Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 10: Làm bạn

Editor: Sel

Đường Doanh không chắc người đàn ông này đang khen cô hay đang châm chọc cô. Hoặc có thể anh đang ám chỉ mọi chuyện đều bắt nguồn từ cô.

Cô chưa bao giờ tiếp xúc với kiểu người như anh. Ở bên cạnh anh, sự căng thẳng hay thả lỏng của cô không do cô tự quyết định, nhịp độ cuộc trò chuyện cũng bị anh dẫn dắt.

Và những điều cô muốn biết, dường như cô chẳng hỏi được câu nào.

Đường Doanh đôi khi rất cố chấp, cô cho rằng mối liên kết duy nhất giữa cô và Mạnh Đông Dương chính là Đường Trăn, nếu không nói về Đường Trăn thì họ chẳng có gì để nói.

Trừ khi anh nói thẳng rằng anh không muốn nhắc lại chuyện cũ. Nếu vậy, cô sẽ có đánh giá mới về anh.

Cô hỏi: "Hồi đó anh và Trăn Trăn đến với nhau như thế nào ạ?"

Mạnh Đông Dương hỏi ngược lại: "Cô ấy chưa bao giờ kể với em về anh sao?"

Có kể, nhưng chỉ là những chuyện vụn vặt, còn về tình cảm sâu đậm thế nào thì Đường Trăn chưa từng nói nhiều.

Đường Doanh có thể cảm nhận được Đường Trăn rất yêu anh. Và cô cũng luôn tin rằng Mạnh Đông Dương cũng yêu Đường Trăn nhiều như thế. Điều này cô cảm thấy đã được chứng thực trong đám tang của Đường Trăn.

"Trăn Trăn bảo em là chị ấy gặp được người chị ấy rất muốn kết hôn. Có lẽ lúc đó em còn nhỏ, chị ấy nghĩ nói nhiều em cũng không hiểu nên hai chị em không tâm sự sâu."

"Lúc đó em đang học đại học phải không?"

"Vâng."

"Học Sư phạm Nghê Thành?"

"Đúng ạ."

"Mới ngoài hai mươi, đúng là còn trẻ. Nhưng lúc đó chắc em cũng có người yêu rồi nhỉ."

Đường Doanh gật đầu.

Nhắc đến bạn trai Đường Doanh, Mạnh Đông Dương thuận miệng hỏi: "Đã tính mua nhà để cưới, vậy bạn trai em có thái độ thế nào về việc em mua nhà?"

Đường Chính Quang từng than phiền với Mạnh Đông Dương qua điện thoại rằng bạn trai Đường Doanh là kẻ thiếu trách nhiệm. Bố vợ tương lai đã không ưng ý, Mạnh Đông Dương rất tò mò không biết Đường Doanh còn giữ bao nhiêu niềm tin và kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này.

Đường Doanh suy nghĩ trong giây lát, Mạnh Đông Dương hỏi câu này với tâm thế gì, coi cô là họ hàng sao?

Cô bóp nhẹ vỏ hạt dẻ, để cạnh sắc hằn vào đầu ngón tay, giọng nhạt nhòa: "Bạn trai em cũng chỉ là người bình thường thôi ạ."

Tuy cô trả lời lảng tránh trọng tâm, nhưng Mạnh Đông Dương thấy đây là câu trả lời hay. Cô rất khéo léo, trong lòng cũng hướng về bạn trai mình.

Nhân viên phục vụ mang vỉ nướng đến, hỏi: "Anh chị có cần nướng giúp không ạ?"

"Để tôi tự làm, cảm ơn." Đường Doanh cầm lấy kẹp nướng thịt.

Than chưa đủ nóng, cô cầm kẹp lơ lửng trên vỉ nướng.

Mạnh Đông Dương đưa tay ra: "Để anh làm cho."

"Em mời anh ăn cơm, ai lại để anh động tay." Đường Doanh rụt tay cầm kẹp lại.

Cô có đôi bàn tay trắng ngần thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng, cô kẹp chặt chiếc kẹp sắt, vẻ mặt nghiêm túc như đang cầm vũ khí.

"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em đâu đấy." Cô nhắc lại.

Mạnh Đông Dương rời mắt khỏi tay cô, nói đùa: "Nói về Đường Trăn thì anh lại phải gọi em là cô út rồi."

Đường Doanh lắc đầu: "Em không có ý đó."

Mạnh Đông Dương bóc thêm một hạt dẻ cười bỏ vào đĩa của cô, thản nhiên hỏi: "Không nói chuyện Đường Trăn thì chúng ta không làm bạn được sao?"

Lời vừa dứt, Đường Doanh ngước mắt nhìn anh, người đàn ông mỉm cười, nụ cười ung dung, ôn hòa, ánh mắt trong veo.

"Trong lòng em coi anh như nửa người họ hàng." Đường Doanh cụp mắt.

Mạnh Đông Dương thấy cô dừng tay, bèn đưa tay qua lấy chiếc kẹp từ tay cô, kiên nhẫn xếp nốt phần thịt bò cô chưa kịp nướng lên vỉ.

Anh không đáp lại câu nói của cô, chỉ cười như có như không, hỏi: "Bạn trai em có biết tối nay em đi ăn với anh không?"

Đường Doanh sững sờ, khẽ cau mày, giọng nói hơi gấp gáp: "Bố em biết."

Nói xong cô nhìn anh với ánh mắt dò xét, nói rất nghiêm túc: "Mạnh Đông Dương, anh đừng trêu em, chúng ta không thích hợp đùa kiểu này đâu."

Mạnh Đông Dương lắng nghe câu nói của cô, tỉ mỉ lật những miếng thịt đang dần chín vàng. Thấy thịt đã ăn được, anh lấy một chiếc đĩa sạch, gắp thịt bỏ vào rồi đẩy đến trước mặt cô.

Đường Doanh chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống.

"Anh trêu em làm gì." Mạnh Đông Dương tiếp tục gắp thịt chín cho cô.

Cô gái vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng: "Anh ăn đi."

Mạnh Đông Dương nếm thử một miếng thịt, mùi vị cũng không tệ, đặt đũa xuống, nâng ly nước ép lên chạm nhẹ vào ly của Đường Doanh: "Cô giáo Đường lúc nào cũng suy nghĩ nhiều hơn anh một bước."

"Em không có." Đường Doanh lập tức phủ nhận.

Mạnh Đông Dương ôn tồn nói: "Anh mới đến đây, đối với bố em, với em, đều là tâm thế kết bạn. Nếu em thấy anh nhiệt tình quá mức mà nghi ngờ dụng tâm của anh, thì có lẽ anh phải xem lại bản thân mình, xem có thực sự cư xử thiếu chừng mực hay không."

Nói xong Mạnh Đông Dương lại tiếp tục nướng thịt. Anh tháo đồng hồ, xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc, bàn tay xương xương thao tác nhịp nhàng trước mắt Đường Doanh.

Đường Doanh đỏ mặt vì những lời anh nói, nhìn tay anh, rồi lại ngước lên nhìn mặt anh, trong lòng liên tục phủ định những nhận định trước đó về anh.

Anh cố tình chọc vào sự gượng gạo trong lòng cô. Người này không đơn giản, và cũng rất khó đối phó.

Đường Doanh cảm thấy bực bội không dứt, bưng ly nước lên uống một ngụm lớn, nói với anh: "Em vụng miệng, không biết giao tiếp, muốn kết bạn thì anh tìm bố em ấy."

Mạnh Đông Dương cảm thấy cô vẫn còn trẻ con, nhìn thì chững chạc nhưng lại hay hờn dỗi. Cô suy nghĩ nhiều, làm việc cũng khéo léo, nhưng suy nghĩ và hành động lại không thống nhất.

Anh kiên nhẫn nói: "Anh nhắc đến cuốn sổ tay, lại mạo muội nhận xét về em, là muốn bày tỏ rằng anh mong được làm bạn với cô giáo Đường. Lần đầu gặp mặt, em giúp anh giành chỗ đậu xe, sau đó lại tặng anh đồ của Đường Trăn, mua bánh ngọt cho anh, khiến anh tưởng rằng em cũng muốn kết bạn với anh. Bây giờ xem ra là anh đa tình rồi."

"Em chỉ khách sáo thôi." Đường Doanh biết mình không nói lại được anh, buông xuôi, trả lời qua loa rồi cắm cúi ăn thịt.

Thấy vậy, Mạnh Đông Dương lại gắp thịt cho cô.

Đường Doanh chấm đẫm sốt, cuộn thịt vào lá xà lách, ăn ngon lành.

Cô ăn rất chuyên chú, Mạnh Đông Dương trông như người phục vụ đang chăm sóc cô vậy.

"Anh cũng ăn đi chứ." Cô ngước lên nhìn anh.

"Em ăn ngon là được rồi."

Đường Doanh thấy người này lạ thật, lấy nước thay rượu kính anh một ly: "Suýt quên, chúc anh sinh nhật vui vẻ."

"Cũng chúc em năm mới vui vẻ."

"Cảm ơn anh."

"Năm mới em có ước nguyện gì không?"

Đường Doanh nói: "Phát tài, phát tài lớn."

"Được, chúc cô giáo Đường năm mới phát tài lớn."

Bỗng nhiên, một dây thần kinh nào đó trong não Đường Doanh lóe lên, cô buột miệng: "Anh không định mua chuộc bố em đấy chứ?"

Mạnh Đông Dương khựng lại, nhếch môi cười: "Muốn mua chuộc bố em thì cần phải mua chuộc em trước sao?"

Đường Doanh ngượng ngùng: "Cái đó thì không cần."

"Hành động nhét đầy thuốc lá rượu ngoại vào cốp xe anh của em ngược lại càng giống em đang hối lộ anh hơn đấy."

Đường Doanh nhíu mày, hỏi thẳng: "Em tặng quà không đúng sao?"

"Tặng thuốc lá rượu là gợi ý của bố em à?"

Đường Doanh không phủ nhận.

"Lần sau đừng tặng thế nữa, đó là kiểu cách của người lớn tuổi."

"Thế anh thích người khác tặng gì?"

Mạnh Đông Dương nhìn chiếc bánh kem nhỏ ở góc bàn.

Đường Doanh mím môi, thầm nghĩ bánh kem là tấm lòng, nhưng làm quà tặng thì vẫn rẻ tiền quá.

Mạnh Đông Dương nói: "Anh rất thích đồ ngọt, hôm nay em mua vị gì thế?"

"Valrhona."

Mạnh Đông Dương "ồ" lên một tiếng: "Lần trước em mua bánh Crepe sô cô la và nama chocolate cho anh, anh đã định nói với em là anh cực kỳ thích sô cô la."

Nhân viên cửa hàng giới thiệu, nguyên liệu sô cô la Valrhona này được vận chuyển bằng đường hàng không từ Thượng Hải về. Một chiếc bánh 4 inch nhỏ xíu giá 108 tệ, bình thường Đường Doanh chẳng bao giờ dám mua.

Đường Doanh cũng rất thích sô cô la, Cốc Thụy An luôn tặng cô một hộp vào dịp Giáng sinh, trước là Ferrero, sau là Lindt. Những thương hiệu đắt tiền hơn, cô không nỡ để Cốc Thụy An mua, Cốc Thụy An cũng rất nghe lời cô.

Năm nay hai người căng thẳng vì tiền sính lễ, Giáng sinh vừa rồi Cốc Thụy An không có quà cáp gì.

"Bây giờ anh muốn ăn không?" Đường Doanh hỏi Mạnh Đông Dương.

"Sao cũng được."

Đường Doanh mở hộp bánh, những viên sô cô la bên trên được rắc đầy vàng lá thực phẩm, trông rất sang trọng.

Cô hỏi: "Anh có muốn ước không?"

Mạnh Đông Dương lắc đầu.

Đường Doanh lại nói: "Chắc người nhà anh sẽ tổ chức sinh nhật chính thức cho anh nữa nhỉ."

Mạnh Đông Dương cười nhạt, cắt bánh, chia một miếng lớn đặt trước mặt Đường Doanh.

"Em không ăn được nhiều thế đâu, cho em một miếng nhỏ thôi."

"Sợ béo à?"

"Cũng không hẳn. Chỉ là em thấy cái gì thích đến mấy cũng không nên ăn nhiều quá, kẻo lại nhanh chán."

Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Có lý."

Ăn xong, Mạnh Đông Dương đưa Đường Doanh về nhà. Trên đường nghe thấy cô gọi điện cho mẹ, bảo tối thứ sáu sẽ đi Nghê Thành.

Sau khi Đường Doanh cúp máy, Mạnh Đông Dương hỏi: "Chuyện chị gái em có thuận lợi không?"

Đường Doanh khẽ thở dài.

"Luật sư làm việc không tốt à?"

"Không phải, bạn anh rất chuyên nghiệp. Chỉ là một người mẹ có hai đứa con vẫn chưa hạ quyết tâm ly hôn."

Mạnh Đông Dương nói, thân phận người mẹ trong hôn nhân rất dễ trở thành xiềng xích.

"Vâng."

"Chị em không có việc làm à?"

"Đúng ạ."

"Muốn giành quyền nuôi cả hai đứa con?"

Đường Doanh gật đầu.

Nếu vậy thì chỉ có thể tính kế lâu dài. Chị cô phải bước ra khỏi nhà cái đã. Nhưng đây là việc riêng nhà họ, Mạnh Đông Dương không tiện đưa ra quá nhiều lời khuyên.

Bầu không khí trầm xuống. Đường Doanh hoàn hồn, hỏi anh: "Hôm nay anh tròn ba mươi mốt hay ba mươi hai?"

"Ba mươi mốt."

"Thế mà lần trước anh bảo tuổi mụ ba mươi hai."

Mạnh Đông Dương cười: "Qua ba mươi rồi thì hơn kém một tuổi cũng chẳng quan trọng lắm. Qua hôm nay là đúng tuổi mụ ba mươi hai rồi."

"Trông anh trẻ lắm."

"Ba mươi hai là già lắm à? Nhưng so với cô giáo Đường thì đúng là hơi già thật."

"Đâu có ạ."

Sắp đến nơi, Đường Doanh vẫn bảo Mạnh Đông Dương dừng xe ở đường lớn như lần trước.

Cô xuống xe, Mạnh Đông Dương cũng bước ra từ ghế lái.

Mạnh Đông Dương vòng ra cốp sau, lấy ra một túi quà: "Chúc mừng năm mới, Đường Doanh."

Lúc bỏ thuốc lá và rượu vào cốp xe anh, Đường Doanh đã nhìn thấy túi quà này. Cô biết logo trên đó, ở Nghê Thành mới chỉ có một cửa hàng của thương hiệu này.

Cô không đưa tay ra nhận, chân thành nói: "Món quà này quý giá quá. Em không khách sáo, anh cũng đừng khách sáo với em nữa được không?"

"Chuyện mua nhà rốt cuộc anh cũng chẳng giúp được gì, em lại tặng anh bao nhiêu là quà. Đây chỉ là món quà nhỏ thôi, em nhận đi, coi như lấy may."

Lấy may...

Đường Doanh nhìn ánh mắt chân thành của Mạnh Đông Dương, quyết định không từ chối nữa. Cô đưa tay nhận lấy túi quà: "Vậy cho em xin chút vía tài lộc của anh nhé. Cảm ơn anh nhiều lắm, chúc anh năm mới vui vẻ."

Mạnh Đông Dương mỉm cười: "Tạm biệt cô giáo Đường."

Về đến nhà, Đường Doanh mở hộp quà, bên trong là một chiếc lắc tay cỏ bốn lá màu đỏ.

Cô biết chiếc lắc này rất đắt, đắt hơn cả thuốc lá và rượu cô tặng anh cộng lại.

Cô đeo thử lên tay với tâm trạng không mấy thản nhiên, chiếc lắc thật sự rất đẹp, tinh xảo, tôn lên làn da và khí chất của cô.

Cô chợt nhớ đến câu nói của Cốc Thụy An. Nếu có tiền, cô cũng sẽ thích chưng diện cho bản thân.

Đúng vậy, cô sẽ thích.

Khi đối diện tr*n tr** với lòng hư vinh của chính mình, cô cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy mình xứng đáng.

Cô chỉ là hiện tại chưa giàu, chứ không có nghĩa là sẽ nghèo cả đời.

Cô hoàn toàn xứng đáng đeo những món đồ đắt tiền như thế này.

Đường Doanh ngồi một mình trong phòng khách rất lâu.

Cốc Thụy An bảo sẽ đến với cô nhưng mãi chưa thấy đâu. Mười giờ, cô gọi điện, Cốc Thụy An bảo đồng nghiệp nhờ giúp chút việc, hôm nay không đến được.

Mai được nghỉ, cô sẽ đi lấy lại hai vạn tiền đặt cọc nhà. Lấy được tiền, cô muốn mua cho Cốc Thụy An một chiếc áo phao.

Dự báo thời tiết nói Thanh Dương sắp có tuyết rơi.

Tạm thời không cưới, nhà cũng không mua, nhưng yêu đương thì vẫn phải yêu cho đàng hoàng.

Cô hào phóng chi tiền để duy trì mối quan hệ với Mạnh Đông Dương, thì cũng phải đối xử tốt hơn với bạn trai mình chứ.

Cùng lúc đó, Cốc Thụy An và Mai Hinh đang ngồi trong xe.

Mai Hinh mở cửa sổ xe, nói với Cốc Thụy An: "Nhìn kìa, tuyết rơi rồi."

Dưới chân Cốc Thụy An đặt một hộp sô cô la và một chiếc nhẫn anh ta nhờ Mai Hinh chọn giúp để tặng Đường Doanh. Nhờ Mai Hinh chọn nhẫn là ý của anh ta.

Anh ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài, không thấy tuyết, chỉ thấy nụ cười rạng rỡ của Mai Hinh.

Anh ta hỏi: "Đường Doanh có thích chiếc nhẫn bạch kim này không? Trên đó chẳng có viên kim cương nào cả."

Mai Hinh trả lời: "Bây giờ chưa mua được nhẫn kim cương, sau này sẽ mua được. Đường Doanh không phải cô gái ham hư vinh, em ấy sẽ thích thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận