhà mình thế nào?"
"Lúc tao đề xuất tao có biết bố mày bệnh nặng thế này đâu, giờ thì hay rồi, đổ hết lên đầu tao chứ gì..."
Lúc Cốc Thụy An rời khỏi nhà, mẹ anh ta vẫn còn đang khóc. Anh ta xuống đến dưới lầu, Đường Doanh gửi ảnh căn hộ mẫu qua, hỏi anh ta thích phong cách trang trí nào.
Anh ta chẳng còn tâm trạng nào mà trả lời.
Mai Hinh không ngờ mình lại mất trí nhớ tạm thời. Tỉnh dậy, chắp nối vài mảnh ký ức trước khi say, cô ta nhận ra mình có thể đã thất thố trước mặt Cốc Thụy An.
Cô ta nôn, chửi bới, hình như còn đấm đá túi bụi, Cốc Thụy An đều hứng trọn.
Trạch Lệ bảo lúc cô ta về người ngợm sạch sẽ, không giống người vừa nôn chút nào.
Cô ta không biết Cốc Thụy An đã chăm sóc mình những gì. Cô ta rất ân hận, sao mình có thể để lộ bộ dạng này trước mặt em rể tương lai chứ.
Đầu giờ chiều Đường Doanh nhắn tin hỏi thăm, cô ta nhờ Đường Doanh chuyển lời xin lỗi đến Cốc Thụy An.
Đường Doanh bảo không sao, bảo cô ta đừng để bụng.
Cô ấy quyết định hôm nào đó sẽ mời đôi trẻ một bữa nữa.
Đường Doanh lại nói: "Chị Hinh ơi, em muốn hỏi chị chút việc. Em muốn tặng một người bạn trẻ tuổi ít rượu thuốc, chị có loại nào giới thiệu không? Trông sang trọng và thành ý một chút ạ."
"Bạn em có kén chọn không?"
"Chính là anh Mạnh Đông Dương hôm qua chúng ta nhắc đến ấy ạ, anh ấy khá giả, lại có gu, nên em không biết tặng quà thế nào cho hợp."
"Phú nhị đại à? Có ham chơi không?"
"... Em cũng không rõ lắm."
"Bình thường cậu ta có hút thuốc không?"
"Em chưa thấy bao giờ, nhưng anh ấy có mang theo thuốc lá."
Mai Hinh gợi ý, Mạnh Đông Dương mang thuốc gì thì Đường Doanh tặng thuốc đó. Còn về rượu, cô ấy giới thiệu cho Đường Doanh hai loại rượu trắng và hai loại rượu tây, tiện thể cho Đường Doanh một kênh mua rượu thuốc chính hãng giá rẻ.
"Cảm ơn chị Hinh nhiều lắm ạ."
"Khách sáo gì, sau này là người một nhà cả mà."
Đường Doanh do dự một lát rồi nói với Mai Hinh: "Chị Hinh ơi, mấy hôm nữa em mời người này ăn cơm, chị đi cùng em được không?"
"Sao thế, cậu ta khó gần lắm à?"
"Cũng không hẳn..."
Đường Doanh chưa nói hết câu Mai Hinh đã sảng khoái nhận lời: "Được chứ, chị cũng đang muốn làm quen đây."
Đường Doanh không muốn ở riêng với Mạnh Đông Dương.
Cô nghĩ, một cô gái tính tình hào sảng như Mai Hinh nếu xuất hiện trên bàn ăn, chắc chắn sẽ xua tan bầu không khí gượng gạo giữa cô và Mạnh Đông Dương.
Lão Đường đã nói bữa cơm này ông không đến. Ông làm cao, bảo mình là bậc cha chú, không có lý do gì mời vãn bối ăn cơm.
Chập tối, Đường Doanh gọi điện cho Mạnh Đông Dương, hỏi anh tối thứ mấy tuần sau rảnh.
Mạnh Đông Dương đã về Nghê Thành, lúc này đang dắt Kaka đi dạo. Anh dắt chó, dừng lại trên đường đi bộ ven sông, giọng nói dịu dàng: "Cô giáo Đường lại khách sáo với anh rồi à?"
Đường Doanh cười nhạt: "Không phải khách sáo đâu ạ, em muốn giới thiệu một người bạn cho anh làm quen."
Mạnh Đông Dương không biết Đường Doanh có ý gì, anh chẳng hề muốn làm quen với bạn mới nào cả. Đã vậy thì bữa cơm này không ăn cũng chẳng sao.
Anh nói: "Vậy em đợi tin anh nhé."
"Vâng, thế anh làm việc đi ạ, chào anh." Đường Doanh cúp máy.
Nếu Mạnh Đông Dương cứ lần lữa không trả lời, bữa cơm này không thành thì Đường Doanh cũng chẳng sao cả. Cô sẽ mua thêm chút quà, gửi tất cả đến khách sạn nhà họ Mạnh ở Nghê Thành.
Cách cảm ơn như vậy thực ra còn gọn gàng dứt khoát hơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận