Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 4: Để anh đưa em về
Editor: Sel
Mạnh Đông Dương cất cuốn nhật ký của Đường Doanh vào xe, định bụng mấy ngày nữa đến Thanh Dương sẽ mang trả cô.
Xe chạy đến khách sạn, dưới hầm gửi xe, anh thấy bố mình bước xuống từ một chiếc xe khác. Hai bố con cùng vào thang máy, theo sau là hai trợ lý của Mạnh Vân Khâm.
Hôm nay có cuộc họp cổ đông.
Suốt buổi họp, Mạnh Vân Khâm không phát biểu câu nào, Mạnh Đông Dương cũng chỉ lẳng lặng ngồi ở một góc khuất lắng nghe. Tan họp, tổng giám đốc sắp xếp tiệc trưa, Mạnh Vân Khâm vắng mặt, Mạnh Đông Dương ở lại dùng bữa cùng vài vị cổ đông.
Trước khi đi, Mạnh Vân Khâm mới sực nhớ ra, hỏi: "Bố mẹ và bà nội Đường Trăn vẫn khỏe chứ?"
Mạnh Đông Dương gật đầu hờ hững.
Ánh mắt Mạnh Vân Khâm sầm lại, rời khỏi gương mặt con trai rồi rảo bước rời đi.
Ăn trưa xong, Mạnh Đông Dương tiện đường ghé qua quán cà phê mình đầu tư để lấy hạt cà phê.
Người hợp tác làm ăn với anh, Lâm Thâm, cũng đang ở đó. Thấy Mạnh Đông Dương, anh ta liền đưa thiệp mời: "Cậu đến đúng lúc lắm, đây, cầm lấy."
Lâm Thâm tháng sau sẽ kết hôn, vợ sắp cưới là một bác sĩ ngoại khoa mới quen chưa đầy một năm.
Mạnh Đông Dương nhét tấm thiệp vào túi giấy đựng cà phê, chúc mừng Lâm Thâm.
Lâm Thâm nói: "Tôi biết cậu không thích dự đám cưới, nhưng đám cưới tôi cậu bắt buộc phải có mặt, không là tôi trở mặt đấy."
Hai người là bạn cấp ba, quan hệ không quá thân thiết nhưng hợp tác làm ăn rất ăn ý. Mạnh Đông Dương không thích náo nhiệt, ít bạn bè, bạn thân lại càng hiếm, giao tình như Lâm Thâm cũng coi như xếp được vào hàng bạn bè của anh.
Anh nhận lời sẽ đến dự đám cưới.
Hai người ra sân sau.
Ba vị khách nữ vừa dùng bữa xong, đang chuẩn bị rời đi, thấy Mạnh Đông Dương và Lâm Thâm bước vào, ánh mắt đều đổ dồn về phía Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, chậu cây trầu bà lá xẻ che khuất tầm nhìn phía trước, mấy cô gái ban nãy đã chuyển sang bức tường hoa để chụp ảnh check-in.
Lâm Thâm đưa bao thuốc lá của mình cho Mạnh Đông Dương, trêu chọc: "May mà không nhờ cậu làm phù rể, không thì đám cưới chẳng ai thèm ngó ngàng đến chú rể là tôi nữa."
Mạnh Đông Dương không quen hút thuốc của Lâm Thâm nên không nhận, cười đáp: "Ai ngày xưa cứ bô bô cái miệng bảo thủ tục đám cưới rườm rà sến súa, đến lượt mình cưới thì làm chuyến du lịch cho xong chuyện ấy nhỉ."
"Thì tại 'lãnh đạo' nhà tôi không cho phép chứ sao."
Mới quen bác sĩ kia chưa được một năm mà nghe giọng điệu đã đội vợ lên đầu rồi. Mạnh Đông Dương bất giác nhớ lại nhận xét của Đường Trăn về Lâm Thâm trước đây. Đường Trăn bảo, Lâm Thâm bản chất là người đàn ông truyền thống, gặp được tình yêu đích thực sẽ cam tâm tình nguyện quay về với gia đình.
Lúc đó Mạnh Đông Dương không muốn bàn sâu chuyện này, Đường Trăn lại tự mình nói tiếp, cô ấy cũng là người phụ nữ hướng về gia đình.
Cửa hàng trưởng mang món tráng miệng mới ra mời hai ông chủ nếm thử.
Mạnh Đông Dương thích đồ ngọt, đặc biệt là vị sô cô la và ca cao. Anh xúc một thìa bánh Brownie trong bát thủy tinh đưa lên miệng thưởng thức một cách nghiêm túc.
Lúc này, một cô gái mạnh dạn bước tới hỏi xin phương thức liên lạc WeChat của anh.
Anh cười nhạt, lắc đầu từ chối.
Cô gái ngượng ngùng bỏ đi.
Mạnh Đông Dương ăn hết một phần ba miếng bánh thì dừng lại. Thích đến mấy cũng không thể tham ăn, nạp quá nhiều đường không chỉ ảnh hưởng đến vóc dáng mà còn hại sức khỏe.
Anh rủ Lâm Thâm tối đi đánh bóng, Lâm Thâm bảo lãnh đạo nhà anh ta hiếm khi rảnh rỗi, tối nay họ hẹn gặp bên tổ chức tiệc cưới rồi.
Lâm Thâm trêu anh: "Không tìm được ai đi cùng nên thấy cô đơn chứ gì."
Mạnh Đông Dương chẳng thấy cô đơn chút nào. Cuộc sống gia đình ngoài những chuyện vặt vãnh ra thì chỉ toàn sự ràng buộc, cứ một mình vẫn tự do tự tại hơn.
*
Chủ nhiệm khối kiểm tra giáo án điện tử đột xuất nên hôm nay Đường Doanh về muộn hơn mọi khi.
Ra khỏi cổng trường lại gặp phụ huynh học sinh giữ lại nói chuyện một lúc, đến bến xe buýt thì trời đã tối mịt.
Thành phố nhỏ vào đông, trời lạnh cắt da cắt thịt.
Đường Doanh quấn chặt khăn quàng cổ, đi đi lại lại ở bến xe buýt, gọi điện cho Cốc Thụy An.
Cốc Thụy An bảo tối nay liên hoan với đồng nghiệp, lát nữa sẽ qua tìm cô.
Đường Doanh hỏi có những ai.
Cốc Thụy An: "Không yên tâm về anh à?"
Đường Doanh dặn dò: "Không được thân thiết quá với Lão Cao, ông ta chẳng phải người tốt lành gì đâu."
Lão Cao thích rủ rê đồng nghiệp nam đi mấy chốn trăng hoa, trước đây từng có tiền án rồi.
Cốc Thụy An đồng ý: "Biết rồi, trước mười giờ anh sẽ qua với em."
"Mười giờ muộn quá, ngoài trời lạnh lắm, hôm nay thôi đi, trưa mai mình cùng đi ăn."
"Được."
Đường Doanh nhìn ánh đèn đường lờ mờ, khóe môi cong lên: "Nhớ em không?"
"Ừ."
Xe buýt đi ngang qua tiệm Hinh Tử Cake, Đường Doanh thấy trước cửa đang xếp hàng dài, hình như hôm nay có chương trình dùng thử sản phẩm mới.
Cuối tuần này Đường Chính Quang định đưa cô đi gặp chính thức hai mẹ con dì Trạch, cô vẫn chưa dám nói chuyện này cho Bành Phương biết.
Xuống xe về đến dưới nhà, Bành Phương đang gửi chuyển phát nhanh. Bà gửi quần áo mùa đông cho ông bà ngoại Đường Doanh, bên cạnh còn có một túi to lạp xưởng và thịt bò ngâm tương đóng gói chân không.
"Lạp xưởng với thịt bò gửi cho ai đấy mẹ?" Đường Doanh hỏi.
Bành Phương bảo vốn định gửi cho bà ngoại, nhưng bà bảo nhà có rồi nên thôi.
Đường Doanh nhớ đến chuyện Đường Chính Quang nợ ân tình Mạnh Đông Dương, bèn giữ nhân viên chuyển phát nhanh lại, điền địa chỉ khách sạn nhà họ Mạnh và số điện thoại trên WeChat của Mạnh Đông Dương, gửi gói đồ ăn này đi.
Bành Phương càm ràm: "Gói này tính tiền vốn cũng ba bốn trăm tệ đấy. Chỉ có nhiêu đó thôi, con bảo ăn chán rồi nên mẹ chẳng để lại tí nào ở nhà."
"Lát con chuyển khoản trả mẹ, được chưa."
"Con cứ dây dưa với cái cậu họ Mạnh đó làm gì, Đường Trăn đi rồi, cậu ta chẳng còn quan hệ gì với nhà họ Đường mình nữa."
Đường Doanh không nhắc đến chuyện Đường Chính Quang nhận thuốc lá của người ta, chỉ nói: "Nhà anh ấy làm ăn lớn, quen biết rộng, biết đâu có ngày mình cần nhờ đến thì sao."
Bành Phương thấy lạ, cô con gái út này xưa nay sống nề nếp, không thích bàn chuyện quan hệ xã giao, hôm nay chẳng biết chạm mạch nào.
Bà hỏi: "Nhà cậu ta mở khách sạn à? Thế biết đâu chuyện tìm việc cho cái Quân lại nhờ được đấy."
Đường Doanh bĩu môi: "Để tính sau đi mẹ."
*
Mạnh Đông Dương học xong buổi tennis 1 kèm 1, tắm rửa ngay tại sân, cất đồ dùng tắm gội vào cốp xe.
Ngồi vào xe, loa ngẫu nhiên phát bài "This Is Home" của Cavetown, anh vặn nhỏ âm lượng, gọi lại cho mẹ.
Kết thúc cuộc gọi, thấy tin nhắn Đường Doanh gửi đến, bảo cô gửi ít lạp xưởng nhà làm cho anh, gửi đến khách sạn nơi anh làm việc.
Không hỏi địa chỉ nhà riêng mà cứ thế gửi luôn, cô gái này làm việc nhanh gọn thật.
Anh lịch sự nhắn lại cảm ơn.
Đường Doanh bảo đừng khách sáo.
Hôm nay là sinh nhật Lão Cao, ăn lẩu xong cả hội kéo nhau đi karaoke. Đời tư Lão Cao hơi phức tạp nhưng chơi với bạn bè rất nghĩa khí, trong công việc lại hay giúp đỡ Cốc Thụy An, nên Cốc Thụy An không thể không giao du.
May mà Đường Doanh không bao giờ kiểm tra đột xuất, nếu không tối nay anh ta khó mà giải thích. Lão Cao quan hệ rộng, trong phòng bao lúc này đủ hạng người.
Được nửa buổi, một người phụ nữ trẻ trung sành điệu bước vào phòng, mấy người vây lại chào hỏi.
Lão Cao khoác vai người phụ nữ giới thiệu với mọi người: "Bà chủ tiệm bánh ngọt Hinh Tử, Mai Hinh, mọi người cho tràng pháo tay chào mừng nào!"
Mai Hinh liếc mắt liền thấy Cốc Thụy An, trong đám người này trông anh ta sáng sủa, đứng đắn nhất.
Dạo trước có gã đàn ông trung niên dùng tiền giả thanh toán ở tiệm cô ta, máy soi tiền báo lỗi nhưng chỗ đó khuất camera, gã kia vu cho nhân viên tráo tiền, giằng co xô đẩy, đúng lúc Cốc Thụy An có mặt.
Hôm đó Cốc Thụy An đã giúp giải vây. Mai Hinh đến tiệm, tặng anh ta cà phê và bánh ngọt, ấn tượng mãi với đôi mắt sáng của anh ta.
Cốc Thụy An gật đầu chào Mai Hinh qua đám đông. Chào hỏi một lượt xong, Mai Hinh ngồi xuống cạnh anh ta.
Anh ta nói với Mai Hinh bạn gái mình tên Đường Doanh, con gái Đường Chính Quang.
Mai Hinh ngạc nhiên: "Thanh Dương đúng là nhỏ thật."
Đêm nay trong phòng có mấy cán bộ nhỏ của các đơn vị sự nghiệp, Mai Hinh muốn kiếm vài hợp đồng thẻ bánh ngọt cho cơ quan nên uống hơi nhiều. Lúc tàn cuộc đi đứng loạng choạng, chẳng tin tưởng ai, cứ dúi chìa khóa xe vào tay Cốc Thụy An - người duy nhất không uống rượu.
Mọi người nhao nhao trêu chọc.
Mai Hinh đỏ mặt giải thích: "Đây là bạn gái của em gái kế tôi, tức là em rể tôi đấy."
Lão Cao không ngờ giữa hai người còn có mối quan hệ này, gã đang để ý Mai Hinh, nghĩ thầm Cốc Thụy An biết đâu là cầu nối tốt.
Mùi nước hoa trong xe nồng nặc, Cốc Thụy An không quen, muốn mở cửa sổ nhưng lại sợ gió lạnh thổi trúng Mai Hinh đang say rượu.
Mai Hinh thấy anh ta hắt hơi, bèn mở cửa sổ, chỉ tay vào mấy mảnh thủy tinh vỡ trong hộp tỳ tay: "Đấy, lọ nước hoa bị vỡ."
Là do sáng nay cô ta lỡ tay làm vỡ.
Vừa nói cô ta vừa đưa tay định nhặt một mảnh vỡ lên.
Cốc Thụy An thấy cô ta say khướt, kéo tay áo cô ta ra. Tấp xe vào lề, vào cửa hàng tạp hóa mua cuộn băng dính, quay lại xe bật đèn, dùng băng dính dính từng mảnh vụn thủy tinh ra.
Mai Hinh chống cằm ngắm nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Cốc Thụy An, người đàn ông này tướng mạo đoan chính, trông rất đáng tin cậy.
Cô ta hỏi: "Anh với Tiểu Đường yêu nhau bao lâu rồi?"
"Nhiều năm rồi, trước đây chúng tôi là hàng xóm."
"Thanh mai trúc mã cơ à."
"Vâng."
"Hạnh phúc ghê."
Đến nơi, Cốc Thụy An xác nhận Mai Hinh có thể tự vào nhà an toàn, đỗ xe giúp cô ta rồi chỉ tiễn đến cửa tòa nhà.
Mai Hinh hỏi Cốc Thụy An về bằng gì, anh ta bảo chỗ này gần nhà mình, nên anh ta sẽ đi bộ về.
"Lái xe tôi về đi, mai rảnh trả cũng được."
Cốc Thụy An lắc đầu, chào tạm biệt rồi rời đi.
Trước khi ngủ, Đường Doanh lướt thấy bài đăng của đồng nghiệp Cốc Thụy An, biết hôm nay là sinh nhật Lão Cao. Chín bức ảnh, Cốc Thụy An chỉ xuất hiện ở một góc nhỏ không đáng chú ý, nhân vật chính là các người đẹp đủ kiểu.
Khi cô gọi video call, Cốc Thụy An đã về đến nhà.
Nhìn sắc mặt cô, Cốc Thụy An biết cô đã nắm được tình hình, ôn tồn nói: "Lão Cao cũng coi như nửa lãnh đạo của anh, anh không đi không tiện."
Đường Doanh hỏi: "Anh có thích mấy chỗ đó không?"
Cốc Thụy An lắc đầu, bảo mình một giọt rượu cũng không uống, đồng nghiệp kéo đi chủ yếu là muốn tìm tài xế.
Đường Doanh biết Cốc Thụy An là người đứng đắn, không tra hỏi thêm nữa: "Bác trai bác gái ngủ cả rồi nhỉ, thế tắt máy nhé, anh mau đi rửa ráy rồi ngủ đi."
"Ừ, ngủ ngon."
Người lớn vẫn chưa ngủ, đèn phòng ngủ vẫn sáng. Nghe thấy con trai nói chuyện điện thoại xong, mẹ Cốc Thụy An từ trong phòng đi ra, bảo: "Mượn chị dâu con được ba vạn, tiền sính lễ coi như gom tạm đủ rồi."
"Sao lại mượn chị ấy?" Chị dâu Cốc Thụy An tính tình chẳng dễ chịu gì.
Mẹ anh ta thở dài: "Còn mượn được ai nữa? Chỗ nào dễ mở miệng mẹ hỏi cả rồi. Bà Bành Phương này thật không biết điều, trước đây là hàng xóm láng giềng, bố mẹ đối xử với cái Doanh cũng chẳng tệ, bà ấy việc gì phải tính toán chi li thế."
Cốc Thụy An khoác áo cho mẹ: "Muộn rồi, mẹ ngủ đi ạ."
Trong phòng vọng ra tiếng ho của bố, Cốc Thụy An hỏi: "Kết quả tái khám của bố thế nào rồi mẹ?"
"Vẫn phải mổ. Nhưng nhà đang kẹt tiền, đợi lo xong chuyện cưới xin của con đã rồi tính."
Cốc Thụy An vệ sinh cá nhân xong về phòng, nhắn tin cho Đường Doanh: Sức khỏe bố anh không tốt lắm, tiền sính lễ có thể bớt đi vài vạn được không em? Đây là ý của anh, không phải ý mẹ anh đâu. Sau này thẻ lương anh đưa em giữ.
Đường Doanh không có thói quen để điện thoại trên giường khi ngủ, sáng hôm sau dậy mới đọc được tin nhắn.
Cô hiểu rõ tính khí của mẹ mình, trong lòng chua xót, nghĩ đi nghĩ lại rồi trả lời Cốc Thụy An: Đã chốt là mười sáu vạn tám rồi, giờ đổi ý không hay đâu. Đằng nào cũng chỉ là thủ tục thôi, mẹ em không lấy số tiền đó đâu. Chỗ anh thiếu bao nhiêu em bù vào, đừng để hai bác khó xử, được không anh?
Cốc Thụy An: Em tốt thật đấy.
Trước khi đi làm, Đường Doanh vòng qua tiệm ăn sáng nơi mẹ Cốc Thụy An làm việc, tặng bà đôi găng tay len cashmere.
Quán do cậu của Cốc Thụy An mở, mẹ anh ta làm thợ làm bánh, lương tháng 3500 tệ, bốn giờ sáng đã phải có mặt ở quán.
Không phải mẹ anh ta không thích Đường Doanh, nhưng chuyện tiền sính lễ và thái độ cứng rắn của Bành Phương cứ lấn cấn trong lòng, khiến ánh mắt bà nhìn cô có thêm vài phần xa cách.
"Bác ơi, cháu đi làm đây ạ."
"Ừ, đi đi."
Trước đây Đường Doanh đến, mẹ anh ta không dúi cho quả trứng gà thì cũng là cái bánh bao thịt, hôm nay tay trắng ra về, trong lòng cô không khỏi hụt hẫng.
Trời lạnh cô không đi xe máy nữa, đứng ở bến xe buýt thẫn thờ một lúc.
Bỗng nhiên cô tự hỏi, con người ta tại sao phải kết hôn? Sau này sống chung mái nhà với người không phải bố mẹ ruột, dù Cốc Thụy An có tốt với cô đến mấy, liệu cuộc sống có thực sự tốt đẹp không?
*
Nhân viên khách sạn mang lạp xưởng và thịt bò ngâm tương đến căn hộ của Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương cắt một khúc lạp xưởng, mười mấy lát thịt bò hấp cùng bí đỏ, nấu thêm bát canh nấm rau củ.
Anh ngồi một mình bên bàn ăn dùng bữa tối.
Lạp xưởng quả nhiên ngon tuyệt như lời Tiết Hiểu Tuệ khen hôm đó, thịt bò nêm nếm cũng rất vừa miệng.
Anh không có thói quen sống về đêm, bữa tối ăn chậm rãi hơn bình thường.
Chập tối thứ sáu, Mạnh Đông Dương đỗ xe gần trường Tiểu học Thực nghiệm Thanh Dương, đi bộ đến trả nhật ký cho Đường Doanh.
Anh chọn sai thời điểm, giờ này cổng trường đông nghẹt người. Anh đành đứng đợi ở chỗ vắng người hơn.
Dãy cửa hàng trước cổng trường toàn là văn phòng phẩm hoặc trung tâm bồi dưỡng, muốn tìm chỗ đứng cũng khó.
Sáu giờ rưỡi Đường Doanh mới từ trong trường đi ra.
Hôm nay cô có tiết cuối buổi chiều, tan học chủ nhiệm lại họp ngắn bàn về kỳ thi cuối kỳ tuần sau. Cô để chế độ im lặng, năm phút trước mới thấy tin nhắn Mạnh Đông Dương bảo đã đến nơi.
Cô rảo bước đến chỗ Mạnh Đông Dương đứng, vội vàng nói hai câu "xin lỗi" và một câu "để anh đợi lâu rồi".
Cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo khoác lông cừu màu nhạt, bên trong là chiếc áo len màu vàng nghệ. Đi vội quá nên khăn quàng cổ vẫn cầm trên tay, đứng lại rồi mới quấn từng vòng quanh cổ.
Chiếc khăn len trắng dày sụ tôn lên khuôn mặt đầy vẻ hối lỗi, trên ngón tay cô còn vương vết mực bút đỏ chấm bài.
Mạnh Đông Dương đút hai tay vào túi áo khoác dạ, cuốn nhật ký của cô cũng đang ở trong đó. Định lấy ra thì thấy cô hà hơi xoa tay, bèn hỏi cô về bằng gì.
"Xe buýt ạ."
"Để anh đưa em về."
Học sinh và phụ huynh qua lại tấp nập, xe điện luồn lách khắp các ngõ ngách. Mạnh Đông Dương vừa đi vừa hơi nghiêng người, để ý Đường Doanh đi phía sau.
Đường Doanh nói: "Anh không lái xe vào đây là sáng suốt đấy."
Mạnh Đông Dương cười: "Đâu chỉ khó đỗ xe, đi bộ cũng khó ấy chứ."
Nghe vậy, Đường Doanh sải bước dài vượt lên trước anh: "Để em dẫn đường cho."
Mạnh Đông Dương nhìn cái đuôi ngựa của cô lắc lư qua lại, nghe tiếng học sinh và phụ huynh quen biết chào hỏi cô, chẳng mấy chốc hai người đã đến chỗ đỗ xe.
Đường Doanh đứng lại: "Giờ này đường về nhà em tắc lắm, anh không cần đưa em về đâu. Phiền anh đưa cuốn nhật ký cho em là được rồi."
Mạnh Đông Dương lấy cuốn nhật ký từ trong túi ra.
"A, anh để trong người à." Đường Doanh nhận lấy cuốn sổ còn vương hơi ấm của anh, cười nói: "Sao anh không nói sớm."
Hóa ra cô vốn chẳng định để anh đưa về, cô chỉ đến lấy cuốn nhật ký. Mạnh Đông Dương nhìn về phía trạm xe buýt, ở hướng ngược lại, cô đi bộ qua đó cũng phải mất một đoạn.
Anh nói với cô: "Nơi anh muốn đến cũng tiện đường, lên xe đi."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận