Đừng Sợ! Có Anh Đây Rồi? (Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình) - Quý Noãn (FULL)
Chương 1543
Phong Lăng: “…” Tìm cho cô một cái lỗ để chui vào đi, cảm ơn.
Lúc này, Lệ Nam Hành vẫn chưa thể hoàn hồn lại khỏi niềm vui bất ngờ từ trêи trời rơi xuống, anh vui sướиɠ không thôi. Nếu không phải giờ vẫn còn Tần Tư Đình và vợ chồng nhà họ Mặc ở đây, nhất định anh sẽ đè Phong Lăng xuống sofa hôn một chập.
“Có thai thật rồi à?” Trong mắt Lệ Nam Hành khó giấu nổi niềm vui sắp được làm cha: “Tôi cũng sắp làm cha rồi?”
Phong Lăng hắng giọng: “Anh không tin Bác sĩ Tần hay là…”
“Tôi thấy chắc cậu ta đang nghi ngờ chính bản thân mình đấy.” Tần Tư Đình cười trách: “Cậu ta giữ cô bên cạnh bao lâu nay mà giờ mới khiến cô có thai được, đến tôi còn nghi ngờ không biết cậu ta có vấn đề về phương diện đó không…”
“Cút! Đó là tại vì lúc nào ông đây cũng chú ý, không muốn để cô ấy gặp khó khăn! Người ta gọi là nhẫn nhịn đấy, hiểu không hả? Nào như cậu, bị con gái nhà người ta đè ra, người ta còn mang con cậu chạy mất, con gái mình sắp đi mua mắm muối được rồi mình mới biết, mẹ kiếp, cậu còn mặt mũi để mà xỉa xói tôi à?”
Phong Lăng vội cầm cái gối trêи sofa ụp lên mặt Lệ Nam Hành, không cho anh nói nữa. Cô quay lại, cuống quýt nói với Tần Tư Đình: “Anh cứ mặc kệ anh ấy! Cả người toàn mùi rượu, chắc uống nhiều quá nên nói bừa đấy!”
Lệ Nam Hành bỏ cái gối xuống, lại nhìn Phong Lăng đang đứng trước mặt mình, ánh mắt lơ đãng liếc xuống cái bụng phẳng của cô. Lời đến đầu môi cũng nhẹ nhàng hơn: “Sau này lúc em đứng dậy thì cử động nhẹ nhàng thôi, đừng có tự dưng đứng phắt lên như thế, dù sao giờ cũng đang mang thai, đừng làm anh hốt…”
Phong Lăng: “Không khoa trương đến thế đâu.”
Tần Tư Đình cười lạnh: “Đúng là chỉ có cô mới quản nổi cậu ta, sau khi kết hôn cố mà rèn cái tính ương ngạnh của cậu ta, đừng để cậu ta phách lối quá, nếu không nếu sau này sinh ra con gái, có thể cậu ta còn yêu thương chiều chuộng, chứ sợ sinh con trai, cậu ta sẽ quẳng thằng bé vào căn cứ, hơn nữa còn rất chuyên quyền độc đoán đấy. Chuyện này không thể mặc kệ được, nếu không sau này cô sẽ không kiểm soát nổi cậu ta đâu.”
Lệ Nam Hành còn đang định lên tiếng, lại bị Phong Lăng ụp gối lên mặt, bắt đầu “đại nghiệp” kiểm soát mình.
…
Hai tháng sau.
Trong hai tháng chơi trong nước, Phong Lăng đã học được không ít món ăn Trung Quốc từ Quý Noãn, chị Trần còn dạy cô gói bánh chẻo và bánh trôi.
Phong Lăng có quá ít người thân, sau này, con của họ và anh chính là những người quan trọng nhất và là những người thân nhất trong cuộc đời cô.
Vốn dĩ thường ngày chuyện gì Lệ Nam Hành cũng đã nhường nhịn Phong Lăng rồi, giờ cô có thai nên cô nói gì anh lại càng nghe nấy. Vợ bảo sang đằng Đông, kể cả Lệ lão đại có uy danh lừng lẫy đến mấy, ai dám bảo anh sang đằng Tây, anh sẽ liều mạng với kẻ đó ngay.
Phong Lăng nói những ngày tháng ở Mỹ, hai người không có mấy ngày được yên bình. Nếu giờ đã về nước vậy thì ở lại thêm một thời gian, đi đây đi đó, thăm thú non nước tổ quốc.
Thế là Lệ Nam Hành đưa cô tới Mễ Á ngắm biển, tới Thục Xuyên ăn lẩu, tới Thanh Châu ăn mỳ, tới Biên Cương ăn nho khô, tới ʍôиɠ Cổ ngắm thảo nguyên, rồi lại tới Trường Bạch Sơn ăn sủi cảo.