Chương 1761

Hách Thiên Ân nhìn thấy một màn như vậy, bà ta không nghĩ rằng Trần Hà Ly hành động như vậy, cười lạnh nói: "Như thế nào, mới nói mày hai câu đã định tự tử uy hiếp người khác? Thật ngại quá, mọi người ở đây rất thích nhìn bà và con gái cùng nhau đoàn tụ dưới âm phủ!”

Trân Hà Ly đã không nghe thấy giọng nói của Hách Thiên Ân nữa, bên tai bà ta tràn ngập tiếng gió gào thét.

“Rầm.”

Trần Hà Ly hung hăng đập đầu mình vào bia mộ của con gái, đầu óc bà ta đã trở nên mụ mị, không còn cảm thấy đau đớn, giây tiếp theo đã bất tỉnh, ngất xỉu bên cạnh bia mộ. Hách Thiên Ân sững sờ, thì thào tự nói: "Đúng như người ta nói, mặc đồ đỏ nhảy lầu nhiều oán khí, thế mà đã trực tiếp khác chết một người”

Giới truyền thông đến dự tang lễ cũng là người.

Nghe được lời nói của Hách Thiên Ân, một nữ phóng viên trở nên không vui: "Người ta còn chưa chết, bà nói cái quỷ gì vậy?”

Dù có thù hận nhau đến đâu thì đây cùng là tang lễ của con người ta, lại nói đến mức người ta đập đầu vào bia mộ, còn nói con gái người ta chết kiểu này sẽ gây ra chuyện như vậy. Lời nói ngoan độc như vậy như sấm sét giáng tới giữa trời quang!

Hách Thiên Ân không chừa lại cho bất kỳ ai một chút mặt mũi, càng không thể cho một phóng viên nho nhỏ một bộ mặt hòa nhã: “Cô là ai mà dám đứng trước mặt tôi khua tay. múa chân, cô.. ” 

“Bà cũng thoải mái quá nhỉ” Nữ phóng viên cười lạnh: “Bà cô à, mau cầm gương đi soi bộ dạng hiện tại của mình đi, xem bộ mặt đầy máu xấu xí ghê tởm!”

Nữ phóng viên lấy trong túi ra một chiếc gương trang điểm, soi trước mặt Hách Thiên Ân.

Hách Thiên Ân nhìn thấy chính mình trong gương, tóc xa trên má, tóc dính đầy máu và một mảng da đầu dính vào. trán.

Bà ta hét lên, chạy ra ngoài, lấy tay che mặt.

Mộ Ngọc My không ngừng khóc nức nở, đôi mắt đã trở nên sưng đỏ

Mộ Khánh An chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng dù sao cũng là con gái ruột của mình, nói vài câu thôi chứ cũng không thể nói nặng, nhưng nói nhẹ lại không có hiệu quả, trong giây lát, hai người cũng không ai mở miệng.

Cuối cùng, trước một cột đèn giao thông, Mộ Khánh An lạnh lùng nói: "Con người bình tĩnh lý trí ngày thường của con chạy đi đâu rồi?”

"Cha! Không phải cha không nhìn thấy bộ dạng của Bạc Tuấn Phong. Anh ấy một câu cũng không nói, ý tứ của mọi người đều là con không xứng đứng bên cạnh anh ấy, hận không thể đuổi con đi để cho người phụ nữ tên Giai Kỳ kia ở cùng anh ấy. Con không thể khiến cho anh ấy được như ý, cho dù anh ấy không cần con, cho dù mất hết thể diện, con cũng sẽ không bao giờ cho phụ nữ khác ngồi vào vị trí đó, mơ tưởng cuộc sống giàu có!” Mộ Ngọc My vẫn còn tức giận, cô ta không hề cảm thấy hành động của mình có vấn đề.