Hoa Thôn Khó Gả
Chương 187
Kỷ Đào mở cửa, mùi rượu xộc vào mặt. Nàng cau mày: “Chàng say rồi à?”
Bước chân hắn định tiến lên liền khựng lại, cười nói: “Không. Ta giả say, đổ nửa bát rượu lên người thôi.”
Kỷ Đào tránh sang một bên, hắn nghiêng người bước vào: “Ta tới thăm nàng.”
Nàng nhìn nếp nhăn trên áo hắn: “Chàng muốn ăn chút gì không?”
“Có cơm thừa không?” Hắn hỏi ngược lại.
Kỷ Đào bật cười: “Tiệc của huyện lệnh mà chàng còn ăn không no à?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Toàn cá lớn thịt lớn, ta không thích.” Điều đó đúng thật, hắn không thích ăn thịt, món hắn thích nhất chắc chỉ có sườn.
“Ta đi hâm cho chàng.” Kỷ Đào cầm nến vào bếp.
Hắn cũng theo vào, tiện tay phụ giúp.
Liễu thị nghe động tĩnh, thức dậy thấy bếp có ánh sáng, bước lại nhìn, chỉ thấy hai người phối hợp ăn ý đang hâm cơm, bà cười lắc đầu rồi quay về ngủ tiếp.
Hai người ngồi bên bàn bếp.
Lâm Thiên Dược ăn vài miếng cơm rồi nói: “Vẫn là cơm nhà ngon nhất.”
Kỷ Đào hừ nhẹ: “Đây đâu phải nhà chàng.”
“Nàng ở đâu, nơi đó chính là nhà.” Hắn buột miệng nói.
Trong lòng Kỷ Đào ngọt lịm. Nàng cảm thấy người này càng ngày càng biết ăn nói.
“Nay chỗ các chàng… có đông không?”
Hắn ăn chậm rãi: “Khoảng hơn hai mươi người. Trong đó chỉ vài người là cử nhân, còn lạ tất cả đều là phú hộ trong huyện và họ hàng của huyện lệnh, già trẻ lộn xộn. Ta sợ xảy ra chuyện nên cố ý đổ rượu lên người rồi mới thoát thân về.”
Cũng đúng. Giờ hắn là cử nhân, chỉ cần có người đề cử thì làm quan nhỏ cũng ổn. Mấy phú hộ chắc chắn muốn lôi kéo, huống chi hắn còn trẻ, tương lai vô hạn.
Mà cách lôi kéo tốt nhất… không gì khác ngoài mỹ nhân. Vừa nhanh, vừa chắc.
“Muộn vậy rồi, chàng về kiểu gì?” Kỷ Đào chợt nhớ, từ huyện Đại Viễn tới trấn Cổ Kỳ rồi về thôn Đào Nguyên đâu phải gần.
“Huyện lệnh cho xa phu đưa ta và Hà Huynh về.” Lâm Thiên Dược nhướn mày cười.
Kỷ Đào gật đầu. Dưới ánh nến, đường nét gương mặt nàng dịu dàng, đôi mắt sáng trong. Lâm Thiên Dược nhìn mà trong lòng tràn đầy vui sướng.
“Đào nhi, hôm nay ta rất vui.”
“Ta cũng rất vui.” Kỷ Đào đưa tay khẽ đặt lên bụng dưới.
Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng, khẽ thở dài: “Ta không muốn phải xa nàng và con.”
Kỷ Đào bật cười: “Đâu cần phải xa nhau…”
Nhưng câu nói bỗng khựng lại.
Lúc này nàng mới nhớ ra, Lâm Thiên Dược sẽ phải tham gia kỳ Hội thí vào tháng ba năm sau. Muộn nhất qua Tết, hắn đã phải lên đường. Tính ra… có lẽ đến khi nàng sinh con, hắn vẫn chưa chắc sẽ kịp trở về.
“Đêm đã khuya, ngủ đi.” Lâm Thiên Dược vuốt nhẹ tóc nàng rồi nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ về quận Phong An, thu dọn đồ đạc trong nhà mang về, rồi trả lại căn viện đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Đào cau mày: “Không phải nói sẽ ở thêm mấy tháng sao…”
Căn viện ấy quả thật sau khi hắn thi xong Hương thí thì chẳng còn dùng đến. Nhưng trước đó Lâm Thiên Dược từng nói sẽ ở đó đến lúc lên kinh.
Quận Phong An có nhiều tú tài, nhiều cử nhân, lại có các vị lão sư có thể đến thăm hỏi, xin chỉ giáo. Những điều đó chắc chắn rất có ích cho kỳ thi Hội sắp tới.
Hai người đã tính sẵn, sau tiệc của huyện lệnh lần này sẽ quay về. Hơn nữa lần trước họ về quê quá gấp, còn nhiều thiệp mời chưa kịp gửi đi.
Ví dụ như thiệp của tri phủ Lý Viên, nhất định phải nhận, mà Lâm Thiên Dược cũng không thể từ chối.
“Ta đi cùng chàng.” Kỷ Đào dịu giọng nói.
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Không được. Nàng đang mang thai, sao có thể đi đường xa?”
“Chỉ là đến quận Phong An thôi mà, đâu phải lần đầu, chắc chắn không sao.” Kỷ Đào chẳng để tâm.
Lâm Thiên Dược kiên quyết: “Không được.”
Rồi hắn hạ giọng mềm mỏng hơn: “Ta chỉ đi thu dọn đồ, nhiều nhất mười ngày. Xử lý xong ta sẽ về ngay. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ làm nhanh nhất có thể…”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy lưu luyến: “…Ta cũng không nỡ xa nàng.”
Kỷ Đào không nhịn được cười: “Chàng cứ đi đi. Dù sao ta cũng biết đường, đến lúc đó ta tự đi cũng được.” Kiểu “vô lại” thế này trước nay nàng chưa từng làm. Nàng vốn luôn lý trí và kiềm chế.
Lâm Thiên Dược ngẩn ra một chút mới hiểu, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu. Thật ra cũng không nguy hiểm gì… chỉ là ngồi xe ngựa cả ngày sẽ rất mệt.
“Ta chỉ sợ nàng chịu không nổi.” Hắn bất lực nói.
Kỷ Đào hừ nhẹ: “Mấy hôm trước lúc về đây, ta đã có t.h.a.i rồi, còn mang bao lớn bao nhỏ. Có thể có chuyện gì được chứ?”
…Cũng đúng.
“Vậy cha nương có đồng ý không?” Lâm Thiên Dược hỏi.
Điều này thì đúng là chưa chắc.
“Hay là…” Kỷ Đào đề nghị, còn liếc ra sân tối đen bên ngoài: “Ngày mai chúng ta đi sớm một chút, họ không biết thì sao?”
Nhìn đôi mắt nàng sáng rỡ đầy hứng thú, Lâm Thiên Dược chợt hiểu, Kỷ Đào không phải lúc nào cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện. Chỉ là trước đây nàng luôn ép mình phải như vậy. Bây giờ… nàng rõ ràng muốn tùy hứng một lần.
“Được.” Hắn đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, khẽ nói.
Sáng hôm sau trời còn mờ sương, Lâm Thiên Dược đã gõ cửa nhà họ Kỷ. Kỷ Đào đã thu dọn xong từ trước, lập tức mở cửa, lén chạy ra ngoài.
Hai người đi thẳng sang nhà Ngưu thúc gõ cửa. Chẳng bao lâu, một chiếc xe bò chầm chậm rời khỏi thôn Đào Nguyên.
Đến khi Liễu thị tỉnh dậy, nấu cơm xong đi gõ cửa phòng Kỷ Đào, trong phòng đã không còn ai.
Trong sân vang lên tiếng gõ cửa. Liễu thị còn tưởng Kỷ Đào sáng sớm đã ra ngoài, hoặc sang nhà đối diện.
Mở cửa ra, bà thấy Ngưu thúc cầm roi đứng đó, cười nói: “Vừa rồi Lâm cử nhân nhờ ta nhắn một tiếng. Ngài ấy đưa phu nhân đi quận Phong An rồi. Vì đi quá sớm nên không kịp chào hỏi, bảo ta nói lại với mọi người.”
Nói xong, ông quay sang gõ cửa nhà họ Lâm đối diện, cũng nhắc lại y hệt với Điền thị.
Liễu thị đứng ngẩn hồi lâu mới phản ứng: “Con bé này…”
Bước chân hắn định tiến lên liền khựng lại, cười nói: “Không. Ta giả say, đổ nửa bát rượu lên người thôi.”
Kỷ Đào tránh sang một bên, hắn nghiêng người bước vào: “Ta tới thăm nàng.”
Nàng nhìn nếp nhăn trên áo hắn: “Chàng muốn ăn chút gì không?”
“Có cơm thừa không?” Hắn hỏi ngược lại.
Kỷ Đào bật cười: “Tiệc của huyện lệnh mà chàng còn ăn không no à?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Toàn cá lớn thịt lớn, ta không thích.” Điều đó đúng thật, hắn không thích ăn thịt, món hắn thích nhất chắc chỉ có sườn.
“Ta đi hâm cho chàng.” Kỷ Đào cầm nến vào bếp.
Hắn cũng theo vào, tiện tay phụ giúp.
Liễu thị nghe động tĩnh, thức dậy thấy bếp có ánh sáng, bước lại nhìn, chỉ thấy hai người phối hợp ăn ý đang hâm cơm, bà cười lắc đầu rồi quay về ngủ tiếp.
Hai người ngồi bên bàn bếp.
Lâm Thiên Dược ăn vài miếng cơm rồi nói: “Vẫn là cơm nhà ngon nhất.”
Kỷ Đào hừ nhẹ: “Đây đâu phải nhà chàng.”
“Nàng ở đâu, nơi đó chính là nhà.” Hắn buột miệng nói.
Trong lòng Kỷ Đào ngọt lịm. Nàng cảm thấy người này càng ngày càng biết ăn nói.
“Nay chỗ các chàng… có đông không?”
Hắn ăn chậm rãi: “Khoảng hơn hai mươi người. Trong đó chỉ vài người là cử nhân, còn lạ tất cả đều là phú hộ trong huyện và họ hàng của huyện lệnh, già trẻ lộn xộn. Ta sợ xảy ra chuyện nên cố ý đổ rượu lên người rồi mới thoát thân về.”
Cũng đúng. Giờ hắn là cử nhân, chỉ cần có người đề cử thì làm quan nhỏ cũng ổn. Mấy phú hộ chắc chắn muốn lôi kéo, huống chi hắn còn trẻ, tương lai vô hạn.
Mà cách lôi kéo tốt nhất… không gì khác ngoài mỹ nhân. Vừa nhanh, vừa chắc.
“Muộn vậy rồi, chàng về kiểu gì?” Kỷ Đào chợt nhớ, từ huyện Đại Viễn tới trấn Cổ Kỳ rồi về thôn Đào Nguyên đâu phải gần.
“Huyện lệnh cho xa phu đưa ta và Hà Huynh về.” Lâm Thiên Dược nhướn mày cười.
Kỷ Đào gật đầu. Dưới ánh nến, đường nét gương mặt nàng dịu dàng, đôi mắt sáng trong. Lâm Thiên Dược nhìn mà trong lòng tràn đầy vui sướng.
“Đào nhi, hôm nay ta rất vui.”
“Ta cũng rất vui.” Kỷ Đào đưa tay khẽ đặt lên bụng dưới.
Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng, khẽ thở dài: “Ta không muốn phải xa nàng và con.”
Kỷ Đào bật cười: “Đâu cần phải xa nhau…”
Nhưng câu nói bỗng khựng lại.
Lúc này nàng mới nhớ ra, Lâm Thiên Dược sẽ phải tham gia kỳ Hội thí vào tháng ba năm sau. Muộn nhất qua Tết, hắn đã phải lên đường. Tính ra… có lẽ đến khi nàng sinh con, hắn vẫn chưa chắc sẽ kịp trở về.
“Đêm đã khuya, ngủ đi.” Lâm Thiên Dược vuốt nhẹ tóc nàng rồi nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ về quận Phong An, thu dọn đồ đạc trong nhà mang về, rồi trả lại căn viện đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Đào cau mày: “Không phải nói sẽ ở thêm mấy tháng sao…”
Căn viện ấy quả thật sau khi hắn thi xong Hương thí thì chẳng còn dùng đến. Nhưng trước đó Lâm Thiên Dược từng nói sẽ ở đó đến lúc lên kinh.
Quận Phong An có nhiều tú tài, nhiều cử nhân, lại có các vị lão sư có thể đến thăm hỏi, xin chỉ giáo. Những điều đó chắc chắn rất có ích cho kỳ thi Hội sắp tới.
Hai người đã tính sẵn, sau tiệc của huyện lệnh lần này sẽ quay về. Hơn nữa lần trước họ về quê quá gấp, còn nhiều thiệp mời chưa kịp gửi đi.
Ví dụ như thiệp của tri phủ Lý Viên, nhất định phải nhận, mà Lâm Thiên Dược cũng không thể từ chối.
“Ta đi cùng chàng.” Kỷ Đào dịu giọng nói.
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Không được. Nàng đang mang thai, sao có thể đi đường xa?”
“Chỉ là đến quận Phong An thôi mà, đâu phải lần đầu, chắc chắn không sao.” Kỷ Đào chẳng để tâm.
Lâm Thiên Dược kiên quyết: “Không được.”
Rồi hắn hạ giọng mềm mỏng hơn: “Ta chỉ đi thu dọn đồ, nhiều nhất mười ngày. Xử lý xong ta sẽ về ngay. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ làm nhanh nhất có thể…”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy lưu luyến: “…Ta cũng không nỡ xa nàng.”
Kỷ Đào không nhịn được cười: “Chàng cứ đi đi. Dù sao ta cũng biết đường, đến lúc đó ta tự đi cũng được.” Kiểu “vô lại” thế này trước nay nàng chưa từng làm. Nàng vốn luôn lý trí và kiềm chế.
Lâm Thiên Dược ngẩn ra một chút mới hiểu, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu. Thật ra cũng không nguy hiểm gì… chỉ là ngồi xe ngựa cả ngày sẽ rất mệt.
“Ta chỉ sợ nàng chịu không nổi.” Hắn bất lực nói.
Kỷ Đào hừ nhẹ: “Mấy hôm trước lúc về đây, ta đã có t.h.a.i rồi, còn mang bao lớn bao nhỏ. Có thể có chuyện gì được chứ?”
…Cũng đúng.
“Vậy cha nương có đồng ý không?” Lâm Thiên Dược hỏi.
Điều này thì đúng là chưa chắc.
“Hay là…” Kỷ Đào đề nghị, còn liếc ra sân tối đen bên ngoài: “Ngày mai chúng ta đi sớm một chút, họ không biết thì sao?”
Nhìn đôi mắt nàng sáng rỡ đầy hứng thú, Lâm Thiên Dược chợt hiểu, Kỷ Đào không phải lúc nào cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện. Chỉ là trước đây nàng luôn ép mình phải như vậy. Bây giờ… nàng rõ ràng muốn tùy hứng một lần.
“Được.” Hắn đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt của nàng, khẽ nói.
Sáng hôm sau trời còn mờ sương, Lâm Thiên Dược đã gõ cửa nhà họ Kỷ. Kỷ Đào đã thu dọn xong từ trước, lập tức mở cửa, lén chạy ra ngoài.
Hai người đi thẳng sang nhà Ngưu thúc gõ cửa. Chẳng bao lâu, một chiếc xe bò chầm chậm rời khỏi thôn Đào Nguyên.
Đến khi Liễu thị tỉnh dậy, nấu cơm xong đi gõ cửa phòng Kỷ Đào, trong phòng đã không còn ai.
Trong sân vang lên tiếng gõ cửa. Liễu thị còn tưởng Kỷ Đào sáng sớm đã ra ngoài, hoặc sang nhà đối diện.
Mở cửa ra, bà thấy Ngưu thúc cầm roi đứng đó, cười nói: “Vừa rồi Lâm cử nhân nhờ ta nhắn một tiếng. Ngài ấy đưa phu nhân đi quận Phong An rồi. Vì đi quá sớm nên không kịp chào hỏi, bảo ta nói lại với mọi người.”
Nói xong, ông quay sang gõ cửa nhà họ Lâm đối diện, cũng nhắc lại y hệt với Điền thị.
Liễu thị đứng ngẩn hồi lâu mới phản ứng: “Con bé này…”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận