Chương 1791

“Tôi muốn xem, ai trong hai người giỏi hơn” Sophia lẩm bẩm.

Máy bay trực thăng của Kỳ Thiên Nam đã đáp trên một ngọn núi.

Những thảm cỏ xanh vô tận cùng bóng râm che mát cả góc. trời, những dòng suối chảy róc rách khiến vùng núi về đêm càng trở nên vô cùng lạnh giá.

Ngay khi Lâm Bình Lân xuống máy bay thì đã hắt hơi dữ dội. Kỳ Thiên Nam cũng không thèm nhìn cô, đi thẳng một mạch đến biệt thự cách đó không xa.

Lâm Bình Lân đuổi theo bước chân của anh ta và ngó nhìn xung quanh.

Biệt thự có năm tầng, gần như được hòa cùng những cây cổ thụ đã tồn tại vài trăm năm xung quanh tạo thành một thể, có thể kết luận, nơi đây là không gian có tín hiệu không tốt, ánh sáng tốt, núi non rậm rạp hiếm có.

Xung quanh biệt thự có hai con sông mà không có bất kỳ sinh vật nào sinh sống, nó trông giống như một con sông nhân tạo đặc biệt, đây chắc hẳn cũng là nguồn nước duy nhất ở đây.

Để duy trì một nơi như vậy, hàng năm phải tốn ít nhất là một triệu, phải không?

Kỳ Thiên Nam giàu đến vậy sao?

Lâm Bình Lân nhìn quanh, một chùm chìa khóa đập vào trán cô và rơi xuống đất.

Đau quái Lâm Bình Lân ôm lấy trán, cúi xuống nhặt chìa khóa. 

Kỳ Thiên Nam quay lưng về phía cô, lạnh lùng ra lệnh: "Cô ở cạnh phòng tôi, tầng ba”

"Cậu Kỳ”

"Ôn Hải Thần, theo tôi”

Họ ăn mặc chỉnh tê, vũ khí có sẵn ở trên người, đôi mắt rất cảnh giác, luôn quan sát xung quanh.

Lâm Bình Lân tìm một vị trí tốt, tò mò nhìn nhóm người. Một trong những người đó có vẻ là đội trưởng, bước tới gân Lâm Bình Lân: "Cô Lâm Bình Lân, cô hãy trở về phòng đi. Ở đây không an toàn. Hiện tại bên cạnh cậu Kỳ chỉ có mình cô là bác sĩ, cô không thể xảy ra chuyện gì”

Giọng điệu anh ta không lên xuống, cường độ giống như: một người máy. Lâm Bình Lân nói: , nhưng quyết định không rời đi mà “Anh tên là gì?”

“, Mục Hạ Quân” Người đàn ông trả lời một cách không tự nhiên.