Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
Chương 54
“Không dám, đây là bổn phận của nô tài, mời tiểu chủ.” Quản Trường An cười trả lời, lại nhìn sang Cẩm Tiệp Dư, “Nô tài còn có việc phải làm, xin cáo lui.”
Quản Trường An đi trước dẫn đường, Tự Cẩm theo sát phía sau, ngang qua Cẩm Tiệp Dư nàng cũng không nhìn đối phương cái nào, đi thẳng qua.
Hoàn toàn không cần thiết bỏ đá xuống giếng.
Sùng Minh Điện là điện chính, nơi hoàng đế vẫn tiếp đãi quần thần. Quản Trường An đưa Tự Cẩm tới điện bên cạnh, vừa đi vừa nói chuyện: “Hoàng thượng còn đang xử lý công việc, tiểu chủ chờ trong thiên điện chốc lát.”
“Vâng.” Tự Cẩm khẽ trả lời, không nói không hỏi gì thêm, cũng không ngẩng lên nhìn xung quanh, chỉ cúi đầu đi theo Quản Trường An, từ hành lang bên cạnh quẹo vào, đi thẳng tới thiên điện.
Thiên điện cạnh Sùng Minh Điện không quá lớn, bên trong im ắng, chỉ có hai gã tiểu thái giám đứng canh ngoài cửa. Bọn họ nhìn thấy Quản Trường An liền vội vàng hành lễ, nhẹ nhàng kéo rèm, Quản Trường An dẫn Tự Cẩm đi vào.
Thấy Quản Trường An cung kính với mình như thế, lại nhớ tới lúc nãy ở bên ngoài hắn ta đối đãi với Cẩm Tiệp Dư đầy lạnh lùng , nàng càng biết rõ không thể coi thường người này.
Sau khi Quản Trường An đi ra, Vân Thường mới dám vỗ ngực thở phào, vội lấy khăn lau mồ hôi trên trán. Nàng ta đặt hộp cơm lên bàn nhỏ bên cạnh rồi quay về đứng sau lưng tiểu chủ, không dám tùy tiện đi đi lại lại.
Trái tim Tự Cẩm cũng nhảy thình thịch. Kể từ khi nàng xuyên tới chỗ này rất nhiều lần được nghe Vân Thường và Trần Đức An nhắc đến Sùng Minh Điện, không nghĩ tới nàng có thể đặt chân tới chỗ này nhanh như vậy. Nói gì thì nói, trong lòng cũng khá kích động, trong này là địa bàn thuộc về hoàng đế, nàng đoan chính ngồi đó, khóe mắt lại lặng lẽ quan sát toàn bộ trong phòng.
Trong phòng bố trí khá đơn giản tươi sáng. Chỗ phản nàng ngồi gần cửa sổ, trên phản bày một bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn, bốn góc mạ vàng, biểu lộ sự xa hoa quý khí. Trên bàn bày ba hộp gỗ, trong có một nghiên mực bằng đá, bút viết của Hòang đế đặt trên cuốn sách, bên cạnh để một xấp giấy Tuyên Thành loại tốt nhất. Xem ra chỗ này chính là nơi hoàng đế thường duyệt tấu chương, mài mực viết chữ, Tự Cẩm nghĩ tới đó càng cẩn thận không dám nhìn lung tung mấy thứ trên bàn.