Hoa Thôn Khó Gả
Chương 192
“Nàng nhìn của hồi môn kia xem. Nghe nói vị hôn phu của nàng ta là học trò đắc ý của Từ lão gia, kỳ thi Hương lần này đứng thứ sáu. Ta từng gặp mấy lần, tướng mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa lễ độ, gia cảnh cũng giàu có. Cho dù ta không có nàng, nàng ta cũng không có vị hôn phu, thì nàng ta cũng sẽ không gả cho ta đâu.”
Nghĩ lại cũng phải. Khi ấy Lâm Thiên Dược chỉ là một tú tài nghèo. Cho dù bây giờ đã là cử nhân, trong mắt người như Từ lão gia cũng chưa chắc đã gả ái nữ cho hắn.
Đợi đoàn rước dâu đi qua, xe ngựa chậm rãi ra khỏi cổng thành, hướng về phía huyện Đại Viễn. Kỷ Đào vén rèm phía sau xe, nhìn tường thành cổ kính dần xa, rồi buông rèm xuống, quay sang nhìn người bên cạnh, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
Nửa tháng sau, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược trở về thôn Đào Nguyên. Xe ngựa dừng trước cửa Kỷ gia và Lâm gia.
Có lẽ nghe thấy tiếng động, Liễu thị và Điền thị đều mở cửa. Thấy hai người trở về, Liễu thị bước lên kéo Kỷ Đào lại, từ trên xuống dưới quan sát một lượt. Thấy nàng sắc mặt hồng hào, nét mặt thư thái, bà mới hơi yên tâm, nhưng vẫn trách:
“Con giờ gan lớn rồi. Đang m.a.n.g t.h.a.i mà cũng không báo một tiếng đã đi, làm người ta lo lắng biết bao.”
Lâm Thiên Dược đang cùng phu xe dỡ đồ, nghe vậy vội chạy tới, kéo Kỷ Đào ra sau lưng mình, che gần hết người nàng, áy náy nói:
“Nương, không liên quan đến Đào nhi. Là con không nỡ rồi xa nàng, lại biết mọi người sẽ không đồng ý để nàng đi cùng, nên sáng sớm đã gọi nàng dậy đi theo. Người muốn đ.á.n.h muốn mắng con đều được ạ.”
Liễu thị nhìn Kỷ Đào đang trốn sau lưng tiểu tế, vừa tức vừa buồn cười.
Điền thị cũng hiểu ra, vội bước tới ngăn lại:
“Đừng, đừng. Đào nhi vốn hiểu chuyện nhất. Thiên Dược từ nhỏ đã có chủ ý, chắc chắn là ý của nó. Đào nhi đang mang thai, không thể đ.á.n.h bừa được.”
Liễu thị nhìn hai người đứng chắn trước mặt mình, hóa ra bà lại thành kẻ xấu rồi.
“Đi đường cả ngày rồi, mau về nghỉ đi.” Liễu thị phất tay quay về nhà.
Điền thị nấu cơm cho phu xe ăn. Đợi tiễn hắn đi thì trời đã dần tối.
Đêm ấy, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm trên giường. Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều. Kỷ Đào trở mình, đẩy nhẹ hắn.
“Sao vậy?” Giọng Lâm Thiên Dược ngập tràn vẻ ngái ngủ, nửa tỉnh nửa mê còn vươn tay ôm lấy nàng. “Ngủ đi.”
“Ta ngủ không được.” Kỷ Đào khẽ nói.
Lâm Thiên Dược ôm nàng, hôn nhẹ lên tóc nàng.
“Chàng nói chuyện với ta một lát đi.” Đôi mắt nàng trong đêm dưới ánh trăng lọt qua cửa sổ sáng long lanh.
Lâm Thiên Dược khẽ “ừ” một tiếng.
Trong phòng vang lên giọng nói khe khẽ của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược thỉnh thoảng đáp lại một tiếng. Ban đầu còn hứng khởi, dần dần thì không còn tiếng đáp nữa.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào dậy sớm. Vừa ra khỏi phòng đã thấy Điền thị đang bận rộn trong bếp. Nghĩ một chút, nàng bước vào định giúp, liếc mắt đã thấy trong nồi đang nấu cháo.
“Đào nhi dậy rồi à? Về ngủ thêm chút nữa đi, sắp xong rồi.” Điền thị cười hiền.
Kỷ Đào mỉm cười bước vào: “Con không muốn ngủ nữa, tối qua đã ngủ không được rồi ạ.”
Điền thị nghe vậy cười: “Bình thường thôi. Năm đó ta m.a.n.g t.h.a.i Thiên Dược cũng vậy. Cha nó đêm nào cũng ngồi nói chuyện với ta. Lúc ấy ta cũng bướng, thấy ông ấy ngủ rồi là đẩy một cái…”
Nói đến đây, nụ cười trên môi bà nở rộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Đào nhìn thấy, khẽ cúi đầu. Điền thị rất ít khi vui như vậy.
“Nương.” Lâm Thiên Dược đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Điền thị cười nói: “Đào nhi, xin lỗi con. Cứ nghĩ đến chuyện cũ là ta lại nói nhiều. Thiên Dược, mau lại ăn cơm.”
Ăn xong, Kỷ Đào trở về Kỷ gia. Liễu thị bưng ra một bát canh gà, trừng nàng một cái: “Giờ có người che chở rồi, ta cũng chẳng dám đ.á.n.h con nữa.”
Kỷ Đào cười: “Nương đ.á.n.h con à, nương nỡ sao?”
Liễu thị đưa tay chọc nhẹ vào trán nàng.
Hai mẫu t.ử đang cười đùa thì có người gõ cửa. Dương ma ma thò đầu nhìn vào phòng nàng một cái. Liễu thị đã đứng dậy đi mở cửa.
Ngoài cửa là Liễu Hương Hương. Lần này nàng ta không bế con, quần áo trên người nửa mới nửa cũ, trên đầu còn cài trâm bạc, sắc mặt cũng khá hơn trước. Viên T.ử Uyên đứng bên cạnh nàng, hai người theo Liễu thị cùng bước vào.
“Đào nhi, muội phu đâu?” Liễu Hương Hương vừa vào đã nhìn quanh, cười hỏi.
Kỷ Đào liếc nhìn Viên T.ử Uyên đang đầy vẻ dịu dàng nhìn Liễu Hương Hương, rồi chỉ tay sang Lâm gia đối diện, cười đáp: “Ở nhà bên kia.”
“Ngồi đi.” Liễu thị từ bếp đi ra, tay cầm ấm trà.
Liễu Hương Hương mỉm cười đáp một tiếng, kéo nhẹ Viên T.ử Uyên. Hai người ngồi xuống, nhìn nhau một cái.
“Đào nhi.”
Kỷ Đào thong thả nhấp trà. Liễu Hương Hương tuy không tính toán như Tiền thị, nhưng từ sau khi thành thân, nếu không có việc gì thì nàng ta sẽ không chủ động tới cửa.
Kỷ Đào ngẩng mắt nhìn nàng.
Liễu Hương Hương liếc nhìn Viên T.ử Uyên, cười hỏi: “Muội phu khi nào khởi hành thế?”
Kỷ Đào nhìn Liễu thị một cái rồi đáp: “Chúng ta còn chưa bàn chuyện này.”
Liễu Hương Hương ngạc nhiên: “Ôi, giờ đã tháng mười rồi, phải bắt đầu chuẩn bị chứ, sao lại chưa bàn?”
Kỷ Đào cười: “Hôm qua bọn muội mới thu dọn đồ từ quận Phong An đem về, còn chưa kịp tính toán.”
Nghe vậy, Liễu Hương Hương gật đầu, dò xét nói:
“Đào nhi, là thế này… muội phu đi kinh thành mà T.ử Uyên cũng muốn đi. Hay là để họ đi cùng, trên đường còn có người chăm sóc lẫn nhau, chúng ta ở nhà cũng yên tâm hơn.”
Kỷ Đào không ngờ đúng như Vu Khải Minh từng nói, Viên T.ử Uyên thật sự không định thi Hương lần nữa, mà muốn lên kinh thành vào Quốc học quán, đ.á.n.h cược vào cơ hội duy nhất ấy.
Nghĩ lại cũng phải. Khi ấy Lâm Thiên Dược chỉ là một tú tài nghèo. Cho dù bây giờ đã là cử nhân, trong mắt người như Từ lão gia cũng chưa chắc đã gả ái nữ cho hắn.
Đợi đoàn rước dâu đi qua, xe ngựa chậm rãi ra khỏi cổng thành, hướng về phía huyện Đại Viễn. Kỷ Đào vén rèm phía sau xe, nhìn tường thành cổ kính dần xa, rồi buông rèm xuống, quay sang nhìn người bên cạnh, nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
Nửa tháng sau, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược trở về thôn Đào Nguyên. Xe ngựa dừng trước cửa Kỷ gia và Lâm gia.
Có lẽ nghe thấy tiếng động, Liễu thị và Điền thị đều mở cửa. Thấy hai người trở về, Liễu thị bước lên kéo Kỷ Đào lại, từ trên xuống dưới quan sát một lượt. Thấy nàng sắc mặt hồng hào, nét mặt thư thái, bà mới hơi yên tâm, nhưng vẫn trách:
“Con giờ gan lớn rồi. Đang m.a.n.g t.h.a.i mà cũng không báo một tiếng đã đi, làm người ta lo lắng biết bao.”
Lâm Thiên Dược đang cùng phu xe dỡ đồ, nghe vậy vội chạy tới, kéo Kỷ Đào ra sau lưng mình, che gần hết người nàng, áy náy nói:
“Nương, không liên quan đến Đào nhi. Là con không nỡ rồi xa nàng, lại biết mọi người sẽ không đồng ý để nàng đi cùng, nên sáng sớm đã gọi nàng dậy đi theo. Người muốn đ.á.n.h muốn mắng con đều được ạ.”
Liễu thị nhìn Kỷ Đào đang trốn sau lưng tiểu tế, vừa tức vừa buồn cười.
Điền thị cũng hiểu ra, vội bước tới ngăn lại:
“Đừng, đừng. Đào nhi vốn hiểu chuyện nhất. Thiên Dược từ nhỏ đã có chủ ý, chắc chắn là ý của nó. Đào nhi đang mang thai, không thể đ.á.n.h bừa được.”
Liễu thị nhìn hai người đứng chắn trước mặt mình, hóa ra bà lại thành kẻ xấu rồi.
“Đi đường cả ngày rồi, mau về nghỉ đi.” Liễu thị phất tay quay về nhà.
Điền thị nấu cơm cho phu xe ăn. Đợi tiễn hắn đi thì trời đã dần tối.
Đêm ấy, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nằm trên giường. Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều. Kỷ Đào trở mình, đẩy nhẹ hắn.
“Sao vậy?” Giọng Lâm Thiên Dược ngập tràn vẻ ngái ngủ, nửa tỉnh nửa mê còn vươn tay ôm lấy nàng. “Ngủ đi.”
“Ta ngủ không được.” Kỷ Đào khẽ nói.
Lâm Thiên Dược ôm nàng, hôn nhẹ lên tóc nàng.
“Chàng nói chuyện với ta một lát đi.” Đôi mắt nàng trong đêm dưới ánh trăng lọt qua cửa sổ sáng long lanh.
Lâm Thiên Dược khẽ “ừ” một tiếng.
Trong phòng vang lên giọng nói khe khẽ của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược thỉnh thoảng đáp lại một tiếng. Ban đầu còn hứng khởi, dần dần thì không còn tiếng đáp nữa.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào dậy sớm. Vừa ra khỏi phòng đã thấy Điền thị đang bận rộn trong bếp. Nghĩ một chút, nàng bước vào định giúp, liếc mắt đã thấy trong nồi đang nấu cháo.
“Đào nhi dậy rồi à? Về ngủ thêm chút nữa đi, sắp xong rồi.” Điền thị cười hiền.
Kỷ Đào mỉm cười bước vào: “Con không muốn ngủ nữa, tối qua đã ngủ không được rồi ạ.”
Điền thị nghe vậy cười: “Bình thường thôi. Năm đó ta m.a.n.g t.h.a.i Thiên Dược cũng vậy. Cha nó đêm nào cũng ngồi nói chuyện với ta. Lúc ấy ta cũng bướng, thấy ông ấy ngủ rồi là đẩy một cái…”
Nói đến đây, nụ cười trên môi bà nở rộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Đào nhìn thấy, khẽ cúi đầu. Điền thị rất ít khi vui như vậy.
“Nương.” Lâm Thiên Dược đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Điền thị cười nói: “Đào nhi, xin lỗi con. Cứ nghĩ đến chuyện cũ là ta lại nói nhiều. Thiên Dược, mau lại ăn cơm.”
Ăn xong, Kỷ Đào trở về Kỷ gia. Liễu thị bưng ra một bát canh gà, trừng nàng một cái: “Giờ có người che chở rồi, ta cũng chẳng dám đ.á.n.h con nữa.”
Kỷ Đào cười: “Nương đ.á.n.h con à, nương nỡ sao?”
Liễu thị đưa tay chọc nhẹ vào trán nàng.
Hai mẫu t.ử đang cười đùa thì có người gõ cửa. Dương ma ma thò đầu nhìn vào phòng nàng một cái. Liễu thị đã đứng dậy đi mở cửa.
Ngoài cửa là Liễu Hương Hương. Lần này nàng ta không bế con, quần áo trên người nửa mới nửa cũ, trên đầu còn cài trâm bạc, sắc mặt cũng khá hơn trước. Viên T.ử Uyên đứng bên cạnh nàng, hai người theo Liễu thị cùng bước vào.
“Đào nhi, muội phu đâu?” Liễu Hương Hương vừa vào đã nhìn quanh, cười hỏi.
Kỷ Đào liếc nhìn Viên T.ử Uyên đang đầy vẻ dịu dàng nhìn Liễu Hương Hương, rồi chỉ tay sang Lâm gia đối diện, cười đáp: “Ở nhà bên kia.”
“Ngồi đi.” Liễu thị từ bếp đi ra, tay cầm ấm trà.
Liễu Hương Hương mỉm cười đáp một tiếng, kéo nhẹ Viên T.ử Uyên. Hai người ngồi xuống, nhìn nhau một cái.
“Đào nhi.”
Kỷ Đào thong thả nhấp trà. Liễu Hương Hương tuy không tính toán như Tiền thị, nhưng từ sau khi thành thân, nếu không có việc gì thì nàng ta sẽ không chủ động tới cửa.
Kỷ Đào ngẩng mắt nhìn nàng.
Liễu Hương Hương liếc nhìn Viên T.ử Uyên, cười hỏi: “Muội phu khi nào khởi hành thế?”
Kỷ Đào nhìn Liễu thị một cái rồi đáp: “Chúng ta còn chưa bàn chuyện này.”
Liễu Hương Hương ngạc nhiên: “Ôi, giờ đã tháng mười rồi, phải bắt đầu chuẩn bị chứ, sao lại chưa bàn?”
Kỷ Đào cười: “Hôm qua bọn muội mới thu dọn đồ từ quận Phong An đem về, còn chưa kịp tính toán.”
Nghe vậy, Liễu Hương Hương gật đầu, dò xét nói:
“Đào nhi, là thế này… muội phu đi kinh thành mà T.ử Uyên cũng muốn đi. Hay là để họ đi cùng, trên đường còn có người chăm sóc lẫn nhau, chúng ta ở nhà cũng yên tâm hơn.”
Kỷ Đào không ngờ đúng như Vu Khải Minh từng nói, Viên T.ử Uyên thật sự không định thi Hương lần nữa, mà muốn lên kinh thành vào Quốc học quán, đ.á.n.h cược vào cơ hội duy nhất ấy.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận