Gió Chiều

Chương 9

Lúc đó thành tích của Lâm Thuật Thuật luôn nằm trong top 3 toàn khối.

Muốn thi vào cùng trường cấp ba với cô.

Đối với cậu — người học lực chỉ ngang học sinh lớp sáu.

Chẳng khác gì phải học xong toàn bộ chương trình cấp hai trong nửa tháng.

Nhưng tên sống liều ngày thường.

Lại thật sự cầm sách lên học.

Từ đó trường cấp hai bớt đi một “ông vua”.

Nhưng văn phòng giáo viên lại có thêm một học sinh thường xuyên lui tới.

Cậu dậy sớm ngủ muộn học tập.

Cắn răng học công thức khó nhớ.

Nửa tháng sau thật sự tìm ra chút phương pháp.

Cuối cùng cũng thi đậu vào trường cấp ba cô muốn học.



Trường nghề bên cạnh.

Sau đó cha cậu dùng chút quan hệ chuyển cậu sang trường của cô.

Hai người không cùng lớp.

Cậu ở lớp cuối bảng.

Cô ở lớp chọn.

Năm đầu cấp ba.

Thành tích của cậu luôn nằm trong top 10 từ dưới lên.

Nhưng cậu chưa từng buông thả.

Mỗi ngày chỉ học.

Bạn học hỏi vì sao cậu liều vậy.

Cậu nói:

“Tôi muốn vào top 10.”

Mấy đứa học dốt trong lớp cười nhạo cậu.

Cậu đè chúng lên bàn đá cho một trận.

Lúc đó mọi người mới biết.

Cậu thật sự là côn đồ.

Có lúc cậu dựa vào bệ cửa sổ nói chuyện với bạn.

Nam sinh các tầng lầu thích đứng ngoài hành lang nhìn xuống sân trường.

Nhìn đủ loại học sinh đi qua.

Nhưng ánh mắt cậu chỉ dõi theo một người.

Lên cấp ba.

Lâm Thuật Thuật vẫn luôn đứng nhất khối.

Vẫn luôn đi theo sau Đoàn Triết như cái đuôi nhỏ.

Năm hai phân ban.

Cô chọn khối tự nhiên.

Cậu cũng chọn khối tự nhiên.

Nhưng vẫn không đủ tư cách học cùng lớp cô.

Mỗi lần trường công bố kết quả thi tháng.

Bảng vinh danh sẽ ghi tên 300 học sinh đứng đầu.

Lần thi đầu năm đó.

Tên cậu lần đầu xuất hiện trên bảng.

Cô đứng đầu.

Cậu đứng cuối bảng.

Sau đó mỗi lần thi tháng.

Thứ hạng của cậu càng lúc càng gần cô hơn.

Cậu mong một ngày nào đó.

Mình có thể vượt qua cô.

Con người thường sẽ nhớ người đã đ.á.n.h bại mình.

Giống như cậu khi mười ba tuổi.

Cậu tưởng đó là một con đường rất dài.

Nhưng thật ra không hẳn.

Đó là kỳ thi tháng đầu tiên của năm lớp 12.

Cô thi không tốt.

Tụt hơn hai mươi hạng.

Còn cậu lọt vào top 10 toàn khối.

Lúc đó cậu đã trở thành “nam thần học bá lạnh lùng” trong mắt mọi người.

Có cả nữ sinh từ trường khác đến xem cậu.

Cậu đi tìm cô.

Lúc đó đã chuẩn bị sẵn lời nói.

Đại khái là:

“Cậu còn nhớ tôi không? Tên suýt bị cậu dùng ống sắt đ.á.n.h chấn động não hồi cấp hai.”

Nhưng lần này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu vẫn chưa kịp nói.

“Đoàn Triết, cậu giận tôi à?”

Cô gái như cơn gió lướt qua cậu.

Đuổi theo một nam sinh khác.

“Tôi không cố ý khống điểm để làm cậu mất mặt đâu.”

“Tôi nghĩ lần này chắc sẽ thấp hơn cậu… không ngờ cậu lại thi tốt như vậy…”



Hóa ra bài thi lần này.

Cô thậm chí còn không làm nghiêm túc.

Cậu thu tay lại.

Cười khổ một tiếng.

Rồi quay người rời đi.



Năm tốt nghiệp cấp ba.

Mọi người điền nguyện vọng xong.

Đứng trước cổng trường vẫy tay tạm biệt.

Có người cầm máy ảnh chụp ảnh khắp nơi.

Khi cậu bước ra cổng.

Vừa lúc gặp cô đang đứng đợi ai đó.

Đợi ai.

Thật ra ai cũng biết.

Nhưng lúc đó cậu bỗng nóng đầu.

Đi đến trước mặt cô.

“Bạn học, tôi có thể chụp với cậu một tấm không?”

Đó là lần đầu tiên trong ba năm cấp ba cậu nói chuyện với cô.

Cô hơi ngạc nhiên.

Nhưng vẫn đồng ý.

Hai người đứng không quá gần.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Cũng không cười nhiều.

Ảnh vừa in ra.

Cậu lắc lắc tấm ảnh cho khô.

Nhưng cô đã quay đầu đi xa.

Có lẽ là đuổi theo Đoàn Triết đang lén rời khỏi cổng trường.

Cậu nghĩ.

Lần này cô cũng sẽ không nhớ cậu.



Sau đó là đại học.

Cậu không ngờ lại học cùng trường với cô.

Càng không ngờ.

Lại còn trở thành bạn cùng phòng của Đoàn Triết.

Thế là sáu năm oán khí.

Cậu trút hết lên người này.

Có cơ hội là gây chuyện.

Một lần Tết về nhà.

Người chị họ cực kỳ xinh đẹp làm diễn viên cũng về nước.

Mọi người nói chuyện cười đùa.

Bỗng va vào tủ sách của cậu.

Một nửa sách rơi xuống.

Một tấm ảnh cũng rơi ra.

Đó là tấm ảnh cậu và Lâm Thuật Thuật chụp trước cổng trường.

“Ồ, em thích cô bé này à.”

Chị họ che miệng cười trêu.

Cậu không phủ nhận.

“Ừ.”

“Không theo đuổi được à?”

Cạnh ảnh cắt vào đầu ngón tay.

Hơi đau.

“Ừ.”

Chị họ đẩy kính.

Chỉ tay một cái.

“Chị có kế này.”



Tên chị họ đó.

Trương Kiền Âm.

-Hết-