Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 46: Hãy nhìn em đi

Editor: Sel

Trạch Lệ nói sẽ đến chăm sóc Đường Chính Quang trong dịp Tết, nên Đường Doanh cho chú Trần nghỉ một tuần để về quê đón Tết cùng vợ con.

Ngày Ba mươi Tết, chị họ cả đến bệnh viện thăm Đường Chính Quang, không thấy bóng dáng Trạch Lệ đâu, liền hỏi.

Đường Doanh đang dọn dẹp tủ đồ lặt vặt, hơi ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: "Chắc là bận không đi được."

"Cốc Thụy An cũng được nghỉ rồi mà, bố mẹ nó không trông cháu thì thôi, đến bản thân nó cũng không trông được à? Không để mẹ vợ rảnh tay được mấy ngày sao?"

Đúng lúc Bành Phương đến đưa cơm, tiếp lời: "Trông trẻ con đâu có dễ, chắc là Trạch Lệ không yên tâm giao cháu cho vợ chồng trẻ con đấy."

Chị họ cả vội chạy lại khoác tay Bành Phương: "Thím ơi, bọn họ vô lương tâm lắm, chỉ có thím là tốt thôi."

Bành Phương cười nhạt: "Trạch Lệ mới là thím của cháu, thím không phải, thím với chú Đường ly hôn bao nhiêu năm rồi. Nếu không vì thương cái Doanh thì thím thèm vào đây hàng ngày."

"Chỉ cần có Đường Doanh ở đây thì thím mãi là thím của cháu." Chị họ cả đón lấy hộp đồ ăn lỏng Bành Phương mang đến, định thử tự tay bón cho chú mình.

Bành Phương thấy cô ấy lóng ngóng không biết bắt đầu từ đâu, bèn đẩy cô ấy ra, lấy ống tiêm đã khử trùng, thành thục bơm thức ăn lỏng vào ống thông dạ dày.

Bà dùng giọng điệu mỉa mai nói với Đường Chính Quang: "Tết đến rồi đấy, tiếc là cái bụng ông không ăn được thịt nữa rồi. Muốn ăn thịt không? Muốn thì chớp mắt cái xem nào."

Nói xong, bà bảo Đường Doanh nhét một viên kẹo ngậm mỏng ngọt ngào vào miệng ông.

Nhìn cảnh tượng này, chị họ cả thở dài sườn sượt: "Rốt cuộc thì vẫn là gia đình ba người nhà thím đón Tết cùng nhau. Biết thế này thì đừng ly hôn có hơn không, chú mà không lấy Trạch Lệ thì có khi đã chẳng xảy ra cơ sự này."

Bành Phương sợ Đường Doanh nghe những lời này sẽ tủi thân, bèn bảo cô mang xúc xích và thịt bò mình mang đến chia cho các y bác sĩ trực ban hôm nay.

Đường Doanh ra ngoài rồi, chị họ cả tiếp tục nói: "Đây là số mệnh rồi, chú dính vào cặp mẹ con kia, làm hỏng cả chuyện cưới xin của cái Doanh, tưởng gặp được Mạnh Đông Dương thì đời nó khá lên, ai ngờ chú lại xảy ra chuyện, giờ nhìn cái Doanh xem..."

Bành Phương ngắt lời cô ấy, cười khẩy: "Cái Doanh nhà thím giờ vẫn ổn, nó báo hiếu bố nó là chuyện đương nhiên. Nó có thím, có chị gái, còn có bao nhiêu bạn bè quan tâm, sau này chắc chắn nó sẽ ngày càng tốt hơn. Có Mạnh Đông Dương hay không, nó vẫn sống tốt cuộc đời của nó."

Y tá trưởng thấy Đường Doanh liền trêu, bảo bác sĩ Lộ vì muốn ở bên cô nên từ mấy tuần trước khi xếp lịch trực đã đặc biệt yêu cầu trực đêm Giao thừa.

Đường Doanh đã giải thích nhiều lần, cô và Lộ Thần chỉ là quan hệ bác sĩ - người nhà bệnh nhân bình thường, nhưng mọi người vẫn cứ thích gán ghép.

"Bác sĩ Lộ đang ở trong văn phòng đấy." Y tá trưởng nhắc khéo Đường Doanh.

Một y tá khác trêu: "Cần gì Đường Doanh phải đi tìm, xong việc là anh ấy tự giác chui vào phòng bệnh bố Đường Doanh ngay ấy mà."

Lộ Thần đi kiểm tra phòng xong, vừa hay đi đến gần trạm y tá, nghe mọi người trêu mình với Đường Doanh, biết cô da mặt mỏng nên không lại gần, đợi cô đi đến chỗ rẽ mới lặng lẽ đi theo.

Mũ len của Đường Doanh bị kéo nhẹ, cô quay lại, thấy trong lòng bàn tay xòe ra của Lộ Thần có một gói kẹo nổ vị nho.

"Dỗ trẻ con đấy à?" Đường Doanh bật cười.

"Bệnh nhi phòng bên cho đấy, cho em ăn này."

"Lâu lắm rồi em không ăn món này."

Lộ Thần nhét gói kẹo vào túi áo cô: "Anh có món này hay lắm, tí xong việc anh mang qua cho em."

Đường Doanh gật đầu.

Bành Phương đoán hôm nay Lộ Thần sẽ ghé qua phòng bệnh, nên sáng nay nấu cơm đã đặc biệt làm món sườn xào chua ngọt anh ấy thích.

Thấy vậy, Lộ Thần mặt dày ở lại ăn bữa cơm tất niên trong bệnh viện cùng hai mẹ con.

Ba người quây quần bên chiếc bàn nhỏ với bốn món mặn một món canh, không rượu cũng chẳng nước ngọt, chỉ lẳng lặng ăn cơm, nhưng không khí lại vô cùng ấm cúng.

Bành Phương hỏi Lộ Thần: "Nghe nói cháu học lên tiến sĩ rồi, thế sau này chắc không ở lại Bệnh viện Nhân dân lâu đâu nhỉ?"

"Bệnh viện Nhân dân mình tốt mà bác." Lộ Thần khiêm tốn giải thích về học vị cho Bành Phương, bảo bằng tiến sĩ là tiêu chuẩn và ngưỡng cửa của các khoa trọng điểm ở bệnh viện tuyến tỉnh, anh ấy có bằng thạc sĩ rồi mới học lên tại chức, cũng chẳng có gì ghê gớm.

Bành Phương nghe không hiểu lắm, vẫn khăng khăng cho rằng tiến sĩ ở cái thành phố nhỏ bé này là học vị rất cao siêu. Trong đầu bà lóe lên một ý nghĩ, nhưng nhìn thấy con gái đang cúi đầu ăn cơm, bà lại dập tắt ý nghĩ đó.

Bác sĩ Lộ có tốt đến mấy, trong lòng Đường Doanh cũng không còn chỗ cho anh ấy nữa.

Ăn xong dọn dẹp, Đường Doanh mở túi sách Lộ Thần mang cho cô, thấy bên cạnh cuốn "Xác suất thống kê và Toán học" có dán nhãn thư viện Đại học X, lật xuống dưới, ngoài mấy cuốn giáo trình ôn thi cao học chuyên ngành Toán định phí bảo hiểm thông dụng, còn có cả giáo trình thạc sĩ chuyên ngành bảo hiểm như "Định phí bảo hiểm nhân thọ" và "Lý thuyết rủi ro".

Cô chưa học đến giai đoạn đọc những cuốn giáo trình này, hành động này của Lộ Thần coi như đẩy cô tiến thêm một bước.

Lộ Thần nói với cô: "Anh không biết cụ thể em muốn thi theo hướng nào, nhưng thấy em rất hứng thú với chuyên ngành định phí bảo hiểm, nên anh nhờ bạn học cũ đang học tiến sĩ ở Đại học X mượn giúp mấy cuốn, em cứ xem trước để hiểu thêm về các phân ngành."

Đường Doanh cảm ơn, bảo tham khảo xong cô sẽ tự mua giáo trình, trả sách cho anh ấy trước khi hết nghỉ đông.

"Chỗ anh còn tài liệu ôn tập tiếng Anh, nếu em cần anh có thể mang qua cho. Nhưng chắc tiếng Anh của em cũng khá lắm nhỉ."

Đường Doanh cau mày lắc đầu: "Tiếng Anh em tệ lắm."

Lộ Thần phì cười: "Thế để anh kèm cho em?"

Hai người trẻ tuổi trò chuyện về chuyện học hành, Bành Phương nghe không hiểu, thấy chán nên cầm ít hoa quả ra ngoài rửa, tiện thể ra trạm y tá tán gẫu giết thời gian.

Bà đi ra hành lang, thấy cuối hành lang có một bóng người cao lớn, mặc áo khoác phao sẫm màu, đang đứng quay lưng lại cửa kính gọi điện thoại.

Bà bước nhanh tới, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Bà lập tức quay về phòng bệnh gọi Đường Doanh.

Lộ Thần nghe thấy cái tên thốt ra từ miệng Bành Phương, đặt cuốn sách trên tay xuống rồi rời khỏi phòng bệnh. Lúc anh ấy đi, Đường Doanh đang hơi cau mày thu dọn mấy cuốn sách bên cạnh.

Bành Phương đẩy nhẹ Đường Doanh: "Con mau ra đi."

"Con biết rồi." Giọng Đường Doanh rất khẽ, nhưng vẫn nghe ra sự nôn nóng. Sách vở bị cô nhét lộn xộn vào túi giấy.

Trước khi ra khỏi phòng bệnh, Đường Doanh rửa tay thật nhanh, lúc lau tay liếc nhìn vào gương, bỗng thấy bản thân mình xa lạ quá.

Hình như lâu lắm rồi cô không soi gương kỹ càng.

Lúc này cô mới phát hiện tóc mình đã dài ra, tóc mái cũng vì không được cắt tỉa mà trông lởm chởm.

Cô buộc tóc đuôi ngựa qua loa, đeo khẩu trang vào, đi về phía cuối hành lang.

Mạnh Đông Dương chống hai tay lên lan can, mắt nhìn xuống lớp tuyết đọng trong vườn hoa dưới lầu.

Anh đang mải mê suy nghĩ, không biết bao giờ anh chàng bác sĩ Lộ "bạn trai tin đồn" của Đường Doanh mới chịu rời khỏi phòng bệnh kia.

Bất chợt, nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, anh quay đầu lại, bóng dáng Đường Doanh cũng cùng lúc dừng lại sau cửa kính, nửa khuôn mặt cô giấu sau lớp khẩu trang, đôi mắt lộ ra vẻ hoảng hốt kìm nén.

Đường Doanh không nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đông Dương, cô bước lên một bước, kéo cửa kính ra, khẽ nói: "Đứng bên ngoài không lạnh sao anh?"

Nói xong tay cô giữ cửa, đứng nghiêng người, ý mời anh vào trong.

Mạnh Đông Dương khựng lại hai giây rồi mới bước chân vào trong, vừa đứng vững, cô liền đóng cửa lại, gần như dán người vào tường, cắm cúi đi về hướng phòng bệnh.

Vào phòng bệnh, ánh mắt Đường Doanh lập tức tìm mẹ, có Bành Phương ở đây, sự chú ý của cô sẽ không tập trung vào một người, sẽ không tỏ ra quá lúng túng và căng thẳng.

Nhưng mẹ không có ở đây.

"Anh ngồi đi." Đường Doanh kìm nén sự căng thẳng, kéo ghế mời Mạnh Đông Dương ngồi.

Mạnh Đông Dương không để ý đến Đường Doanh, anh đi thẳng đến bên giường bệnh, vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Đường Chính Quang, chậm rãi nói: "Chú ơi, cháu về thăm chú đây ạ."

Sau khi xác định quan hệ với Đường Doanh, anh không bao giờ gọi ông là chủ nhiệm Đường nữa. Tự chào hỏi xong, anh đứng bên giường, mím môi không nói một lời.

Trong lòng Đường Doanh như có ngọn lửa đang thiêu đốt bức tường băng, cô dựa lưng vào tường, nhìn góc nghiêng của Mạnh Đông Dương, ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt gầy guộc của bố cô, ánh mắt vừa thương cảm vừa bi thương.

"Anh ăn cơm chưa?" Đường Doanh khẽ hỏi.

Mạnh Đông Dương quay lại nhìn khuôn mặt Đường Doanh, dưới ánh đèn, ở cự ly gần, khuôn mặt này cuối cùng cũng hiện lên rõ nét. Chú Trần bảo dạo trước cô gầy xuống còn 45kg, mẹ cô lo lắng, kỳ công nấu cơm dinh dưỡng tẩm bổ, cô học hành vất vả, nhanh đói, nên mới dần ăn uống tốt lên.

Anh không trả lời câu hỏi của Đường Doanh.

Tối qua anh hạ cánh xuống Thượng Hải, chiều nay về đến Nghê Thành, chưa kịp vào nhà đã lái xe thẳng sang Thanh Dương, Tết nhất thế này, anh biết đi đâu ăn cơm chứ?

Bành Phương căn giờ, mười lăm phút sau quay lại phòng bệnh. Bà mang dâu tây đã rửa sạch mời Mạnh Đông Dương, ân cần hỏi han anh đủ điều.

Sau khi biết tình hình của Mạnh Đông Dương, bà bảo Đường Doanh đưa anh về nhà mới, nấu chút gì cho anh ăn.

Đường Doanh nghĩ lát nữa quay lại bệnh viện cho tiện nên xuống lầu lấy xe của mình.

Mạnh Đông Dương không đi xe cô, lái xe đi theo sau.

Hai chiếc xe đỗ trong hầm để xe khu chung cư mới, Đường Doanh xuống xe hỏi Mạnh Đông Dương có muốn qua xem nhà anh trước không.

Mạnh Đông Dương hỏi cô: "Hai mẹ con chuyển sang đây bao giờ thế?"

"Vẫn chưa chính thức chuyển đâu ạ, chỉ là theo phong tục, năm đầu tiên có nhà mới phải nổi lửa đón Tết ở đây thôi."

Mạnh Đông Dương ngập ngừng, bảo lên nhà cô trước.

Vào nhà, Đường Doanh lấy đôi dép nam cho Mạnh Đông Dương, rồi đi thẳng vào bếp nấu cơm.

Trong nồi đất có thịt bò Bành Phương hầm lúc sáng, hâm nóng lại là ăn được, cô định xào thêm hai món rau, hấp ít thịt viên và xúc xích.

Mạnh Đông Dương tham quan qua loa thành quả thiết kế của mình rồi rửa tay, đi đến sau lưng Đường Doanh.

Anh nói: "Không phải em ăn rồi sao, mình anh ăn thì nấu bát mì là được rồi."

"Tết nhất ai lại để anh ăn mì." Đường Doanh quay lưng về phía anh, cặm cụi rửa rau cải.

"Để anh làm cho." Mạnh Đông Dương khẽ đẩy vai cô.

Đường Doanh sững người trong giây lát, rồi lập tức tránh sang một bên, lau tay, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu khác.

Đường Doanh thấy bữa cơm này coi như do Mạnh Đông Dương tự nấu, vì sau đó anh chẳng để cô động tay vào việc gì.

Xúc xích hấp xong bê lên bàn, Mạnh Đông Dương hỏi cô có muốn ăn thêm chút không.

Ý là muốn cô ngồi ăn cùng. Cô tự giác đi lấy hai bộ bát đũa và một cái thìa.

Cô múc cho Mạnh Đông Dương một bát canh thịt bò, bảo anh tranh thủ lúc nóng uống trước đi.

Mạnh Đông Dương nếm thử một thìa canh, nhìn cằm cô, nói: "Em gầy đi rồi."

"Cân nặng sắp trở về..." Cô định nói cân nặng sắp trở về lúc họ mới yêu nhau, nhưng thấy câu này hơi mờ ám nên im bặt.

Mạnh Đông Dương gắp mấy miếng thịt bò bỏ vào bát cô: "Em không nhận xét gì về anh à? Gầy đi, béo lên, hay lại già thêm chút nữa?"

Đường Doanh không ngẩng đầu lên: "Trông anh có tinh thần hơn đấy."

"Thế à?" Mạnh Đông Dương nhìn khuôn mặt hơi cúi xuống của cô, giọng trầm xuống: "Mấy hôm trước soi gương, anh thấy đuôi mắt có thêm nếp nhăn, mới chợt nhận ra mình đã là đàn ông ba mươi hai tuổi rồi."

"Em không thấy, anh bảo dưỡng tốt lắm."

"Đừng vội nói mấy lời khách sáo. Từ lúc gặp em ở hành lang bệnh viện đến giờ, hai tiếng trôi qua rồi, em chưa nhìn anh kỹ lấy một lần."

Đường Doanh ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt thâm tình đang chăm chú nhìn mình.

Cả hai đều bất động, tay cầm đũa thìa bất động, hàng mi bất động, dường như cả hơi thở cũng ngưng trệ.

"Ăn cơm đi anh." Một lúc sau, Đường Doanh dời mắt đi trước.

Im lặng vài phút, cô mở miệng nói: "Hôm sinh nhật anh em bận quá quên mất, xin lỗi anh."

Mạnh Đông Dương uống cạn nửa bát canh còn lại, giọng thản nhiên: "Nếu em coi việc chúc mừng sinh nhật anh là có qua có lại thì quên cũng được."

Đường Doanh cụp mắt chọc chọc miếng thịt trong bát, ủ rũ nói: "Anh biết em là đứa vô tâm mà."

"Em chỉ không tốt với anh thôi."

"Thế thì anh đừng về thăm em nữa."

"Anh về thăm bố em mà."

Nói xong mấy câu trái lòng, Đường Doanh không biết lúc này vẻ mặt Mạnh Đông Dương thế nào, trong lòng cô rất khó chịu, cô giấu đôi mắt đang cay xè đi, đặt đũa xuống, rời khỏi bàn ăn.

Cô ra ngoài ban công, lấy bộ chăn ga gối đã giặt trong máy giặt ra, bỏ vào máy sấy.

Lúc Mạnh Đông Dương nấu cơm, cô đã bóc một bộ chăn ga gối mới do họ hàng tặng, định tối nay cho anh dùng. Nhà anh cái gì cũng xong xuôi rồi, trải giường xong, mang đồ vệ sinh cá nhân sang là ở được.

Ngoài chiếc máy sấy đang dùng này, các đồ điện gia dụng và nội thất khác trong nhà cũng đều do anh mua.

Máy sấy bắt đầu hoạt động, Đường Doanh đi đến cửa sổ ban công, mở hé cửa kính cho gió lạnh lùa vào.

Cô hít nhẹ không khí trong lành.

Tim cô sắp ngột ngạt chết mất thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận